Chó Dữ Lâu Năm - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-02-05 01:12:24
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trì Khổ thật .

Vào ngày đêm Giao thừa, tức là 29 tháng Chạp.

Quê nhà lạnh quá. Năm đó Đào Hoài Nam theo trai về quê chôn cất bố , cái lạnh ở đó thấu tận xương tủy. Trì Khổ giữa ngày đông tháng giá rét buốt bố lột trần truồng ném ngoài, cướp cốc sữa của Đào Hoài Nam uống ừng ực.

Sữa trong cốc sóng làm bẩn quần áo Đào Hoài Nam, bộ quần áo đó Trì Khổ mặc suốt mấy ngày, từ đó về trong thở luôn vương vấn cái mùi ngai ngái .

Đào Hoài Nam trai đưa sang nhà Điền Nghị đón Giao thừa.

Chú thím Điền đều ở nhà, còn lì xì cho Đào Hoài Nam.

Dù Đào Hoài Nam cố gắng chuyện đùa với , cố tỏ vui vẻ, nhưng diễn đạt.

Buổi chiều trong phòng Điền Nghị một lúc, giả vờ ngủ. Thực cứ mở mắt yên lặng mãi.

Lần đầu tiên xa Trì Khổ, thể nào thích nghi , cảm thấy chỗ nào cũng sai sai. Bình thường ở nhà, trong môi trường quen thuộc, và Trì Khổ cũng chẳng dính lấy suốt, phần lớn thời gian mạnh ai nấy làm việc nấy, nhưng giờ Trì Khổ ở đây, Đào Hoài Nam cảm thấy trong gian yên.

Điện thoại lúc nào cũng để trong túi, Đào Hoài Nam bật cả chuông lẫn rung, nhưng mãi chẳng thấy động tĩnh gì.

Trước bữa cơm chiều, Điền Nghị phòng, vỗ vỗ cửa.

Đào Hoài Nam dậy, hắng giọng bảo: "Em dậy ."

"Ăn cơm thôi cưng ơi." Điền Nghị gọi: “Thím Điền hấp bánh bao sữa cho em đấy, nếm thử ."

"Em ngay đây.” Đào Hoài Nam trèo xuống giường, bên cạnh sờ soạng gấp cái chăn đắp: “Ra ngay đây ạ."

Điền Nghị Đào Hiểu Đông, khẩu hình miệng bảo: "Lo lắng quá sinh bệnh ."

Đào Hiểu Đông gật đầu, đây là ngoài mới thế, chứ ở nhà là câm như hến, tự kỷ luôn .

Tình trạng kéo dài mấy ngày liền, giọng Đào Hoài Nam khàn đặc, đó lẽ sợ trai lo lắng nên bắt đầu cư xử bình thường hơn, nhiều hơn, chỉ giọng khàn khàn mà xót xa.

Trì Khổ chẳng gọi cuộc điện thoại nào, hôm đường theo tiệm, Đào Hoài Nam hỏi nhỏ: "Trì Khổ đ.á.n.h ?"

"Không ." Đào Hiểu Đông bảo: “Hôm qua gọi cho nó ."

"Hả?" Đào Hoài Nam ngạc nhiên sang : “Lúc nào ạ? Em thấy."

"Lúc nghỉ giải lao, em đang ngủ." Đào Hiểu Đông : “Không đánh, bố nó cũng chả bắt nó."

"Cậu chạy nhanh lắm." Một lúc Đào Hoài Nam hỏi: “Anh gọi cái là máy luôn ạ?"

"Ừ, luôn.” Đào Hiểu Đông : “Em nhớ nó quá thì gọi cho nó một cuộc, ngày nào cũng ôm khư khư cái điện thoại sờ tới sờ lui, làm cái gì thế ?"

Đào Hoài Nam theo thói quen sờ túi quần, sờ cái điện thoại qua lớp vải, cái điện thoại từng đổ chuông.

"Em gọi..." Đào Hoài Nam lắc đầu nhè nhẹ: “Em vẫn hết giận ."

"Đừng giận nó nữa, nó cũng hết cách ." Đào Hiểu Đông dỗ dành em, giảng giải: “Nó giống em, nhiều chuyện em thể để tâm nhưng nó thì , nó suy nghĩ nhiều lắm."

Mấy điều Đào Hoài Nam hiểu cả, càng lớn càng hiểu rõ. hiểu nghĩa là buồn, lớn lên nhiều cảm xúc trở nên thật khó phân định.

Buồn bã, giận dỗi, đau lòng đều cả, nhưng lo lắng thì nhiều hơn.

Đào Hoài Nam im lặng hồi lâu, cuối cùng nhịn hỏi: "Nhỡ chạy thoát thì ? Bố khi đ.á.n.h c.h.ế.t mất."

"Không ." Đào Hiểu Đông tranh thủ lúc dừng xe xoa đầu em: “Trì Khổ đỉnh lắm."

Đào Hoài Nam "" một tiếng, gật đầu: "Cậu siêu đỉnh."

