Chó Dữ Lâu Năm - Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-02-05 01:12:30
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tối ngủ giường tượng trưng đặt hai cái chăn, sợ hai thằng con trai mới lớn ngủ yên, tranh chăn lạnh. Sáng dậy hai đứa quấn chặt trong một cái chăn, cái chăn cuộn tròn ép sát tường. Đừng chăn, đến cái mền rách của Đào Hoài Nam cũng đá ngoài, vo viên một cục ở góc giường.

Đào Hiểu Đông ở cửa ngó , Đào Hoài Nam ngủ co quắp, nửa mặt vùi trong chăn, chỉ lộ mỗi cái chỏm đầu. Trì Khổ thò một cánh tay ngoài đặt lên Đào Hoài Nam, như đang ôm ấp che chở.

Đào Hiểu Đông sớm, gọi hai đứa dậy. Sáng nay qua văn phòng luật sư, hẹn từ hôm qua.

Trì Khổ về Đào Hoài Nam ngủ ngon quá thể, từng tế bào đều cảm thấy an , dù lăn lộn thế nào cũng tách rời khỏi nó, kiểu gì cũng dính một chỗ, cảm giác an khiến ngủ say như c.h.ế.t, mộng mị cũng chẳng thèm mơ.

Trì Khổ tỉnh sớm hơn, thời gian về quê khiến nó lúc nào cũng trong trạng thái cảnh giác cao độ, thần kinh căng thẳng nên khó ngủ sâu. Đào Hoài Nam dính nó nóng hầm hập, bộ đồ ngủ cũng là chất liệu nhung ấm áp. Chẳng xoay trở kiểu gì mà áo ngủ xoắn vặn cả lên, dồn hết lên ngực, lộ cái bụng trắng phau.

Mùa đông đồ ngủ dày, dồn cục thế cộm khó chịu. Đào Hoài Nam ngủ ngon, cau mày ư ử rên rỉ, cọ quậy mãi mà kéo áo xuống .

Trì Khổ luồn tay kéo áo cho , Đào Hoài Nam nghiêng đè lên kéo . Trì Khổ ấn lưng kéo nhẹ về phía , Đào Hoài Nam "ưm" một tiếng, Trì Khổ vòng tay qua kéo áo xuống cho phẳng phiu. Áo phẳng , Đào Hoài Nam rên lên một tiếng thoải mái, Trì Khổ đặt về tư thế cũ.

Đào Hoài Nam ngủ say như heo con, làm gì cũng tỉnh. Trì Khổ đưa tay, dùng ngón trỏ nhẹ nhàng miết dọc theo đường xương hàm của .

Trẻ con lớn nhanh như thổi, ngoảnh ngoảnh , ngày tháng chất chồng như tua nhanh, chẳng từ lúc nào lớn tồng ngồng thế .

Hai đứa học muộn, dù tiểu học nhảy cóc một lớp thì Trì Khổ vẫn lớn hơn bạn đồng trang lứa. Bạn bè xung quanh mười ba mười bốn tuổi, Trì Khổ mười lăm, nếu học đúng tuổi sáu tuổi lớp một thì giờ nó học lớp chín . Cộng thêm sự hiểu chuyện, già dặn tuổi và cái đầu thông minh, cách suy nghĩ và sự chu của Trì Khổ khác hẳn đám trẻ cấp hai bình thường.

Nó vẫn kể cho Đào Hoài Nam nó về bằng cách nào, cố tình giấu .

Đào Hoài Nam mà chắc chắn nhè, Trì Khổ thích . Đứa trẻ xinh thì , ngốc nghếch mím chi đầy mưu mô cũng , miễn là đừng , lắm.

Thời gian về quê, Trì Khổ đ.á.n.h bao nhiêu , báo cảnh sát tổng cộng bốn .

