Chó Dữ Lâu Năm - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-02-05 01:12:28
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trì Khổ dùng sức mạnh như trâu húc đổ thùng nước cao cả mét, nước lênh láng khắp sàn, làm ướt sũng nửa ống quần nó.

Cửa buồng vệ sinh giật tung , Đào Hoài Nam co ro một cục bên trong, quần áo bẩn ướt dính chặt , đầu gục xuống cánh tay còn chút sức sống, mặt mày trắng bệch còn giọt máu. Trì Khổ làm ầm ĩ như thế mà vẫn bất động.

Trì Khổ chôn chân mất gần mười giây, làm gì cả, chỉ trân trân Đào Hoài Nam, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, hai cánh tay run lên bần bật rõ rệt.

Hôm đó Đào Hoài Nam Trì Khổ cõng ngoài, hai cánh tay buông thõng n.g.ự.c Trì Khổ, thở nóng hổi phả hết cổ nó, nóng đến mức Trì Khổ như sắp bốc cháy. Sắc mặt Trì Khổ đáng sợ đến nỗi học sinh qua dám thẳng.

Mấy bạn nữ trong lớp thấy Trì Khổ cõng Đào Hoài Nam , khom lưng một tay đỡ Đào Hoài Nam, tay thô bạo giật phăng cái cặp sách Đào Hoài Nam treo ghế, tiếng chân ghế ma sát với mặt bàn rít lên chói tai.

Đào Hoài Nam mềm oặt như bún, các bạn thấy làm , sợ đến mức trợn tròn mắt nhưng dám hỏi.

Trì Khổ cứ thế cõng Đào Hoài Nam, thi thoảng ho khan vài tiếng, hai tay đỡ chân Đào Hoài Nam, bàn tay đang nắm chặt quai cặp nổi đầy gân xanh.

Thực Đào Hoài Nam cũng yếu đuối đến mức đ.á.n.h mấy cái là ngất xỉu, chẳng qua là đen đủi, đúng lúc đang sốt cao khó chịu. Vốn mệt mỏi ớn lạnh, hành hạ một trận nên mới nông nỗi .

Trì Khổ , cái nó thấy là Đào Hoài Nam bất tỉnh nhân sự nhốt trong nhà vệ sinh, như một chú cún con tắt thở.

Đào Hoài Nam tỉnh lúc đang chụp CT não, đẩy làm mấy cái xét nghiệm , máy móc kêu rè rè đẩy trong, Đào Hoài Nam hé mắt, đang ở .

Máy móc cứ di chuyển tới lui, phòng CT lạnh toát, Đào Hoài Nam đưa tay sờ soạng xung quanh, cái loa ở đó vang lên bảo yên.

Đào Hoài Nam dám động đậy nữa, đầy nửa phút máy dừng, Đào Hiểu Đông đến bế xuống.

"Anh?" Đào Hoài Nam sờ sờ cánh tay, thăm dò gọi một tiếng.

"Tỉnh ?" Giọng Đào Hiểu Đông cũng chứa đầy sự tức giận, đang cố kìm nén, hỏi: “Có đau ở ?"

"Không đau lắm." Đào Hoài Nam trả lời xong, nhớ chuyện đó bèn hỏi: “Em đang ở bệnh viện ạ?"

Đào Hiểu Đông "ừ" một tiếng.

Đào Hoài Nam cũng chẳng đến bệnh viện kiểu gì, đầu óc mơ hồ rõ ràng. Cậu sốt đến đau nhức cả , chẳng còn chút sức lực nào, thì thầm với : "Đừng lo cho em, em chỉ sốt thôi."

Anh trai sờ đầu , gì.

Đào Hiểu Đông đặt lên xe lăn bên ngoài phòng CT, mu bàn tay Đào Hoài Nam vẫn còn dán kim luồn, lạnh quá, cau mày co rúm .

Ai đó trùm áo khoác lên , Đào Hoài Nam vùi mặt cổ áo, ấm còn vương áo khiến dễ chịu ngẩng đầu lên một chút. Vài giây , đột ngột mở to mắt, thẳng dậy đưa tay quờ quạng khắp nơi.