Ngày nghỉ lễ thường ngắn ngủi, ngày nào cũng thoải mái vui vẻ, vèo cái là hết. kỳ nghỉ đông năm nay dài lê thê, cảm giác như trôi qua nhiều ngày, tính mới đến mười ngày.

Mỗi ngày từ sáng đến tối trôi qua chậm chạp, trời sáng trời tối cũng còn xoay vần nhanh chóng như nữa.

Đào Hoài Nam tự lấy sách bài tập làm, làm xong cũng chẳng đưa ai xem. Cậu thò tay túi quần, bấm đại một phím nào đó, tiếng xem tắt nguồn .

Chưa tắt, sáng nay bảo còn một nửa pin, cứ để chế độ chờ thế thì để ba ngày nữa cũng hết.

Đào Hoài Nam lấy điện thoại để lên bàn, ngay cạnh quyển bài tập. Thực điện thoại làm khối việc, nhưng Đào Hoài Nam thói quen dùng điện thoại, chế độ cho mù cũng chẳng dễ dùng lắm, làm gì thì bảo Trì Khổ là xong, tra cứu gì Trì Khổ cho .

Làm bài chán thì đeo tai nghịch điện thoại một lúc, cũng chẳng gì vui, mù mà, game cũng chơi , mà chơi cũng chẳng ham hố gì.

Hai ngày , cuối cùng Đào Hoài Nam cũng nhận cuộc gọi từ Trì Khổ.

Mồm thì bảo giận tha thứ, nhưng chuông reo là bật dậy như lò xo lao tới chộp cái điện thoại đang sạc, Đào Hiểu Đông ở ngoài tưởng nó ngã sấp mặt.

"A lô?" Đào Hoài Nam nín thở máy.

Giọng Trì Khổ vang lên qua điện thoại, chui tọt tai Đào Hoài Nam, mà êm ái dễ chịu thế .

"Tôi đây."

Đào Hoài Nam mím môi: "Tớ mà."

"Giọng khàn thế?" Nghe tiếng Trì Khổ như đang bộ, thở dốc.

Đào Hoài Nam hỏi: "Cậu đang làm gì đấy?"

"Đi dạo." Trì Khổ khẽ: “Trốn Trì Chí Đức."

"Cậu còn ..." Đào Hoài Nam là thấy ghét: “Cậu đ.á.n.h ?"

Trì Khổ bảo "".

Nghe giọng là quên hết thứ. Ban đầu còn làm bộ làm tịch, vài câu là Đào Hoài Nam mềm nhũn , gồng nữa.

"Bao giờ về?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-30.html.]

"Chưa ." Trì Khổ : “Trì Chí Đức ý định ."

Đào Hoài Nam c.ắ.n môi, giọng rầu rĩ: "Ngày nào tớ cũng thấy khó chịu, làm gì cũng thấy sai sai."

Trì Khổ im lặng hai giây, mắng yêu: "Đồ vẽ chuyện."

"Ai mà như .” Đào Hoài Nam cạy cạy nắp lưng điện thoại, lầm bầm: “Cậu thì dứt khoát , , tớ thấy vui lắm."

Trì Khổ , giọng đầy ý : "Tôi ngay là gọi điện kiểu gì cũng thế mà."

"Thế đừng gọi nữa." Đào Hoài Nam dỗi.

"Thế cúp đây." Trì Khổ dọa.

Đào Hoài Nam nhíu mày ngăn ngay: "Đừng đừng."

Trì Khổ chắc chạy xong, lúc rõ tiếng thở hổn hển. Qua điện thoại nó nhiều phết, như ở nhà lúc nào cũng mặt lạnh tanh.

"Bên đó lạnh ?" Đào Hoài Nam ngay ngắn bên mép giường, chuyện với Trì Khổ.

"Cũng tàm tạm."

"Cậu nhớ đội mũ ." Đào Hoài Nam dặn dò: “Không thì lạnh tai đấy."

Trì Khổ bên tỏ vẻ mất kiên nhẫn: "Đừng lải nhải."

Đào Hoài Nam nhắm mắt thật chặt, làm động tác trừng mắt, cũng thấy Trì Khổ phiền phức, nhưng cứ nắm chặt điện thoại nỡ cúp.

Cuộc điện thoại dây dưa kéo dài hơn nửa tiếng đồng hồ, Đào Hiểu Đông ở ngoài mà buồn , bình thường thấy hai đứa nhiều thế , giờ còn bày đặt nấu cháo điện thoại.

Trước khi cúp máy, Trì Khổ bảo: "Thôi về đây."

"Cậu đừng về, nhà cũ nhà tớ mà ở..." Đào Hoài Nam chuyển từ sang sấp: “Cái nhà hồi bé ."

"Hôm qua đấy , ông chú họ biến thành nhà kho , bên trong chuột." Trì Khổ nhớ điều gì đó, kể: “Trên khung cửa sổ là băng."

Đào Hoài Nam "oa" một tiếng, bảo: "Cậu sợ chuột , đừng về nhà."

