Chó Dữ Lâu Năm - Chương 32
Cập nhật lúc: 2026-02-05 01:12:27
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đào Hoài Nam... Cậu uống hộp sữa chua ." Bạn cán sự xuống cạnh Đào Hoài Nam, đẩy hộp sữa chua về phía , nhỏ nhẹ.
"Cảm ơn ." Đào Hoài Nam lịch sự từ chối, uống. Cảm lạnh vẫn khỏi, giọng vẫn còn nghẹt mũi.
Giờ nghỉ trưa, hai cứ im lặng như thế một lúc, trong lớp còn vài bạn nữ rải rác.
Một lúc , bạn cán sự hỏi: "Sao Trì Khổ học thế?"
Đào Hoài Nam im lặng một lúc đáp: "Tớ cũng ."
"Sao cũng ?" Bạn cán sự chớp mắt ngạc nhiên: “Hai ngày nào chẳng dính lấy ?"
"Tớ thật mà.” Đào Hoài Nam gõ gõ ngón tay lên mép bàn, nhạt: “Tớ cũng nhớ lắm."
Khai giảng mấy ngày , ngày nào Đào Hoài Nam cũng về lẻ bóng, cả lớp bắt đầu xì xào bàn tán về Trì Khổ. Có bảo nó học giỏi quá nên nhảy lớp , thì thầm bảo chuyện nó với bạn cán sự yêu sớm gia đình phát hiện nên chuyển trường.
Có lén hỏi Đào Hoài Nam, đều bảo nhỏ xin nghỉ phép thôi, mấy hôm nữa là học .
Hai bạn bàn thỉnh thoảng giờ chơi ngang qua huých chân bàn Đào Hoài Nam, hỏi vệ sinh , Đào Hoài Nam đều lắc đầu từ chối.
Cậu làm phiền khác, cũng chẳng động đậy.
Giờ Đào Hoài Nam hết giận Trì Khổ , chẳng còn chút giận hờn nào nữa. Chỉ cần Trì Khổ bình an vô sự là , về cũng .
Bên phía trai gặp chút trục trặc, triển lãm xảy sự cố nhỏ, suôn sẻ lắm, hai hôm nay Đào Hoài Nam chẳng gặp , là Điền Nghị đưa đón.
Đào Hoài Nam lo cho Trì Khổ, lo cho trai. chẳng làm gì cả, chỉ là một đứa mù vô dụng, cần che chở, vĩnh viễn chẳng thể bảo vệ họ.
Trì Khổ bặt vô âm tín, Đào Hoài Nam lo đến mất ngủ cả đêm. Cậu nghĩ ngợi lung tung, mỗi cuộc gọi liên lạc vẽ một viễn cảnh đáng sợ, rốt cuộc Trì Khổ bố đ.á.n.h làm . Nhắm mắt là nhớ đến mùi m.á.u tanh xe ô tô hồi bé, và hình ảnh đứa trẻ co giật từng cơn.
Với Đào Hoài Nam, mở mắt nhắm mắt cũng chẳng khác gì , thế là cứ mở mắt trân trân suốt đêm, trong đầu là những khả năng nhất khiến Trì Khổ thể về, cái nào cũng làm sợ thót tim, hồn vía lên mây.
Tiếng chuông điện thoại reo lên đột ngột giữa đêm khuya làm Đào Hoài Nam giật b.ắ.n co rúm , đó lao bổ điện thoại, lúc bấm nút cả cánh tay và ngón tay đều run rẩy.
"... A lô?" Giọng Đào Hoài Nam run run, hoảng loạn tột độ.
"Tôi đây."
Chỉ một chữ "Tôi" ngắn gọn vang lên bên tai, cổ họng Đào Hoài Nam nghẹn ứ ngay lập tức.
"Cậu thế..." Đào Hoài Nam cố nén cơn cay mũi, xổm giường nắm chặt điện thoại.
Trì Khổ bảo: "Điện thoại hỏng , gọi ."
"Sao hỏng?" Đào Hoài Nam nín thở hỏi dồn: “Trì Chí Đức cướp điện thoại ? Ông đ.á.n.h ? Có chạy thoát ?"
Trì Khổ trả lời những câu hỏi đó, chỉ : "Tôi mượn điện thoại khác, lâu . Mấy hôm nữa về, đừng nghĩ linh tinh."