"Đừng sờ nữa.” Trì Khổ nhét tay tay : “Ở đây ."

Nghe thấy giọng nó, Đào Hoài Nam cứng đờ . Cậu nín thở dùng hai tay xoa nắn bàn tay trong lòng bàn tay , dám tin lẩm bẩm: "... Trì Khổ?"

Trì Khổ dùng ngón cái miết nhẹ mu bàn tay : “ừ" một tiếng.

Đào Hoài Nam ngẩn ngơ hồi lâu, mở to đôi mắt trống rỗng ngây , một lúc mới như sực tỉnh, vươn cả hai tay về phía Trì Khổ, mếu máo: "Tớ khó chịu."

"Khó chịu ở ?" Trì Khổ cúi xuống , Đào Hoài Nam nắm chặt cánh tay nó buông.

"Chỗ nào cũng khó chịu." Đào Hoài Nam lí nhí: “Tớ đau đầu..."

"Thấy thằng Trì về là bệnh gì cũng ngay.” Đào Hiểu Đông đẩy xe lăn : “Tí nữa hẵng mách lẻo."

Lúc bắt nạt thì mạnh mồm mạnh miệng, c.h.ử.i trượt phát nào, giờ trai và Trì Khổ ở đây, cái nết bướng bỉnh bay biến mất, còn thấy chột .

Vừa cảm thấy vô dụng, gây rắc rối, để lo lắng quá.

Không kiểm tra vấn đề gì nghiêm trọng, cũng khoa nào nhận , phòng cấp cứu tạm thời xếp Đào Hoài Nam khu lưu trú của khoa cấp cứu, một phòng bệnh dài ngoằng với mấy chục bệnh nhân, mỗi một tấm rèm che coi như gian riêng tư.

Anh trai lấy kết quả xét nghiệm và gặp bác sĩ, Đào Hoài Nam truyền t.h.u.ố.c hạ sốt, tay vẫn túm chặt lấy Trì Khổ buông.

Trì Khổ hỏi: "Ai đ.á.n.h ?"

"Tớ ." Đào Hoài Nam định lắc đầu, lắc cái dừng , cử động là đau đầu. Cậu cũng chẳng quan tâm ai đ.á.n.h nữa, kéo tay Trì Khổ hỏi: "Cậu về kiểu gì? Trì Chí Đức ?"

Trì Khổ hỏi: "Mấy ?"

Đào Hoài Nam cau mày, phản kháng yếu ớt: "Hỏi đấy, về kiểu gì?"

Giọng Trì Khổ vẫn hung dữ như khi: "Hỏi đấy, mấy ?"

Đào Hoài Nam giờ Trì Khổ mắng thấy sướng tai, dễ chịu vô cùng. Cậu bảo: "Chắc là một thôi, tớ mỗi tiếng một , thôi kệ . Cậu trốn về ? Trì Chí Đức tìm ?"

"Có là ai ?" Trì Khổ vẫn gặng hỏi.

Đào Hoài Nam câu trả lời , sốt ruột, mũi ngạt, lắc lắc tay Trì Khổ hỏi: "Cậu thấy tớ hỏi ?"

Trong đầu Trì Khổ chỉ mỗi chuyện , hỏi thì im một bên gì nữa.

Đào Hoài Nam giờ cũng chẳng để bụng chuyện nó trả lời chuyện nó hung dữ, Trì Khổ về , thế là nhất đời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-33.html.]

Đào Hiểu Đông chiều em như thế, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa. Thằng bé con bắt nạt ở trường, khác gì bắt nạt lên đầu lên cổ Đào Hiểu Đông, đời nào để yên.

Thực buổi chiều cô giáo tin , mấy bạn nữ trong lớp kể tình hình, cô lo lắng gọi điện hỏi thăm.

Đào Hiểu Đông bảo , mai đến trường chuyện.

