Chó Dữ Lâu Năm - Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-02-05 01:12:23
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cú đập mạnh đến nỗi Trì Khổ lảo đảo bước lên một bước.

Trì Khổ cau mày , thấy Đào Hoài Nam mặt mày căng thẳng, môi mím chặt, biểu cảm rầu rĩ đặc trưng. Trì Khổ tâm trạng nhiều với , trong với thêm một câu: "Tiền chắc chắn là một xu."

Đào Hiểu Đông xua tay hiệu cho nó ngoài , Trì Khổ bèn đóng cửa lui .

"Cậu đ.á.n.h làm gì?" Trì Khổ hỏi.

Đào Hoài Nam nghiến răng, mắt trừng lên đỏ ngầu.

Rõ ràng chẳng thấy gì mà lúc tức giận cứ thích trợn mắt, trợn cũng thấy . Trì Khổ đưa tay che mắt : "Đừng trợn nữa."

Đào Hoài Nam vung tay đập một cái, tiếng "chát" vang lên mu bàn tay Trì Khổ.

Trì Khổ cũng chẳng để bụng, dắt Đào Hoài Nam về khu sô pha nhỏ ở sảnh. Áo khoác Trì Khổ mà Đào Hoài Nam đắp lúc nãy rơi xuống đất, Trì Khổ nhặt lên vắt sang bên cạnh, bảo: "Tôi thể để đưa tiền cho ông ."

Đào Hoài Nam chẳng cái , giờ chẳng lọt tai cái gì sất. Câu lúc nãy của Trì Khổ đ.á.n.h bay suy nghĩ khác trong đầu .

Lúc mở miệng giọng Đào Hoài Nam run run, kìm nén cảm xúc, hỏi Trì Khổ: "Có tớ cũng bỏ ngoài tai ?"

Trì Khổ trả lời, Đào Hoài Nam tiếp: "Tớ bảo cho , cho , thế mà cứ đòi thế."

"Thế để đưa tiền cho ông ? Đưa một triệu ?" Trì Khổ vuốt cổ tay áo lật lên của Đào Hoài Nam, giải thích: “Ông đến là để đòi tiền, đưa còn , bao giờ dứt ."

Đào Hoài Nam hiểu mấy chuyện , thực cũng chẳng chuyện rốt cuộc giải quyết thế nào, sợ lắm. Không trai đưa tiền, kiếm tiền vất vả lắm, nhưng cũng để Trì Khổ .

"Dù theo ông về thì vẫn sẽ mà." Trì Khổ hiếm khi kiên nhẫn giải thích với Đào Hoài Nam như thế, hai đứa sô pha, khác thấy chúng gì, Trì Khổ thì thầm: “Ông thể ở nhà mãi , ông về."

Đào Hoài Nam chấp nhận , lắc đầu quầy quậy bịt tai .

"Ông dai như đỉa đói, dứt ." Trì Khổ giữ đầu Đào Hoài Nam cho lắc lư, bảo: “Trước khi khai giảng chắc chắn sẽ về, ?"

"Không ." Đào Hoài Nam bịt chặt tai, mặt chỗ khác, tức đến nỗi thở hồng hộc: “Không nữa... Cậu đừng nữa."

Kể từ khi Trì Khổ chính thức đến bên cho đến tận bây giờ, Đào Hoài Nam từng xa nó quá một ngày, bao giờ ở cạnh quá mười hai tiếng. Chúng luôn ở bên , bất kể lúc nào.

Đào Hoài Nam thể chấp nhận chuyện , Trì Khổ làm đau lòng, nhưng dường như chỉ đau lòng thôi.

Mấy ngày đó, Đào Hoài Nam dùng hành động để phản đối, chuyện gì cũng chống đối Trì Khổ, làm ngược ý nó. Giận thật sự , giận dỗi vu vơ như nữa. Trì Khổ dường như quyết tâm, ai ngăn cũng .

Đến cả Đào Hiểu Đông cũng đầu tiên thấy Trì Khổ cứng đầu như thế, đúng là con bò bướng bỉnh, quyết là đầu.

Đào Hiểu Đông cho nó về, bảo đây em sợ gì.

Trì Khổ bảo: "Em sợ, nhưng đáng dây dưa với loại , ông thể ở mãi , rõ là ông tống tiền, làm cho ông tống là xong chuyện."

Nó hiểu chuyện quá, sự đều thấu đáo, sinh trong cái gia đình đó mà già tuổi mới lạ. Đào Hiểu Đông đưa tay xoa đầu nó, Trì Khổ tuy tự nhiên nhưng cũng né tránh.

