Chó Dữ Lâu Năm - Chương 23
Cập nhật lúc: 2026-02-05 01:12:16
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng nữ sinh cấp hai, thần tượng của lớp thường hai kiểu: một là học sinh giỏi thầy yêu bạn mến, hai là nam thần lạnh lùng ít tỏa khí lạnh thèm để ý đến ai.
Trì Khổ ôm trọn cả hai kiểu .
Cũng may là từ lúc khai giảng đến giờ ai chọc ghẹo gì, động thủ đ.á.n.h , thì còn nổi bật hơn nữa.
Đào Hoài Nam khái niệm gì về chuyện , thấy các bạn nam khác trông thế nào, cũng con trai càng lớn càng trổ mã, những đường nét hồi bé chê giờ lớn lên đổi dần, cũng thuận mắt hơn nhiều.
Trong đầu Đào Hoài Nam chẳng mấy thứ đó, quá ít.
Trẻ con khác thể tìm hiểu dần dần qua tivi, tiểu thuyết, đến tuổi dậy thì là cái gì cũng . Đào Hoài Nam thì hoạt hình với Tây Du Ký, phim tình cảm xem bao giờ, tiểu thuyết càng , sách in chữ với chẳng khác gì giấy trắng.
Ngày nào Trì Khổ cũng học về cùng bạn cán sự, Đào Hoài Nam ngoài việc thấy hai tiết cuối buồn chán cô đơn thì đầu óc trống rỗng chẳng nghĩ ngợi gì.
Cái sự ngây thơ "ngốc nghếch ngọt ngào" của kéo dài mãi đến gần cuối kỳ mới phá vỡ.
Trì Khổ học lớp nâng cao với bạn cán sự, tuần đổi chỗ , bàn và hai bên Trì Khổ là nữ, trừ hai thằng con trai đội sổ thì nó con gái bao vây tứ phía.
Trì Khổ , bạn nữ bàn xuống thì thầm hỏi Đào Hoài Nam: "Tối về nhà hai đó liên lạc với ? Nhắn tin qua ?"
Đào Hoài Nam ngơ ngác: "Sao liên lạc? Tan học còn liên lạc làm gì?"
"Cậu thật giả vờ đấy!" Một bạn nữ bên cạnh : “Với bọn tớ mà còn giả bộ!"
"Cái gì cơ..." Đào Hoài Nam hiểu, các bạn làm cho buồn : “Các đang cái gì thế?"
"Thì Trì Khổ với Thư Kính .” bạn nữ bàn thì thầm: “Có thấy hai đó nắm tay ! Trì Khổ kể với ?"
Đào Hoài Nam chớp mắt, ngây : "Họ nắm tay làm gì?"
"Cậu bảo còn làm gì nữa!" Mấy cô bé chán nản , thế mà moi tin bát quái nào từ .
Đào Hoài Nam lắc đầu: "Tớ ."
"Thì..." Nhắc đến chuyện vẫn ngại, cô bạn ngập ngừng một chút hạ giọng : “Thì yêu chứ còn gì nữa!"
Hai chữ "yêu " như sét đ.á.n.h ngang tai làm Đào Hoài Nam choáng váng, ngây thơ đến mấy cũng thể hiểu từ . Cậu trợn tròn mắt, sững sờ một lúc lâu mới thốt lên: "Ôi trời ơi..."
"Cậu thật hả?" Cô bạn : “Ngày nào cũng dính lấy mà !"
Đào Hoài Nam nhất thời tiêu hóa nổi thông tin , đầu óc lơ mơ. Yêu ? Yêu kiểu gì? Trì Khổ định yêu... yêu đương với bạn cán sự á?
Trời ạ.
Một lúc Đào Hoài Nam mới hồn, lấy ngón tay chọc nhẹ lưng bạn bàn , đợi bạn , hỏi: "Ai bảo thế?"
"Nhiều mà! Ngày nào cũng học cùng , nhỏ nhà chẳng đưa bài tập cho đấy thôi? Tự chịu mắng còn gì."