Cảnh sát chả mặn mà gì chuyện bố đ.á.n.h con, nhất là ở vùng quê hẻo lánh lạc hậu, càng lười quản. Quan niệm truyền thống bố đ.á.n.h con là chuyện đương nhiên, con hư thì dạy chứ .

Điện thoại Trì Khổ hỏng cũng vì thế, nào Trì Chí Đức đ.á.n.h nó nó cũng lén đặt điện thoại lên tủ , đó Trì Chí Đức đập nát. Đập cũng vô dụng, Trì Khổ lưu bao nhiêu bản .

Lần cuối cùng cũng là đ.á.n.h thê t.h.ả.m nhất, Trì Khổ cứ khiêu khích gã, khiêu khích một gã say rượu đang nổi cơn điên. Cuối cùng đ.á.n.h đến hộc máu, bà nội bảo nó điên , bảo cả Trì Chí Đức và nó đều điên. Bà Trì Khổ về, bà quen với cuộc sống yên bình mấy năm nay, già lẩm cẩm , bà nghĩ sự bất hiện tại đều do Trì Khổ và Trì Chí Đức về mà .

Trì Khổ đ.á.n.h bẹp đất dậy nổi, bà lão tất cả với ánh mắt đục ngầu vô cảm. Trì Chí Đức bỏ , Trì Khổ nền xi măng lạnh buốt nửa tiếng đồng hồ mới hồi chút sức lực. Nó dậy ôm n.g.ự.c ho sù sụ mấy phút, ho mấy ngụm máu, chống tay dậy, tự bệnh viện giám định thương tích, báo cảnh sát.

Đa chấn thương phần mềm, rách phế quản xuất huyết, chấn động não nhẹ.

Trì Khổ cầm tờ giấy giám định thương tích, c.ắ.n c.h.ế.t buông. Sau đó Trì Chí Đức tạm giam mười lăm ngày, Trì Khổ viện. Viện phí đồn công an ứng , đợi Trì Chí Đức hết hạn tạm giam trả.

Trì Khổ đợi khỏe hẳn, còn ho m.á.u nữa mới về, thì ngày nào cũng ho m.á.u chắc dọa c.h.ế.t bé mù mất. Cũng may Đào Hoài Nam thấy, chứ lúc tắm rửa quần áo mà thấy những vết thương bầm tím loang lổ Trì Khổ chắc ngất xỉu.

Đào Hoài Nam những chuyện , nhưng Đào Hiểu Đông . Đó là lý do tại hôm qua thấy Trì Khổ cầm ghế phang giận dữ đến thế, cơn giận tích tụ từ lúc Trì Khổ cố tình chịu đòn . Trì Khổ liều mạng quá, nó chỉ quan tâm đến kết quả nó , quá trình nó cần , bất chấp hậu quả, thế là .

Chuyện Đào Hiểu Đông chấn chỉnh nó, thì sớm muộn cũng ngày xảy chuyện lớn.

Bốn báo án, giấy giám định thương tích, video đánh, nắm trong tay những bằng chứng , dù tống Trì Chí Đức tù một hai năm thì cũng đủ để giành quyền giám hộ, quyền nuôi dưỡng.

Đào Hiểu Đông và Trì Khổ quan hệ nhận nuôi thực tế, lẽ kiện tụng dễ thắng, ngặt nỗi Đào Hiểu Đông đủ điều kiện nhận nuôi. Anh đủ ba mươi lăm tuổi, kết hôn, nhận nuôi Trì Khổ hợp pháp cũng khó.

mấy cái đó chỉ là chuyện nhỏ, phán trực tiếp cho Đào Hiểu Đông thì cùng lắm đường vòng qua trại trẻ mồ côi, nhờ vợ chồng Hoàng nhận nuôi hộ là xong.

Cách làm của Trì Khổ giúp Đào Hiểu Đông đỡ phiền phức nhất, cắt đứt sự dây dưa với Trì Chí Đức, giúp Đào Hiểu Đông cơ sở vững chắc.