"Anh cần em hiểu chuyện thế , em cứ cùng thằng Nam lớn lên từ từ, thuận buồm xuôi gió là ." Đào Hiểu Đông nó, chậm rãi : “Anh ở cái nhà em tự đặt vị trí nào, nhưng với , em cũng như thằng Nam, đều là em trai ."

Bàn tay đầu ấm áp, lòng bàn tay dường như lúc nào cũng thế, từ xưa đến nay vẫn . Lần nào chạm tay Trì Khổ cũng nhớ chuyện hồi bé. Bàn tay đón nó từ bệnh viện về trong mùa đông lạnh giá, bàn tay nắm lấy tay nó trong đêm hè tối om ở khu chung cư, và bàn tay dắt cả hai đứa học ở trường khiếm thị, mỗi tay dắt một đứa.

Bàn tay dày dặn của đàn ông trưởng thành, mang theo ấm nồng nàn.

Trì Khổ gật đầu, : "Anh là của em, nó là em của em."

"Thế nên là, đây ." Đào Hiểu Đông vò nhẹ tóc nó, bỏ tay xuống bảo: “Không cần em lo mấy chuyện ."

Trì Khổ "" một tiếng, nhưng vẫn bảo: "Làm thế là đơn giản nhất."

Đào Hiểu Đông chép miệng: "Hóa nãy giờ em chẳng lọt tai chữ nào hả?"

Trì Khổ đáp: "Em định đưa tiền cho ông , em thể để ông lấy em tống tiền ."

Đào Hiểu Đông rát cả họng cũng bằng thừa, Trì Khổ quyết là đổi, làm Đào Hiểu Đông cũng bó tay.

Lần Trì Chí Đức đến, Trì Khổ thẳng: "Tôi về với ông, bao giờ ?"

Đào Hoài Nam ngay cạnh, im thin thít. Mắt chằm chằm về phía , chút phản ứng nào.

Trì Chí Đức liếc Trì Khổ, trả lời.

Đào Hiểu Đông hất hàm về phía sô pha, bảo Trì Chí Đức đợi một lát.

Trì Khổ bảo: "Đừng đợi nữa, luôn bây giờ."

Đào Hiểu Đông sa sầm mặt gọi "Trì Khổ", Trì Khổ dậy cửa, bảo Trì Chí Đức: "Đi."

Trì Chí Đức cũng ngờ Trì Khổ giở chứng thế , giơ tay tát một cái, Trì Khổ lùi , cái tát trượt khí.

Đào Hiểu Đông chỉ mặt Trì Chí Đức: "Ông thử động tay nữa xem?"

"Bố đ.á.n.h con là chuyện thiên kinh địa nghĩa!" Trì Chí Đức đỏ mặt tía tai, ánh mắt như ăn tươi nuốt sống Trì Khổ.

Trì Khổ hỏi : "Ông ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-29.html.]

Đào Hiểu Đông kéo nó trong, sắc mặt cũng chẳng gì, bảo nó đừng làm bậy.

Trì Chí Đức đúng là đến để tống tiền, gã chẳng thiết tha gì Trì Khổ, sống c.h.ế.t mặc bay, vốn dĩ bao năm nay gã coi như nó c.h.ế.t . Một triệu gã cũng chẳng mong Đào Hiểu Đông đưa thật, tầm ba năm trăm ngàn là . Trì Chí Đức động một tí là chạy đồn công an, tòa án tư vấn, dọa kiện Đào Hiểu Đông bắt cóc trẻ con. Gã chỉ quấy rầy, quấy đến khi Đào Hiểu Đông chịu nổi xì tiền .

ngờ rắc rối ở chỗ Trì Khổ, nếu Trì Khổ dám làm hỏng vụ kiếm tiền của gã, gã dám g.i.ế.c c.h.ế.t thằng ranh con thật.

Trì Khổ cứ làm theo ý gã đấy.

Ai gì cũng vô ích, Trì Khổ nhất quyết đòi theo gã về.

Đào Hoài Nam ban đầu còn chuyện với nó, bày tỏ sự đồng tình, về thấy gì cũng vô dụng nên thôi nữa.

Trước Đào Hoài Nam cứ tưởng dù chuyện gì xảy hai đứa cũng sẽ bao giờ xa , ngờ Trì Khổ coi nhẹ chuyện đến thế, nó chẳng coi là chuyện to tát gì.

Đào Hoài Nam từ thất vọng đau khổ chuyển sang chấp nhận. Từ chỗ mở mắt là lo lắng Trì Khổ còn đó , đến chỗ thèm tìm, thèm hỏi nữa.

Lần khác hẳn những giận dỗi , Đào Hoài Nam thà để Trì Khổ yêu đương với bạn cán sự còn hơn là nó bỏ thế .