"Cậu đừng quản nữa." Trì Khổ chuyện nữa: “Tôi cúp đây."

Đào Hoài Nam "ờ" một tiếng buồn thiu.

"Ở nhà ngoan, làm gì thì làm, đừng ẻo lả." Trước khi cúp máy, Trì Khổ dặn dò Đào Hoài Nam, do thở dốc do lạnh mà giọng mềm mỏng lạ thường: “Cũng cần lo cho ."

"Ừ.” Trì Khổ chuyện t.ử tế thế , Đào Hoài Nam cũng ngoan: “Biết ."

Cuộc điện thoại lâu, cúp máy mà tai áp điện thoại vẫn còn nóng ran. Đào Hoài Nam cắm sạc , xỏ dép lê phòng khách.

Trên bàn đĩa hoa quả gọt sẵn, Đào Hoài Nam tự mò xiên lấy dứa ăn.

Đào Hiểu Đông từ nhà vệ sinh thấy em trai bưng đĩa ăn ngon lành: “Ái chà" một tiếng: "Hôm nay tâm trạng thế?"

"Làm gì ." Đào Hoài Nam ăn miếng dứa, rũ mắt bảo: “Cũng thường thôi."

Đào Hiểu Đông ngất, trẻ con đúng là thú vị thật. Nhiều lúc nghĩ cũng may em mù từ bé, ít thấy những cái xa đen tối, nên mới ngây thơ đến thế, coi như là một sự bù đắp, thấy nên tâm hồn đơn thuần sạch sẽ hơn, lớn tướng mà vẫn như trẻ con.

Kể từ hôm đó hai em thi thoảng gọi điện cho , hai ba ngày một .

Thế là từ mong ngóng học chuyển sang mong ngóng điện thoại, thời gian trôi qua vẻ nhanh hơn. Đào Hoài Nam ngủ cũng nắm chặt điện thoại, thỉnh thoảng ngủ quên bỏ , sáng dậy cấn một vết hằn sâu hoắm, đau điếng.

Giọng Đào Hoài Nam cứ khàn mãi, ban đầu tưởng nhiệt, mãi khỏi, Đào Hiểu Đông chợt nhớ , thằng cu sắp vỡ giọng .

Nhờ những cuộc điện thoại, dù mồm vẫn bảo giận nhưng Đào Hoài Nam vui vẻ hơn hẳn. Nhắc đến chuyện vỡ giọng thấy ngượng, nhớ bài học giáo d.ụ.c giới tính hôm nào.

Trì Khổ vỡ giọng xong lâu , giờ giọng lắm.

Chẳng vỡ giọng xong thì thế nào, từ chuyện vỡ giọng Đào Hoài Nam liên tưởng đến những đổi kỳ diệu khác của tuổi dậy thì.

Tối hôm đó gọi điện, Đào Hoài Nam hạ giọng thì thầm với Trì Khổ: "Tớ sắp vỡ giọng ."

"À.” Trì Khổ dửng dưng: “Thì vỡ thôi."

"Tớ vẫn mộng tinh bao giờ..." Đào Hoài Nam gãi gãi mặt, hổ nhưng kìm sự tò mò của tuổi mới lớn, hỏi nhỏ Trì Khổ: “Cậu ?"

"Rồi." Trì Khổ đáp tỉnh bơ.

Đào Hoài Nam ngạc nhiên: "Thật á?"

Trì Khổ bảo "Ừ".

"Thế mơ thấy gì?" Đào Hoài Nam trùm chăn kín mít hỏi vọng .

"Không nhớ, linh tinh lang tang mà." Trì Khổ .

cũng là chủ đề nhạy cảm, vài câu thôi, Đào Hoài Nam ngại dám hỏi trai, chỉ dám thì thụt tâm sự với Trì Khổ qua điện thoại như chia sẻ bí mật.

Đêm đó Trì Khổ về nhà, ở căn nhà cũ của họ Đào, tìm cái hòm cũ lên, buôn chuyện với Đào Hoài Nam đến lúc ngủ , tay cầm điện thoại lạnh cóng cứng đờ, duỗi .

Có lẽ do dạo nghĩ nhiều về chuyện đó, hoặc do khi ngủ chuyện xong.

Đêm đó Đào Hoài Nam mơ thật.

Trong mơ Trì Khổ cõng chạy trốn Trì Chí Đức, chạy vòng quanh hồ hết vòng đến vòng khác, Trì Chí Đức đuổi theo như ch.ó điên, Đào Hoài Nam ôm cổ Trì Khổ, tim đập thình thịch vì sợ.

Chạy mãi chạy mãi, suýt Trì Chí Đức tóm thì Trì Khổ nhảy xuống dốc, hai đứa ôm lăn lông lốc bao nhiêu vòng.

Giấc mơ mệt sợ, sáng tỉnh dậy Đào Hoài Nam thở phào nhẹ nhõm.

Thở nửa thì thấy sai sai. Đưa tay xuống sờ, cả cứng đờ.

Loading...