Cô chủ nhiệm Lôi cũng chẳng dạng , đến quan hệ với chị dâu Hoàng, chỉ riêng việc học sinh lớp bắt nạt cô thể bỏ qua . Trong trường giáo viên với giáo viên cũng quan hệ cá nhân, đôi khi khuyên phụ hai bên nhường nhịn một chút cho êm chuyện. cô Lôi tính cách đó, cô mới hơn ba mươi, thuộc dạng trẻ trong giáo viên, tính tình bộc trực, nóng nảy.

Chưa đợi Đào Hiểu Đông đến trường, cô chủ nhiệm tìm đến tận phòng giám hiệu làm cho lẽ, đòi một lời giải thích thỏa đáng.

Ở cái tuổi , bọn trẻ ranh hư hỏng là hư thật sự, vì tâm trí chín chắn, suy nghĩ nông cạn, thêm cái thói nổi loạn ngông cuồng của tuổi dậy thì, chuyện gì cũng dám làm.

Tiểu học thì ngây ngô quá, cấp ba thì suy nghĩ hơn, chỉ cái lứa cấp hai dở dở ương ương là dễ sinh chuyện nhất.

Thằng bắt nạt Đào Hoài Nam trong nhà vệ sinh chính là một trong bốn thằng Trì Khổ chặn ở phòng nước , thằng cầm đầu, chỉ là một thằng đàn em, lúc đó Trì Khổ đá cho một cái, thứ hai đến lớp tìm Trì Khổ gây sự Trì Khổ đ.ấ.m cho hai phát.

Nhốt Đào Hoài Nam nhà vệ sinh xong, nó cứ tưởng thằng mù thì ai với ai, chẳng lo phát hiện.

Đầu óc ngu si tứ chi phát triển, nó quên mất là Đào Hoài Nam mù nhưng camera hành lang thì . Giờ đó ai nhà vệ sinh camera ghi rõ mồn một.

Đào Hoài Nam viện một đêm về nhà, vết thương ngoài da, nghiêm trọng. Có lẽ do thấy Trì Khổ nên tinh thần phấn chấn, ngợm thư thái hẳn, hết u uất, sốt cũng lui. vẫn học ngay, ở nhà dưỡng bệnh hai hôm.

Lúc Đào Hiểu Đông đến trường, Trì Khổ cũng đòi theo, Đào Hoài Nam kéo nó cho : "Cậu vứt tớ ở nhà một ?"

"Về ngay mà." Trì Khổ .

Đào Hoài Nam kiên quyết: "Không chịu ."

Chính cũng nhận giọng mang theo chút nũng nịu dính , cái thói quấn hồi bé trỗi dậy.

"Buông , lát về." Trì Khổ nhấc tay lên hất .

"Không buông." Đào Hoài Nam ôm chặt lấy nó: “Anh nhỏ ở nhà với em."

"Tiểu Trì đừng nữa.” Đào Hiểu Đông cũng bảo: “Hai đứa ở nhà ."

Nếu cái nhà ba em đều bướng, thì Trì Khổ chắc chắn là đứa bướng nhất. Chuyện gì nó quyết thì khó mà đổi, nhận định cái gì là đ.â.m lao theo lao đến cùng.

Đào Hoài Nam sợ lắm, mồm thì bảo ở cùng, thực là sợ Trì Khổ đ.á.n.h . Trì Khổ đ.á.n.h đáng sợ lắm, Đào Hoài Nam sợ nó đ.á.n.h , càng sợ nó chịu thiệt.

rốt cuộc cũng chẳng cản .

Trì Khổ chủ kiến lớn quá, thông minh, bướng. Khó quản vô cùng.

Thực Đào Hoài Nam , hôm qua khi tỉnh ở bệnh viện, những xét nghiệm làm thì Trì Khổ cũng làm hết một lượt, Đào Hiểu Đông đẩy một đứa kéo một đứa, hai thằng em chẳng đứa nào bớt lo.

Trì Khổ thương tích đầy , vết thương cổ áo cũng che hết, kéo dài từ cổ lên tận cằm, như roi quất, lông mày hốc mắt cũng vệt m.á.u đóng vảy rõ rệt. Trì Khổ gầy mấy vòng, khô đét, sắc mặt xí, môi nứt nẻ bong tróc.