"Ông đ.á.n.h ?" Đào Hoài Nam vẫn cố chấp hỏi: “Ông đ.á.n.h đúng ? Có thương ?"
Trì Khổ bảo "Không ".
"Cậu đừng để ông đánh.” Đào Hoài Nam rốt cuộc kìm nữa, vùi mặt đầu gối, nước mắt rơi lã chã xuống đầu gối: “Cậu đừng chọc giận ông , về cũng , tớ trường khiếm thị , tớ dọa thôi, tớ vẫn đợi ."
"Nín , đừng nữa." Giọng Trì Khổ qua điện thoại vẫn chẳng dịu dàng chút nào, vẫn cái giọng điệu như thể mất kiên nhẫn, bảo Đào Hoài Nam: “Không học thì đừng vội, đằng nào cũng chả hiểu gì."
"Tớ hiểu mà... Bài nào tớ cũng kỹ lắm, về tớ giảng cho ." Đào Hoài Nam cuống quýt : “Cậu đừng vội về, đừng chọc ông . Mấy hôm nữa xong việc bọn tớ đón , tránh mặt Trì Chí Đức ..."
"Đừng đến!" Trì Khổ ngắt lời: “Mọi đừng đến, tự về ."
Nó nhanh quá nên ho, giọng yếu ớt như hụt . Ho mấy tiếng xong hung dữ bảo Đào Hoài Nam: "Cậu đừng bảo đến, Trì Chí Đức bám lấy. Tôi đợi mấy hôm nữa là về, yên tâm."
Đào Hoài Nam cứ xổm đó, gì.
"Nghe thấy ?" Trì Khổ gắt lên một câu.
Đào Hoài Nam gật đầu, gật xong nhớ Trì Khổ thấy, bèn : "Nghe thấy . Sao ho?"
Trì Khổ vẫn bảo "Không ", : "Cúp đây, trả điện thoại cho ."
Đào Hoài Nam theo bản năng ngăn , nhưng thôi, cảm thấy còn nhiều điều , nhưng cũng chẳng cần thiết nữa, gì Trì Khổ đều cả, chê phiền phức.
Nhờ cuộc điện thoại , trái tim treo lơ lửng của Đào Hoài Nam tạm thời hạ cánh, tin tức còn hơn là bặt vô âm tín như . Cuộc gọi từ chiếc điện thoại mượn của Trì Khổ như tiếp thêm năng lượng cho Đào Hoài Nam, thấy sức sống hơn hẳn. Dù mũi vẫn nghẹt, đầu vẫn đau, nhưng ít tim còn bóp nghẹt đau đớn nữa.
Đào Hoài Nam giảng chăm chú, chỉ sợ lúc Trì Khổ về sách chỗ nào hiểu thì thể giải thích rõ ràng hơn một chút, mặc dù chuyện chắc chắn sẽ xảy , Trì Khổ thông minh thế cơ mà, cái là hiểu ngay.
Trì Khổ siêu đỉnh mà lị.
Tâm lý con luôn đổi, khi Trì Khổ Đào Hoài Nam cảm thấy cuộc sống chỉ còn một là điều thể tưởng tượng nổi, như ngày tận thế . khi Trì Khổ thật , lâu như thế , dù cũng giống ngày tận thế thật, nhưng vẫn vượt qua , thậm chí cảm thấy lâu hơn chút nữa cũng chẳng , miễn là Trì Khổ bình an, đừng đánh.
Đào Hoài Nam mấy ngày gặp trai, tối học về Điền Nghị đón, gọi cho trai một cuộc.
Đào Hiểu Đông tưởng em chuyện gì, lo lắng hỏi làm .
Đào Hoài Nam bảo: "Không ạ, em nhớ thôi."
"Nhớ á?" Đào Hiểu Đông trong điện thoại, giọng rõ sự mệt mỏi: “Chắc mai về , đưa em đón Tiểu Trì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-32.html.]
"Tiểu Trì gọi cho em ạ." Đào Hoài Nam an ủi trai qua điện thoại, cũng bắt chước gọi là "Tiểu Trì": “Điện thoại hỏng, mượn máy khác gọi cho em, cho đến , hung dữ lắm."
"Nó chứ?"
"Không ạ, bảo đừng lo." Đào Hoài Nam .
Điền Nghị bên cạnh xen : "Anh thấy hai đứa buôn điện thoại tâm tình thủ thỉ giữa đêm hôm khuya khoắt , động tĩnh cứ tưởng thằng Nam lén lút yêu đương, mãi mới là thằng Trì."