Tối đến, Đào Hoài Nam lưng về phía Trì Khổ sát tường, mặt úp tường.

Trì Khổ gọi: "Đào Hoài Nam."

Đào Hoài Nam trả lời.

"Đừng tự suy diễn lung tung.” Trì Khổ đẩy nhẹ lưng : “Tôi luôn , hứa với khi khai giảng sẽ về mà, cứ coi như công tác thôi."

Đào Hoài Nam vẫn im lặng.

"Ngày nào cũng ăn uống đầy đủ, tối ngủ với ." Trì Khổ gáy Đào Hoài Nam và cổ áo ngủ lộ ngoài chăn: “Đừng tự làm khổ , ?"

Đào Hoài Nam vẫn gì, chỉ khẽ lấy cái chăn rách quệt nước mắt.

"Tôi đang chuyện với đấy." Trì Khổ xoay vai bắt ngửa : “Tôi mang theo điện thoại, buồn thì gọi cho ."

Đào Hoài Nam bực bội cau mày, cuối cùng cũng mở miệng: "Câm mồm."

Xưa nay Trì Khổ chê phiền, đây là đầu tiên Đào Hoài Nam thấy phiền, một chữ nào nữa.

Đào Hoài Nam khàn giọng với Trì Khổ: "Từ bé đến giờ là tớ bám lấy , tớ cũng thấy phiền. Chắc tại tớ thấy, tớ sợ đủ thứ, còn mắt sáng, chẳng quan tâm cái gì cả."

Trì Khổ định gì đó, Đào Hoài Nam sụt sịt mũi, nhỏ: "Khai giảng mà về, tớ sẽ bảo chuyển tớ về trường khiếm thị, tớ ở nội trú trong đó, tớ tự học ."

"Biết ngay là sẽ mà.” Trì Khổ bất lực: “Đã bảo chắc chắn sẽ về , cái gì mà ."

Đào Hoài Nam lưng , trùm chăn kín đầu, trẻ con phân biệt những cảm xúc hỗn độn trong lòng, tóm là buồn.

Trì Khổ thật.

Lúc chỉ đeo cái ba lô đựng bộ quần áo, nhét điện thoại và sạc pin túi, chẳng mang theo gì khác. Đào Hiểu Đông thậm chí còn , sáng làm, Trì Khổ đưa Đào Hoài Nam đến cửa tiệm luôn.

Đào Hoài Nam đút tay túi quần, trong, cúi đầu chẳng đang nghĩ gì.

Mai là Tết , ngoài đường lác đác tiếng pháo nổ, trẻ con chơi pháo tép. Đào Hoài Nam thích đốt pháo, mắt thấy nhưng thích tiếng nổ cho vui tai, Tết nào Trì Khổ cũng chơi cùng , nắm tay đưa đốt, châm lửa xong là kéo chạy thật nhanh.

Năm nay đốt quả nào.

Đứng một lúc lâu, kính cửa mùa đông đóng băng dày cộp, trong tiệm thấy ngoài cửa, chẳng ai gọi .

"Lại ?"

Tiếng bước chân đến gần, giọng đầy bất lực vang lên.

Đào Hoài Nam cúi đầu lắc lắc, hỏi: "Sao ?"

Trì Khổ bảo: "Cậu đây như vứt bỏ thế , kiểu gì."

Đào Hoài Nam rụt nửa mặt cổ áo khoác, giọng xuyên qua lớp áo rầu rĩ: "Thì vốn dĩ vứt bỏ tớ mà?"

"Vứt cái khỉ mốc." Trì Khổ ấn lưng đẩy trong: “Vào , đừng ngốc ở đây nữa."

Đào Hoài Nam nhúc nhích, lông gió thổi bay phần phật.

Trì Khổ kéo mũ xuống thấp hơn để chắn gió. Đào Hoài Nam hỏi: "Cậu về nữa ?"

"Phải bao nhiêu nữa, ."

Đào Hoài Nam gật đầu, bảo "", nhưng vẫn động đậy.

Trì Khổ im lặng cùng một lúc, cúi xuống mặt từ lên. Mũi Đào Hoài Nam chẳng đỏ vì lạnh , đôi mắt to chớp chớp, chút ánh sáng nào.

Cậu bé mù từ nhỏ đến giờ vẫn luôn yếu đuối như thế, nhạy cảm quá.

Trì Khổ một lúc, thẳng dậy, vươn tay ôm lấy .

"Sẽ về mà." Trì Khổ vỗ vỗ lưng Đào Hoài Nam, áp má mặt qua lớp lông mũ, trầm giọng thì thầm bên tai : “Tôi là ch.ó của mà."

Loading...