Chó Dữ Lâu Năm - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-03 11:02:29
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến trưa Đào Hiểu Đông mới về. Hạ huyệt xong còn sắp xếp cơm nước mời bà con lối xóm giúp đỡ. Lúc về mang cơm cho cả hai đứa, nhà câu đầu tiên hỏi Đào Hoài Nam là: "Có nhịn tiểu đấy?"

Đào Hoài Nam im re, liếc mắt về phía góc tường, tất nhiên là chẳng thấy gì.

Đào Hiểu Đông theo lệ thường xới cơm và thức ăn cho thằng bé . Lúc cái chậu nhôm đưa tới, thằng bé chằm chằm cái chậu tay , trân trân một lúc lâu nhận.

Nó cúi gằm mặt ngẩng lên, Đào Hiểu Đông cũng chẳng tâm trạng mà để ý, đặt cái chậu lên nóc tủ bên cạnh nó bảo: "Tự ăn ."

Thằng nhóc chắp hai tay lưng, lưng dựa tường cứ lắc lư, nhất quyết ăn.

Đào Hiểu Đông bế Đào Hoài Nam xô nước bẩn ngoài gian ngoài cho tiểu một nữa, đút cơm cho em ăn.

Góc tường vẫn im phăng phắc, chẳng thấy tiếng động ăn uống gì. Đào Hoài Nam ăn một nửa thì bảo no , ăn nữa. Đào Hiểu Đông lau miệng cho , bảo ngủ một lát.

Nói xong bưng bát định ngoài, Đào Hoài Nam gọi giật : "Anh ơi."

Đào Hiểu Đông : "Sao thế?"

Đào Hoài Nam vỗ vỗ xuống chỗ bên cạnh : "Em ăn no , lát nữa đói em ăn tiếp."

"Nguội ngắt ăn gì nữa?"

Đào Hoài Nam ấp úng: "Thì cứ để đấy ạ... lát nữa em còn ăn."

Đào Hiểu Đông đời nào cho nó ăn đồ nguội, nhưng cũng chiều ý em, bưng đổ nữa mà đặt tùy tiện sang một bên, ngoài rửa mặt.

Mấy ngày nay Đào Hiểu Đông chẳng ngủ nghê t.ử tế, đêm nào cũng thức canh, thiếu ngủ trầm trọng. Tro cốt bố cuối cùng cũng mồ yên mả , Đào Hiểu Đông trút gánh nặng, về xuống là lăn ngủ ngay.

Anh trai ngáy khe khẽ, Đào Hoài Nam mệt lắm .

Cậu vẫy vẫy tay về phía góc tường, nhỏ: "Cậu đây."

Không thấy động tĩnh gì, Đào Hoài Nam chớp chớp đôi mắt to tròn, hướng về phía đó hỏi: "Cậu đó ?"

Lát mới thấy tiếng đế giày bông, tiếng động dừng ngay mặt . Đào Hoài Nam đang , rướn nửa về phía , như thì thầm: "Cậu ăn cơm của ."

Cậu lỡ tè chậu cơm của , làm cơm ăn. Đào Hoài Nam như đền bù, đẩy đẩy bát cơm của về phía đó: "Chưa nguội ."

Thằng bé thằng mù đang giường, bát cơm, rốt cuộc cũng chỉ là đứa trẻ bảy tám tuổi đang đói, bèn cầm lấy cái thìa của Đào Hoài Nam xúc ăn ngấu nghiến.

Chuyện làm Đào Hoài Nam cảm thấy việc ở chung phòng với thằng bé còn gượng gạo nữa.

Đào Hiểu Đông phát hiện hai đứa nhóc thỉnh thoảng cũng với vài câu, cách một xa gần, những chuyện trẻ con linh tinh.

Bên ngoài cửa sổ rủ xuống những cột băng dài thượt, nắng chiếu tan chảy, bám trụ nổi nữa nên rơi xuống. Một đoạn rơi trúng bệ cửa sổ, một đoạn b.ắ.n ngược lên gõ cửa kính.

Tiếng gõ cửa kính vang lên đột ngột khiến Đào Hoài Nam phòng giật b.ắ.n . Lúc sợ hãi, thường vô thức há miệng, mắt mở to tròn xoe.

Đào Hiểu Đông đang ở gian ngoài bàn chuyện ngôi nhà cũ với , vén rèm một cái, đang định bế em thì thấy Đào Hoài Nam hỏi nhỏ: "Cái gì thế?"

Thằng bé hỏi, một cái, dựa tường đáp: "Băng."

Đào Hoài Nam thấy thứ bao giờ, hoặc những gì từng thấy khi mù hồi nhỏ cũng quên sạch . Cậu tưởng ai lấy đá ném cửa kính, cứ đó căng thẳng mãi.

Một lúc Đào Hoài Nam hỏi nhỏ: "Băng gì cơ?"