Đào Hiểu Đông thấy đầu bên , mắng bạn: "Sao lén điện thoại thế? Chả dáng lớn gì cả, nhờ mày trông nom em tao chứ bảo mày trộm điện thoại ?"
Điền Nghị hề hề: "Bé Nam nhà sợ trộm ."
Hôm đó điện thoại Đào Hoài Nam sướt mướt một trận, giờ nghĩ Điền Nghị thấy cũng ngại, trừ gì.
Đào Hoài Nam tự học một tuần, cuối tuần trai phát hiện ho dữ quá, bèn đưa truyền nước hai ngày.
Sức khỏe Đào Hoài Nam vốn bình thường, đề kháng yếu từ bé, hồi nhỏ ốm vặt, mấy năm nay lớn hơn chút đỡ nhiều . Trẻ con nhà cảm cúm xoàng tiêm t.h.u.ố.c mấy ngày cũng tự khỏi, đến lượt thì dây dưa cả tuần dứt. Cũng khó chịu lắm nên ban đầu chẳng để ý.
Ai ngờ truyền nước bệnh phát dữ dội hơn, hoặc cũng thể do Đào Hoài Nam lo lắng cho Trì Khổ ăn ngon ngủ yên nên yếu . Cuối tuần vật vã hai ngày, đến sáng thứ Hai mới thấy đỡ hơn chút.
Sáng thứ Hai Đào Hiểu Đông hỏi em nghỉ học .
Đào Hoài Nam lắc đầu, xé bánh mì bỏ miệng : "Em thấy khỏe , mũi thông ạ."
"Em mang điện thoại theo, thấy khó chịu thì gọi cho ." Đào Hiểu Đông dặn.
"Vâng ạ." Đào Hoài Nam ngoan ngoãn gật đầu.
Lúc học buổi sáng dối , thấy khỏe thật mà, mũi thông, đầu hết đau. đến trưa, Đào Hoài Nam bò bàn thấy từng cơn ớn lạnh ập đến, cửa sổ đóng kín mít mà vẫn lạnh run.
Trong lúc mơ màng suýt buột miệng thốt câu "Trì Khổ tớ lạnh" rõ tiếng. Chữ "Trì" định bật khỏi miệng, sực nhớ Trì Khổ đây, lặng lẽ nuốt mấy chữ trong, tiếp tục bò .
Đau đầu, lạnh, cả chẳng còn chút sức lực nào. Nếu Trì Khổ ở đây chắc chắn Đào Hoài Nam mè nheo rên rỉ , giờ một , thấy cũng chẳng gì to tát, rút tờ giấy lau mũi, lì suốt buổi trưa.
Tỉnh dậy vệ sinh, lên thấy mềm nhũn như bún. Đào Hoài Nam lắc lắc đầu, định rửa mặt cho tỉnh táo. Giờ nhà vệ sinh vắng, mấy đứa hút t.h.u.ố.c cũng đến, thường thì giờ nghỉ trưa nhà vệ sinh chẳng ai.
Đào Hoài Nam theo tường về phía nhà vệ sinh, nghĩ bụng nếu mai vẫn thế thì xin nghỉ. Khó chịu quá, thà ở nhà còn hơn, đến lớp cũng chẳng giảng gì.
Đang ở bồn rửa tay bất ngờ ai đó túm áo giật mạnh, Đào Hoài Nam kịp phản ứng, giờ đáng lẽ , cũng chẳng đề phòng.
"Ai đấy?" Đào Hoài Nam va tường một cái, vững hỏi.
Đối phương lên tiếng, chỉ phả một t.h.u.ố.c lá mặt .
Đào Hoài Nam vốn khó chịu, ngụm khói làm buồn nôn kinh khủng. Cố nén cảm giác buồn nôn đang dâng lên trong cổ họng, Đào Hoài Nam cau mày quát "Cút".
Có lẽ từ chọc giận đối phương, Đào Hoài Nam thấy tiếng chế giễu, đó cảm thấy ướt sũng một mảng, hình như hắt nước .
