Chó Dữ Lâu Năm - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-02-05 01:12:32
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai em nhỏ thì thương yêu thắm thiết, bé mù ngày nào cũng hớn hở, dính lấy Trì Khổ như keo.
trong nhà vẫn còn ông lớn đang giận dỗi, thèm chuyện với ai.
Đào Hoài Nam lén bày mưu cho Trì Khổ: "Cậu dỗ , mềm lòng lắm, dỗ cái là hết giận ngay."
Trì Khổ chăm chú, hỏi: "Dỗ kiểu gì?"
"Thì... làm nũng ?" Đào Hoài Nam tung tuyệt chiêu, hì hì: “Cậu ôm cổ , bảo ơi em sai ."
Trì Khổ mặt đầy ghét bỏ: "Tôi là ."
"Thì đấy.” Đào Hoài Nam cũng bĩu môi: “Phải là tớ thì hết giận từ lâu , đời nào tớ để giận tớ lâu thế?"
Đào Hiểu Đông ít khi giận, với Trì Khổ càng ít, vì nó vốn ngoan. Nghĩ kỹ thì đây đúng là đầu tiên.
Anh trai bình thường vui vẻ, nhưng lúc lạnh mặt lên cũng đáng sợ phết, dù giận Đào Hoài Nam nhưng khí trong nhà lạnh lẽo thế làm Đào Hoài Nam cũng tém tém bớt.
"Ai bảo đ.á.n.h , chê lời." Đào Hoài Nam nội tình, Trì Khổ đ.á.n.h kiểu gì, cứ nghĩ là do đ.á.n.h nên mới giận.
Trì Khổ cũng chẳng giải thích, ngoài miệng nhưng trong lòng cũng rầu. Nó cái khiếu như Đào Hoài Nam, dỗ dành, mở miệng nổi.
Nhà cửa u ám mất hai ngày, Đào Hiểu Đông sớm về khuya chẳng thấy bóng dáng, mãi đến cuối tuần mới túm .
Đêm qua Đào Hiểu Đông về muộn, hơn chín giờ sáng vẫn dậy. Hai đứa nhỏ ăn sáng xong bắt đầu học bài, Đào Hoài Nam ngậm kẹo mút, hôm qua mua đồ thối . Vừa sờ sách mút chùn chụt, còn nợ mấy bài thơ thuộc.
Đào Hiểu Đông ngủ dậy , liếc hai đứa một cái, Trì Khổ ngẩng đầu , Đào Hiểu Đông tránh ánh mắt nó, thẳng nhà vệ sinh.
Trì Khổ dậy bếp nấu mì, Đào Hiểu Đông rửa mặt xong , Đào Hoài Nam hỏi: "Hôm nay bận ?"
"Không bận, nay rảnh." Đào Hiểu Đông qua thuận tay xoa đầu em một cái, xuống sô pha, dựa lưng xem điện thoại.
Cuối tháng Ba mặc quần đùi vẫn lạnh, lò sưởi ấm lắm, trong nhà mát lạnh.
Trì Khổ đang đun nước thì chạy , thấy Đào Hiểu Đông cởi trần dựa đó, bèn phòng lấy cái chăn mỏng đắp cho .
Đào Hiểu Đông né, còn tự kéo cho ngay ngắn, nhưng ngẩng lên Trì Khổ.
Lúc Trì Khổ thì mì nấu xong, trông cũng gì phết, tôm thịt bò, bên còn ốp một quả trứng.
Đào Hoài Nam thích ăn mì nhất, Trì Khổ học nấu từ bao giờ.
Trì Khổ bưng đặt lên bàn , Đào Hiểu Đông gối đầu lên tay vịn sô pha nhắn tin.
"Ăn cơm ." Trì Khổ gọi.
Đào Hiểu Đông "ừ" một tiếng, hờ hững bảo: "Cứ để đấy , cho nguội bớt."
Đào Hoài Nam nghiêng đầu ngóng, tiếng mút kẹo trong miệng càng to hơn.
Trì Khổ đó một lúc, mím chặt môi.
Đào Hiểu Đông coi nó như khí, chuyện, cũng .
Lát Trì Khổ cụp mắt, tới xổm xuống giữa Đào Hiểu Đông và bàn , lúc Đào Hiểu Đông mới liếc mắt nó.
Trì Khổ gọi: "Anh."
Đào Hiểu Đông đáp: "Gì?"
Trì Khổ xổm đó, : "Em xin ."
Đào Hoài Nam ở bên cạnh chêm : "Thôi mà, đừng giận nữa, Hiểu Đông ơi."
Đào Hiểu Đông nó vài giây, mới mở miệng hỏi: "Mày xin ai? Xin á?"
Mấy câu hỏi cửa miệng lúc nhận Trì Khổ thừa, dù nhận bao giờ cũng trả lời trôi chảy: "Không, xin chính em."