Sự ngạc nhiên của Đào Hoài Nam lấn át cảm xúc khác, ngạc nhiên đến mức bật : "Không thể nào."
"Có gì mà thể, nắm tay còn gì!" Cô bé giọng chắc nịch như chuyên gia tình yêu, xem phim tình cảm nhiều quá mà, mấy cô bé mới lớn là chuyên gia tình yêu cả: “Tin tớ , chắc chắn là yêu ."
Thấy bạn khẳng định chắc nịch thế, Đào Hoài Nam cũng bắt đầu ngờ vực. Lúc đó ngoài ngạc nhiên , suy nghĩ duy nhất trong đầu là nhất định giữ bí mật cho Trì Khổ, để trai .
Cậu cũng hổ gì cả, bé tí yêu với đương. Anh trai mà chắc chắn sẽ mắng cho một trận, làm cái trò gì !
Đào Hoài Nam mất hai tiết học để tự tiêu hóa thông tin , đến lúc Trì Khổ lên đón còn tâm lý hỏi han gì. Bạn cán sự đợi hai cùng xuống lầu, Đào Hoài Nam âm thầm dỏng tai ngóng tương tác giữa hai họ, nhưng chẳng manh mối gì.
Lúc xuống cầu thang, Đào Hoài Nam cố ý lùi một bước, bảo Trì Khổ: "Cậu cần dắt tớ , tớ tự vịn lan can xuống ."
Trì Khổ cũng chẳng thiết tha gì việc dắt , Đào Hoài Nam buông tay thì nó cũng dửng dưng bên cạnh. Đào Hoài Nam xuống cầu thang thành vấn đề, tự đếm bậc.
Bạn cán sự đằng hỏi giọng nhỏ nhẹ: "Hoài Nam tự xuống ngã đấy?"
Đào Hoài Nam bảo: "Không ."
"Trì Khổ cứ đỡ .” bạn cán sự lo lắng: “Nhỡ ngã thì ?"
Trì Khổ bên cạnh : "Cậu cần."
Trước để ý, giờ Đào Hoài Nam bí mật , đoạn đối thoại thấy đúng là gì đó khác thường thật. Đào Hoài Nam một tay vịn lan can chầm chậm bước xuống, thầm nghĩ ừ thì thôi, tớ cần thì cần .
Đây là đầu tiên Đào Hoài Nam chút tâm tư về chuyện , bắt đầu tò mò một chút xíu về những thứ đó.
Tối trai ở nhà, Đào Hoài Nam còn hỏi : "Anh ơi yêu đương gì thế?"
Đào Hiểu Đông câu hỏi bất ngờ của em làm cho ngớ , bật : "Sao tự nhiên hỏi cái ? Có ý đồ gì hả?"
Đào Hoài Nam bảo: "Em hỏi thế thôi."
"Có bắt đầu tâm tư của trai trẻ ?" Đào Hiểu Đông bỗng cảm thấy trực quan rằng thằng nhóc lớn thật , đưa tay bóp bóp cái cổ gầy nhom của Đào Hoài Nam: “Kể nào? Để ý cô bé nào ?"
"Gì chứ..." Đào Hoài Nam lí nhí phản bác, mặt : “Em làm gì ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-23.html.]
Đào Hiểu Đông tự một lúc, đùa thì đùa thôi, lát vẫn dặn dò Đào Hoài Nam: "Đừng nghĩ ngợi linh tinh sớm quá, nghĩ cũng chẳng , ai cũng lúc thế cả, miễn đừng đ.â.m đầu ngõ cụt là ."
Đào Hoài Nam vốn dĩ quang minh chính đại, nghĩ gì cơ chứ.
Hai em thiết, Đào Hiểu Đông dạy em chẳng gì ngại, sán gian hỏi: "Mơ mộng gì ?"
Đào Hoài Nam định hỏi mơ gì, sực nhớ bài học giáo d.ụ.c giới tính hôm nọ, vớ cái gối ôm chắn mặt trai, ngượng chín mặt: "Chưa! Đừng nữa đừng nữa!"