Đến nước thì trốn , Đào Hoài Nam rõ. Điều nên làm nhất lúc là dựa tường im lặng, đợi kẻ chơi khăm chán chê hết hứng tự khắc bỏ .
dạo tích tụ quá nhiều u uất trong lòng, nỗi lo lắng cho Trì Khổ cộng thêm sự khó chịu trong hôm nay khiến sự bực bội của Đào Hoài Nam chạm đỉnh, kìm nén nữa.
Cậu c.h.ử.i thẳng mặt kẻ đối diện: "Đồ rác rưởi dám lên tiếng."
Lại một vệt nước quất mặt , cảm giác vải thô ráp quẹt qua mặt, Đào Hoài Nam đối phương cầm cây lau nhà, thứ vẩy nước chắc cũng là nó.
"Chỉ tìm cảm giác ưu việt mặt mù, hèn hạ như con giòi bọ dám ánh sáng." Đầu óc Đào Hoài Nam cuồng từng cơn, hai tay chống tường.
Một cái tát giáng xuống mặt , đối phương c.h.ử.i thề một câu ba chữ kinh điển. Giọng Đào Hoài Nam nhận , quen.
Đào Hoài Nam tát lệch cả mặt, vốn đang cau mày, nhưng đột nhiên .
Anh trai và Trì Khổ bảo vệ kỹ càng là thế, họ hận thể nhét túi mang theo, trùm lên hết lớp bảo vệ đến lớp bảo vệ khác. Thế nhưng chỉ vì sự khuyết tật của , hễ họ sơ sẩy bảo vệ là trở thành một đứa trẻ khả năng tự vệ, nãy còn c.h.ử.i là rác rưởi, thực chính mới là đồ bỏ .
Đào Hoài Nam khẩy, l.i.ế.m liếm đôi môi trắng bệch, vẫn tiếp tục : "Mày sống còn hèn hơn cái chổi lau nhà tay mày, bẩn thối."
Bản chất Đào Hoài Nam chẳng hiền lành gì cho cam, chỉ vì mù nên từ nhỏ buộc chấp nhận nhiều quy tắc sinh tồn dành riêng cho , nhưng trong xương tủy vẫn chảy dòng m.á.u bướng bỉnh của nhà họ Đào.
Đằng nào cũng tránh , đ.á.n.h thì đ.á.n.h , cùng lắm là thế thôi.
Hôm đó Đào Hoài Nam c.h.ử.i sướng cả mồm, mượn cớ c.h.ử.i để xả hết những cảm xúc tiêu cực trong lòng. Chửi một câu ăn một đòn, hình như lâu lắm đánh. Hồi bố còn sống, bố thỉnh thoảng phát cho mấy cái vì tội nghịch ngợm lời. Bố trai bao giờ đ.á.n.h , chiều vô cùng tận.
Đầu óc Đào Hoài Nam còn tỉnh táo nữa, lạnh đến mức run lẩy bẩy. Trán đập tường, lôi xềnh xệch nhốt buồng vệ sinh, Đào Hoài Nam cảm thấy bẩn thỉu đến ngạt thở.
Chắc Trì Khổ sẽ vứt phòng tắm xối nước hai tiếng đồng hồ cho mà xem.
Trong cơn đau đớn và lạnh lẽo, Đào Hoài Nam chợt nghĩ, một thằng nhóc mười mấy tuổi đ.á.n.h mà đau thế , hồi bé Trì Khổ ông bố to khỏe đ.á.n.h đến co giật, thì ... đau đến mức nào chứ.
Đào Hoài Nam chẳng còn chút sức lực nào, thở cũng khó khăn, lẽ do tư thế xổm khiến hô hấp cản trở.
Điện thoại trong ngăn cặp sách, Đào Hoài Nam dường như chẳng làm gì ngoài việc đây chờ đến cứu. La hét om sòm thì giờ còn sức, mà cũng chẳng định làm thế.
Bị bắt nạt thì mất mặt thật đấy, nhưng ít cũng giữ chút tôn nghiêm cuối cùng chứ, đừng để t.h.ả.m hại quá mức.
Thời gian trôi qua chậm chạp, mỗi giây dài như cả chục phút.
Bên tai như ai đang đ.á.n.h trống, ồn ào đến mức đầu Đào Hoài Nam đau như búa bổ. Trước khi mất ý thức, là do cứ nghĩ mãi về chuyện Trì Khổ đ.á.n.h hồi bé, là do ngất mơ mộng hão huyền.
Hình như loáng thoáng... thấy tiếng Trì Khổ gọi "Đào Hoài Nam" từ xa.