Ai ngờ Đào Hiểu Đông giơ tay búng trán nó cái "cốp", rõ to, bảo: "Đừng làm màu, mày xin là đúng còn gì."
Đào Hoài Nam bên cạnh phì .
"Tao nuôi lớn một đứa trẻ dễ lắm ?" Đào Hiểu Đông dậy: “Mày với thằng Nam tao nuôi lớn như , ăn cùng một nồi cơm mà lớn, đến lượt mày cơm gạo đổ sông đổ biển hết thế hả?"
Đào Hiểu Đông Trì Khổ đang xổm mặt, hai năm nay nó cao lên nhanh quá, giờ xổm cũng thấy cao lớn . Đào Hiểu Đông vẫn giữ mặt lạnh, biểu cảm nghiêm túc: "Cảm thấy là ngoài cái nhà chứ gì? Hôm nào mày xảy chuyện gì thì coi như cái nhà mày, dù cũng chả ruột thịt, đúng ?"
Trì Khổ cúi đầu: "Không ạ."
"Nào mày kể cho thằng Nam xem, để nó mày về bằng cách nào." Đào Hiểu Đông kéo áo nó, vạch cổ áo xem, vết thương chi chít lành hẳn, vệt m.á.u đông cổ mặt vẫn bong: “Tao thấy con cái nhà ai mà to gan lớn mật như mày."
Đào Hoài Nam thính nhạy bắt sóng ngay: "Về bằng cách nào cơ?"
Trì Khổ lắc đầu với Đào Hiểu Đông, ý bảo đừng .
"Đừng lắc đầu với tao." Đào Hiểu Đông mặc kệ: “Tao thấy cái nhà mày còn uy hơn tao đấy."
Đào Hoài Nam nhíu mày, c.ắ.n vỡ viên kẹo trong miệng cái "rộp": "Cậu về kiểu gì?"
Anh lớn dỗ xong, thằng bé tới công chuyện. Trì Khổ mặc kệ thằng bé, Đào Hiểu Đông bảo: "Dù thì em sai , ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-36.html.]
Thực Đào Hiểu Đông hết giận từ lâu , giận trẻ con làm gì cho mệt, chỉ Trì Khổ nhớ đời thôi.
"Lần mà còn giở cái thói liều mạng .” Đào Hiểu Đông vò đầu nó hai cái, đẩy mạnh một cái làm Trì Khổ mất đà bệt xuống đất: “Thì em chuyện quấy đấy."
Anh lớn coi như dỗ xong, còn cái đuôi nhỏ khó chiều.
Cả ngày hôm đó Đào Hoài Nam cứ bám theo đ.í.t Trì Khổ hỏi hỏi "Cậu về kiểu gì", Trì Khổ sang Đào Hiểu Đông, Đào Hiểu Đông thản nhiên xem kịch , cứ ung dung .
Đến tối Trì Khổ chịu nổi nhiệt, kể sơ sơ qua loa.
Đào Hoài Nam xong chịu nổi, tức đến thở hồng hộc. Tức xong nghĩ đến những trận đòn Trì Khổ chịu, xót xa chịu , giận dỗi để ý đến nó nhưng nhịn hỏi xem còn đau .
"Hèn gì về cứ ho suốt.” Đào Hoài Nam sờ n.g.ự.c Trì Khổ: “Đau ?"
"Không đau." Trì Khổ gạt tay , quấy cả ngày, phiền đến mức chỉ làm xong bài thi ngủ cho rảnh nợ.
"Bảo giận , hiền thế mà còn giận." Đào Hoài Nam giờ hối hận vì giúp nó dỗ trai: “Ai mà giận cho ."
"Cậu bớt thêm dầu lửa ." Trì Khổ tay vẫn cầm bút, tay trái véo tai véo cằm Đào Hoài Nam cho lệ.
Đào Hoài Nam ngửa đầu : "Tránh ."
Trì Khổ rụt tay về, nhắc: "Đừng ngửa thế."
Hồi Đào Hoài Nam ngửa ghế ngã ngửa , đầu đập xuống sàn, đau mất mấy ngày.
Lúc đó Đào Hoài Nam sợ Trì Khổ đ.á.n.h lắm, thà nó đừng về vội cũng , chỉ mong nó bình an. Kết quả Trì Khổ vì về mà cố tình để bố đánh, Đào Hoài Nam đau lòng c.h.ế.t. Giận thì chỉ giận lúc mới thôi, chẳng ai hiểu rõ hơn Đào Hoài Nam tại Trì Khổ vội vã trở về như thế, so với giận thì Đào Hoài Nam thấy thương nhiều hơn.
Cảm giác hụt hẫng lo sợ lấp đầy trái tim Đào Hoài Nam.
Có lo lắng đến mấy cũng chẳng thấy gì, bé mù chỉ thể bảo Trì Khổ cho sờ xem thương ở .
Trì Khổ mè nheo đau cả đầu, chỉ bảo: "Dậy , tránh xa ."