Đi nhanh thở gấp là ho, mỗi ho mặt tái mét, mày nhíu chặt.

Nhìn nó còn t.h.ả.m hại hơn Đào Hoài Nam nhiều, hôm qua Đào Hiểu Đông mới thấy nó suýt thì hết hồn, cứ ngỡ như gặp Trì Khổ hồi bé tí.

trốn tránh Trì Chí Đức như lời kể với Đào Hoài Nam qua điện thoại.

Không những trốn, nó còn cố tình chọc tức Trì Chí Đức để ông đ.á.n.h nó thừa sống thiếu c.h.ế.t.

Cô giáo thấy bộ dạng của Trì Khổ cũng giật , lo lắng hỏi han xem làm .

Cô chơi với chị dâu Hoàng nên Trì Khổ em ruột Đào Hiểu Đông, thấy nó thế tưởng chuyện gì.

Đào Hiểu Đông đặt tay lên vai Trì Khổ, bảo: "Không ạ."

Cô Lôi dẫn thẳng Đào Hiểu Đông đến gặp hiệu phó phụ trách kỷ luật, chủ nhiệm văn phòng và một hiệu phó khác cũng ở đó, bắt tay Đào Hiểu Đông cùng xem camera.

Camera ghi rõ ràng, thằng nam sinh xách cây lau nhà phòng nước, một lúc Đào Hoài Nam tự mò mẫm , mười mấy phút thằng xách cây lau nhà , mặt mũi hớn hở, chỉnh quần áo. Nửa tiếng Trì Khổ mới tìm đến, cõng Đào Hoài Nam .

Chưa đến chuyện khác, chỉ cần đoạn video tung ngoài cũng đủ thành bê bối lớn của trường, bạo lực học đường lúc nào cũng là vấn đề nhức nhối, đằng nạn nhân là học sinh khiếm thị, chuyện mà đồn ngoài thì ảnh hưởng đến danh tiếng nhà trường quá lớn.

Chủ nhiệm văn phòng thương lượng với Đào Hiểu Đông: "Hay là thế , gọi phụ em đến, bắt bồi thường thỏa đáng, nhà trường cũng sẽ xử lý nghiêm khắc."

"Bồi thường thì khỏi, cũng cần gọi phụ đến, gặp." Đào Hiểu Đông chỉ màn hình: “Một xu bồi thường cũng cần, đến đây vì tiền, tính làm cho nhẽ, chỉ hỏi nhà trường định xử lý học sinh loại thế nào?"

Đào Hiểu Đông cũng từng trải qua cái tuổi , hồi trẻ trâu cũng đ.á.n.h suốt. đ.á.n.h đ.á.n.h , ghét thì c.h.ử.i đ.á.n.h một trận là xong, hồi đó gọi mấy đứa lười học đ.á.n.h là du côn, nhưng du côn cũng bao giờ bắt nạt kẻ yếu, là cứng chọi cứng, thời nào thì cái loại bắt nạt khả năng phản kháng cũng là loại hèn hạ ngóc đầu lên nổi.

Đào Hiểu Đông đang chuyện với ban giám hiệu, lớn quy tắc của lớn, trẻ con nguyên tắc của trẻ con.

Họ để ý Trì Khổ xem xong video lẳng lặng mở cửa ngoài.

Đang giờ chơi, cửa lớp nào cũng mấy nam sinh dựa bệ cửa sổ rôm rả. Trì Khổ đến cửa một lớp học, mặc kệ ánh mắt soi mói của học sinh trong lớp, ho khù khụ mặt lạnh tanh bước , kéo một cái ghế ở bàn đầu ngay cửa .

Mấy nam sinh dựa hành lang sắc mặt lắm, trong đám ít đứa từng xích mích với Trì Khổ. Bọn nó chằm chằm Trì Khổ, chỉ một đứa là dám thẳng nó.

Trì Khổ xách cái ghế khỏi lớp, động tác dứt khoát chút chần chừ, thẳng đến mặt thằng nam sinh , mặt đanh , vung tay lên, phang thẳng cái ghế nó.

Loading...