Đào Hiểu Đông thực tâm cần cái sự đỡ phiền . Trì Khổ bây giờ thừa sức trốn Trì Chí Đức, lão uống rượu mụ mị đầu óc , Trì Khổ chơi c.h.ế.t lão cũng , nó chạy lão đuổi kịp, nên Đào Hiểu Đông mới vội đón nó về ngay. Nếu Trì Khổ về quê với ý định , đời nào Đào Hiểu Đông cho . Trì Khổ mười lăm , đợi đến mười tám chỉ còn ba năm nữa, cùng lắm Trì Chí Đức đến quấy rối vài , đưa tiền cho lão kéo dài qua mấy năm là xong.

bớt việc mà để Trì Khổ đ.á.n.h nông nỗi , với Đào Hiểu Đông thật đáng chút nào. Trì Khổ coi bản gì, làm gì là bất chấp tính mạng, Đào Hiểu Đông sợ giận.

Thế nên dạo Đào Hiểu Đông chẳng thèm chuyện với nó, mấy năm nay đây là đầu tiên.

Án phạt của nhà trường ba ngày mới , cả hai bên đều đuổi học nhưng cho lưu trường để theo dõi. Phạt cho lệ thôi, thì nặng, thực tế chỉ cần tái phạm là coi như gì, học bạ cũng ghi đuổi học thật. Nhà trường êm chuyện, chuyện bên nào nặng bên nào nhẹ đều , đành xử hòa cả làng bằng một án phạt nặng nhẹ.

Hai em tiếp tục học, chuyện kiện tụng Đào Hiểu Đông lo, Trì Khổ cần bận tâm.

Lần trở trường Trì Khổ trở thành nhân vật nổi tiếng, màn phang ghế giữa ban ngày ban mặt và thần thái lúc đó của nó đủ để gây ấn tượng mạnh với đám học sinh cấp hai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-35.html.]

Lúc Trì Khổ đ.á.n.h , nhiều nam sinh trong lớp xông giúp, lớp trưởng và bạn bàn đầu, ai cũng tham gia. Cùng một lớp, dù bình thường chơi thì lớp thể để lớp khác bắt nạt, cái nghĩa khí và tinh thần tập thể khó hiểu của con trai khiến chúng thể .

Thế nên Trì Khổ cũng thể giữ cái vẻ lạnh lùng ai cũng thèm như nữa. Giờ gặp chào hỏi, dù chỉ là gật đầu liếc mắt một cái cũng coi như là chào, thể tách biệt khỏi tập thể nữa.

Chuyện Đào Hoài Nam vui, thấy nhỏ hòa đồng hơn, nhân duyên hơn là mừng rơn.

nhân duyên với con trai thôi nhé.

Với con gái cũng , các bạn nữ nhắc đến Trì Khổ, Đào Hoài Nam cũng để ý, miễn là trừ bạn cán sự .

Thầy giáo bảo Trì Khổ tiếp tục học lớp nâng cao buổi chiều, Trì Khổ bảo , thầy gọi điện hẳn cho Đào Hiểu Đông. Bạn cán sự cũng đến khuyên Trì Khổ, nhỏ nhẹ hỏi: "Sao thế?"

Đào Hoài Nam bên cạnh ăn quýt, giả vờ như thấy gì, thực tai đang dỏng lên hết cỡ.

Trì Khổ bảo: "Không cả."

Bạn cán sự khuyên thêm vài câu, Đào Hoài Nam ăn hết quả quýt, cũng chẳng nhớ để phần cho Trì Khổ. Ăn xong bàn, hở một bên tai ngoài ngóng.

Lát bạn cán sự , Trì Khổ búng tai Đào Hoài Nam.

Đào Hoài Nam dậy, sán bảo: "Bạn bảo vẫn học cùng đấy."

Trì Khổ thèm để ý.