Thằng bé lót tay lưng dựa tường, mãi cũng là cái gì, lẽ cũng chẳng giải thích cho mù thế nào về cột băng . Dựa tường một lúc lâu, nó đầu vạch rèm chạy biến mất.

Đào Hoài Nam hướng mặt về phía gian ngoài, vẻ mặt ngơ ngác.

Đào Hiểu Đông thấy thằng bé chạy từ trong buồng ngoài, mấy phút từ bên ngoài mở cửa chạy . Trên tay còn cầm theo một cây băng dài ngoằng.

Ông chú họ quát lớn: "Làm cái gì đấy! Đừng làm thằng Nam thương!"

Thằng bé cũng chẳng thèm để ý đến ông, chạy trong ném "cạch" lên giường lò, rụt tay dùng ống tay áo lau lau nước lạnh.

Đào Hoài Nam chớp mắt, hỏi: "Cái gì đấy?"

Thằng bé mặt cảm xúc : "Tự mà sờ."

Đào Hoài Nam bèn đưa tay , cẩn thận sờ soạng mặt giường bên cạnh, chạm thì ngạc nhiên rụt ngay đầu ngón tay , đó tò mò sờ tiếp.

Lạnh buốt, trơn tuột.

Đào Hoài Nam toe toét: "Băng đá hả?"

"Cây nước đá." Thằng bé đáp một câu hờ hững, lúc còn hít nước mũi một cái.

Trẻ con tiếng địa phương quê mùa mà chút ngây ngô đáng yêu. Đào Hoài Nam bắt chước giọng nó, lơ lớ sặc mùi tiếng địa phương nhắc : "Cây nước đá."

Nói xong tự khúc khích, lặp nữa.

Thứ từng thấy ít ỏi quá, nên món đồ chơi cỏn con cũng làm thấy mới lạ. Sờ tới sờ lui ướt nhẹp cả tay lạnh ngắt, giường lò ấm nóng tất nhiên giữ băng lâu, chẳng mấy chốc nó tan nước khắp nơi.

Đào Hoài Nam dịch sang một bên để ướt.

Cậu cầm cây băng dài tay, đầu nhọn chạm nhẹ ngón tay , nó còn nhọn nữa mà chỉ trơn trơn.

Đào Hoài Nam tự chơi một lúc, lạnh tay thì đặt xuống giường, hết lạnh cầm lên.

Chỉ một món đồ chơi nhỏ xíu mà Đào Hoài Nam chơi vui vẻ hớn hở, chủ động bắt chuyện với bạn: "Sao bố đ.á.n.h thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-3.html.]

Người đầu chỗ khác, bảo .

Đào Hoài Nam hỏi: "Sao chạy ?"

Không ai thèm trả lời , Đào Hoài Nam thấy tiếng đáp cũng chẳng để bụng, tự chơi một . Một lát nhớ chuyện , mở miệng hỏi tiếp: "Thế chạy hả?"

Có lẽ phiền phức quá, ở cùng nữa nên chẳng năng gì, chạy mất.

Lần chạy nữa, cây băng tay Đào Hoài Nam chơi đến tan hết vẫn về.

Sáng hôm hai em . Ngôi nhà cũ Đào Hiểu Đông bán mà để cho ông chú họ ở nhờ. Tối hôm đó lúc Đào Hiểu Đông thu dọn hành lý, Đào Hoài Nam quấn cái chăn nhỏ bên cạnh bóc hạt hướng dương.

Bóc hạt hướng dương để ăn mà chỉ bóc chơi, nhân hạt gom một đống nhỏ. Đào Hoài Nam thỉnh thoảng đầu ghé tai về phía cửa sổ ngóng, thấy gì tiếp tục sờ soạng bóc hạt.

Đào Hiểu Đông liếc em một cái, hỏi: "Đợi thằng nhóc nhà họ Trì hả?"

Đào Hoài Nam hỏi: "Sao bỏ chạy thế ạ?"

Đào Hiểu Đông bật : "Em chuyện chọc tức , thích thì chả chạy?"

Đào Hoài Nam "A" lên một tiếng.

Thằng bé mù ít khi trò chuyện với ai, thế giới của nhỏ bé lắm. Vì thấy nên phạm vi sống hẹp, thậm chí tám tuổi vẫn học, thể tự lập đến trường.

Trẻ con tầm tuổi thường nhiều bạn bè, nhưng thì . Con thường sợ hãi những gì và khác biệt với , trẻ con càng thế, chúng bản năng sợ hãi khi thấy Đào Hoài Nam sờ soạng.

Thế giới nhỏ bé của Đào Hoài Nam hiện giờ ngoài trai và mấy bạn của , chỉ còn một con ch.ó lớn. Cậu thường chuyện với nó, nhưng cũng chỉ là độc thoại một , nên kinh nghiệm giao tiếp của ít ỏi vô cùng.