Đào Hoài Nam mặc kệ, vươn hai tay ôm lấy đầu Trì Khổ, sờ từ trán xuống, chỗ hốc mắt một vết sẹo lồi lõm sần sùi, Đào Hoài Nam dùng ngón cái chạm nhẹ : "Vết sẹo dày quá."
Trì Khổ bảo " ".
Lòng bàn tay Đào Hoài Nam áp mặt Trì Khổ, ngón tay sờ soạng từng chút một, lòng bàn tay nóng hổi làm Trì Khổ nhột nhạt. Trì Khổ chịu hết nổi, dậy chuyển sang chỗ khác .
Đào Hoài Nam cũng lon ton theo sang sô pha, lúc tivi thì thò tay áo Trì Khổ, sờ lưng nó.
"Đào Hoài Nam." Trì Khổ quặt tay tóm lấy tay vứt , phiền đến mức ho sù sụ.
"Cậu quát cái gì.” Đào Hoài Nam cau mày: “Cậu sợ nhột ."
Đào Hiểu Đông đầu sô pha xem tivi, hai đứa nó vờn mà vui đáo để, hai đứa từ bé thế, một đứa bám một đứa trốn.
Thực là vô tâm, ông trai vô tâm vô tính.
Cái nhà thiếu một bàn tay phụ nữ tinh tế, ba thằng đàn ông đực rựa ở với , đàn ông thì thần kinh thô, nhiều lúc Đào Hiểu Đông nuôi em cũng qua loa đại khái lắm.
Chủ nhật Trì Khổ học bài trong phòng, Đào Hoài Nam gối đầu lên đùi trai phim.
Kênh phim truyện chiếu phim nước ngoài, phim hành động b.ắ.n s.ú.n.g đùng đoàng. Tiếng đ.á.n.h tiếng s.ú.n.g nổ làm Đào Hoài Nam buồn ngủ rũ mắt, vốn chẳng thích thể loại , thấy phụ đề cũng chẳng hiểu gì. Trì Khổ học bài chơi cùng, Đào Hoài Nam đành tìm .
Đào Hiểu Đông cứ nghịch nghịch tóc em, dễ chịu quá làm Đào Hoài Nam lim dim sắp ngủ.
Tivi hiếm hoi im ắng một lúc, giọng nam nữ chuyện lớn, mãi mới thốt một câu, tiếng "ưm hứm" nửa nửa của cô gái, âm thanh trong tivi bỗng chuyển tông.
Tiếng quần áo ma sát, tiếng thở dốc, và tiếng nhạc nền chậm rãi.
Tiếng thở nặng nhọc hòa , họ gì Đào Hoài Nam hiểu, nhưng bản năng mách bảo gì đó sai sai.
Đào Hoài Nam mở mắt, hỏi: "Họ làm gì thế ạ?"
Đào Hiểu Đông tỉnh bơ: "Hôn đấy."
"Hôn ?" Đào Hoài Nam chớp mắt, hôn là thế nào chứ, nhưng đây là đầu tiên trực tiếp tiếng hôn nó làm . Cái tiếng ... lạ lạ thế nào ...
Nghe thôi cũng thấy ngượng ngùng một cách khó hiểu.
Mười mấy giây trôi qua nhanh chóng, chuyển cảnh cái là bầu khí ướt át biến mất. Đào Hoài Nam nhắm mắt, âm thanh ban nãy vẫn lảng vảng trong đầu, nhắm mắt vô thức tưởng tượng cảnh hai môi chạm môi, thấy ghê ghê, bẩn bẩn thế nào .
chút tò mò kìm nén .
Đào Hiểu Đông khơi dậy sự tò mò của em xong thì tắt tivi ngủ hoặc làm, duy nhất hứng chịu sự tò mò chỉ ông nhỏ Trì Khổ.
Lúc chỉ hai đứa với , Đào Hoài Nam hỏi Trì Khổ: "Cậu hôn ai bao giờ ?"
Trì Khổ câu hỏi bất ngờ của làm cho hình, ngẩn một lúc cau mày: "Tôi hôn ai ."
"Với bạn..." Đào Hoài Nam hết câu tiếng Trì Khổ đập bút xuống bàn chặn họng, lý trí mách bảo nuốt ngay lời định trong.
"Cậu định làm loạn lên chứ gì." Trì Khổ khẩy một tiếng. Lần Đào Hoài Nam mấy tin vịt mà tự diễn cả một vở kịch, nếu Trì Khổ mà để hôn thật, chắc dỡ tung cái nhà mất.
"Chuẩn." Đào Hoài Nam nghĩ đến cảnh Trì Khổ môi chạm môi với khác là thấy khó chịu, chỗ nào cũng thấy sai sai.
Càng nghĩ càng thấy sai.
Vốn là chuyện tò mò ho, gán Trì Khổ là tắt ngúm hứng thú, dứt khoát nghĩ nữa. Nghĩ chán thấy vô vị, quấn chăn chui ổ ngủ cho lành.