Đào Hoài Nam cũng thấy Trì Khổ nên học, cùng lắm chiều uống nước vệ sinh là , dính m.ô.n.g ghế nhúc nhích, đợi Trì Khổ yên tâm. nghĩ đến cảnh Trì Khổ học về cùng bạn cán sự, các bạn nữ trong lớp đồn đại yêu đương, Đào Hoài Nam thấy ... .

Thậm chí còn hơn , từ lúc Trì Khổ về , tính chiếm hữu của Đào Hoài Nam với nó ngày càng tăng.

"Sao ?" Đào Hoài Nam còn hỏi.

Trì Khổ chẳng thèm , buông một câu: "Cậu bảo tại ."

"Tớ .” Đào Hoài Nam chớp mắt: “Cậu ."

Trì Khổ thấy phiền, lấy sách tiết , thèm để ý đến nữa.

Cái đồ phiền phức Đào Hoài Nam bắt đầu giở chứng, sán lải nhải ngừng, nhất quyết đòi hỏi lý do.

Trì Khổ tra tấn lỗ tai chịu nổi, bực phang một câu "Tại phiền quá đấy", thỏa mãn cái tâm tư nhỏ nhen của Đào Hoài Nam để đổi lấy sự yên tĩnh.

Đào Hoài Nam coi như thấy hai chữ cuối cùng, sướng rơn cả , cứ đòi hỏi cho bằng để câu , xong thấy ngại ngùng, hổ ghê cơ.

Không học thì , thành tích của Trì Khổ cần bồi dưỡng thêm, nhà trường đang kỳ vọng nó giật giải thủ khoa trong kỳ thi cấp ba sắp tới. Cuối cùng Trì Khổ bảo học cũng , nhưng em mang theo Đào Hoài Nam.

Thế là từ đó về , hai tiết cuối mỗi chiều, Đào Hoài Nam đeo ba lô theo Trì Khổ đến giảng đường, giảng cùng top 50 học sinh xuất sắc nhất trường.

Đào Hoài Nam mù tịt, lẫn trong đám học sinh giỏi cũng chẳng thấy ngại, dính tí khí chất học sinh giỏi. chẳng hiểu gì sất, các bước giải đề cũng thấy, khó hơn bài học lớp nhiều.

Thỉnh thoảng chán quá Đào Hoài Nam bàn cuối lớp ngủ, đắp áo khoác của Trì Khổ. Đám học sinh giỏi thầy bắt hết lên mấy bàn đầu giữa lớp để rõ bảng và giảng cho rõ.

Trì Khổ chốc chốc xuống Đào Hoài Nam ngủ, cứ một lúc liếc một cái.

Giờ cả trường đều cặp em , thầy giáo trẻ thấy Trì Khổ cứ ngoái xuống , còn trêu: "Đừng nữa, em trai em lạc ."

Cả lớp khúc khích, ai cũng vụ Trì Khổ đ.á.n.h vì em trai.

Thầy giáo tiếp: "Trong cái phòng ai lạc thì lạc chứ em lạc , thầy cũng để mắt hộ em đây , giờ em là động vật bảo tồn của lớp đấy."

Học sinh rúc rích, đều xuống Đào Hoài Nam.

Tiếng giảng bài ngưng bặt, nhịp điệu âm thanh bên tai đổi: “động vật bảo tồn" tỉnh giấc. Ngồi thẳng dậy ngơ ngác đầu, chẳng thấy gì. Nắn nắn cái đồng hồ đeo tay, đưa lên tai giờ, còn hơn nửa tiếng nữa mới tan học, thế là kéo áo trùm lên xuống ngủ tiếp.

Trì Khổ cúi đầu tiếp tục giải đề, thầy trêu chọc nãy giờ, mặt cũng chẳng biểu cảm gì nhiều. Chỉ là thần thái bình thản, khóe mắt đuôi mày đều toát lên vẻ dịu dàng.

Loading...