Đào Hoài Nam mím môi đẩy đống nhân hạt hướng dương về phía trai, thầm nghĩ: Mình thấy chọc tức ai .

Chỉ vì lỡ miệng hỏi hai câu mà cuộc trò chuyện chẳng đến , cho đến lúc Đào Hoài Nam cũng gặp thằng bé nào nữa.

Trước khi hỏi : "Mình khóa cửa ?"

Đào Hiểu Đông bảo: "Để cho chú hai dùng, khóa là việc của chú ."

Đào Hoài Nam hỏi: "Thế còn đến ? Nhỡ bố đ.á.n.h ."

Câu Đào Hiểu Đông trả lời. Thu dọn nốt chút đồ đạc cuối cùng, một tay bế xốc Đào Hoài Nam lên, tay xách túi hành lý, khỏi cửa lên xe.

cũng ở chung với mấy ngày, lúc Đào Hoài Nam cơ hội lời tạm biệt.

Đường làng phủ một lớp băng cứng, trơn trượt nên xe nhanh . Bên ngoài hình như tuyết rơi, Đào Hoài Nam thấy tiếng gió đập cửa kính xe lẫn với những tạp âm nhỏ.

Lần về xe chở theo hai hũ tro cốt, lúc thì chẳng còn gì nữa.

Xe ô tô chạy đường làng xóc nảy dữ dội, hai tay Đào Hoài Nam nắm chặt dây an ngực, đầu hướng về phía cửa sổ xe, bên ngoài trông như thế nào.

Chắc là màu trắng xóa, tuyết ở đây dày lắm.

Xe đóng kín, Đào Hoài Nam bắt đầu thấy lạnh. Cậu nép sát lưng ghế, trai bên cạnh một cái, bảo buồn ngủ thì cứ ngủ .

Trẻ con xe dễ buồn ngủ, Đào Hoài Nam ngáp một cái gật đầu.

Họ ngày càng rời xa ngôi làng, nơi bố trai từng sống bao năm, giờ bố về đó .

Đào Hoài Nam nhắm mắt, ngủ chập chờn, trong cơn lắc lư chao đảo ngủ ngày càng say.

Giấc ngủ sâu dài, mãi đến khi tiếng đóng cửa xe rầm một cái đ.á.n.h thức, Đào Hoài Nam vẫn tỉnh táo hẳn. Cậu cảm nhận xe dừng .

"Anh ơi?"

Anh trai xe.

Sự im lặng bao trùm trong chốc lát đủ làm Đào Hoài Nam hoảng loạn. Cậu nhắm mắt dựa lưng ghế, dỏng tai ngóng âm thanh bên ngoài, yên lặng đợi .

Cậu đợi lâu, nhanh trai trở .

Cửa xe kéo , cùng với đó là tiếng gào t.h.ả.m thiết chói tai mà từng qua một .

tiếng địa phương, nhanh, Đào Hoài Nam chỉ đang chứ rõ bà gì. Đào Hoài Nam co rúm ghế như một con chim cút đang hoảng sợ.

Anh trai ghế lái, Đào Hoài Nam đưa tay sang sờ soạng, thấy phía bà lão lóc van xin: "Cứu nó với! Cháu Đào ơi, cháu làm ơn cứu nó với!"

Lần thì Đào Hoài Nam hiểu .

Cậu còn thấy trai đầu : "Bà đừng ôm nữa, đặt nó xuống đất, để nó thẳng ."

Bà lão già yếu bế nổi một đứa con trai lớn như thế, Đào Hoài Nam thấy tiếng vật gì rơi bịch xuống đất, tiếp đó là tiếng bà lão gào: "Nó vẫn còn đang co giật ! Trời ơi nhiều m.á.u thế !!!"

cứ mãi, tiếng lúc to lúc nhỏ, xen lẫn những câu c.h.ử.i rủa tuyệt vọng.

Trong xe bắt đầu thoang thoảng mùi m.á.u tanh, Đào Hoài Nam bất động, chớp đôi mắt vô hồn, trân trân về phía một cách trống rỗng.

Sau đó trai dừng xe cổng bệnh viện huyện, mở cửa bế thốc cái gì đó lên. Anh khóa xe , dặn Đào Hoài Nam yên xe đợi.

Đào Hoài Nam gật đầu, tiếng bước chân trai chạy nhanh, bên cạnh còn lẫn tiếng bước chân lộn xộn và tiếng kinh hoàng của bà lão.

Trong xe khôi phục vẻ yên tĩnh, nhưng cái mùi m.á.u tanh lẩn khuất trong gian thì mãi tan .

Đào Hoài Nam cứng đờ, run lên, vẫn thấy sợ.

Tiếng của bà lão qua một , đó là bà nội của thằng nhóc nhà họ Trì.

Loading...