"Với mày thì gì mà hổ, trẻ con nhà tầm tuổi mày bắt đầu quấn lấy đòi xem phim mát mẻ đấy." Đào Hiểu Đông vẻ đắn, ba mươi tuổi đầu mà chẳng nghiêm túc tí nào, trêu em trai.
Đào Hoài Nam ấn mạnh cái gối mặt , định bịt miệng : "Suỵt! Suỵt!"
Đào Hiểu Đông giật cái gối sằng sặc một lúc, cao giọng hỏi vọng trong phòng: "Tiểu Trì ? Mơ mộng gì em?"
Đào Hoài Nam nổi nữa, kêu "A" một tiếng bịt tai dậy, tự mò tủ lạnh lấy hộp kem, ban công xổm ăn.
Đào Hiểu Đông nuôi em là thế đấy, so với bố thì em ít cách thế hệ hơn, trai cái uy nghiêm của bố , nhiều chuyện bố cho là quan trọng thì với Đào Hiểu Đông chẳng là cái đinh gì.
Trẻ con mới lớn chút tâm tư Đào Hiểu Đông thấy bình thường thôi, đùa cợt với hai đứa em, chọc cho đứa em giữa mùa đông ban công ăn kem, đáng ghét thật sự.
Sau đó Đào Hoài Nam vác về phòng, miệng ngậm thìa gỗ vẫn còn lầm bầm oán trách: "Anh phiền thật sự đấy..."
Đào Hiểu Đông vẫn , ném em xuống sô pha: "Nhìn cái mặt hổ kìa, mày là con gái mà thẹn thùng thế? Chẳng giống tí nào, mày tầm tuổi mày là bắt đầu nắm tay bạn gái đấy."
"Anh hổ chứ ." Đào Hoài Nam hỏi: “Bố đ.á.n.h ?"
"Đánh chứ.” Đào Hiểu Đông bảo: “Ngày nào bố chả đánh, đ.á.n.h cũng quản ."
Làm gì ông nào như thế, mặt em trai kể lể mấy chuyện hổ của .
Anh trai hổ, Trì Khổ cũng hổ.
Trì Khổ mãi ngoài, đang học bài trong phòng. Đào Hoài Nam đoán chắc là nó đang nhắn tin cho bạn cán sự, nhắn tin thì cái gì nhỉ, Trì Khổ ít thế cơ mà.
Đào Hoài Nam chê nó hổ ngừng suy nghĩ, yêu đương thì yêu kiểu gì nhỉ? Cái kiểu như Trì Khổ mà cũng yêu đương á? Nó với bạn cán sự nắm tay thật ? Cũng nắm tay giống như nắm tay thế á?
Trì Khổ cầm quần áo ngủ và quần lót tắm, ngang qua lấy quần áo quét quét lên đầu Đào Hoài Nam: "Đi tắm, ngẩn ngơ cái gì đấy."
"Đến đây." Đào Hoài Nam vịn tay vịn dậy, theo.
Chuyện Đào Hoài Nam giấu trong lòng, bản thì ý với cô bạn nào, bao nhiêu tâm tư dồn hết việc suy đoán chuyện của Trì Khổ và bạn cán sự. Suy đoán mấy ngày thấy Trì Khổ gì khác thường so với , dần dần cũng quên bẵng .
Sắp thi cuối kỳ , dạo Trì Khổ quản chuyện học hành của nghiêm, Đào Hoài Nam cũng chẳng thời gian nghĩ chuyện khác.
Tuy Đào Hoài Nam thi cùng các bạn , nhưng Trì Khổ sẽ đề cho làm, ở nhà Đào Hoài Nam cũng thi như thường, Trì Khổ chấm điểm đàng hoàng, so với thành tích lớp thì Đào Hoài Nam cũng thuộc loại khá giỏi.
Trì Khổ đặt chỉ tiêu cho là mức trung bình, cao hơn thì , thấp hơn là xong. Nếu Đào Hoài Nam tụt xuống mức trung bình yếu là Trì Khổ sẽ giận, bảo chú tâm.
Đào Hoài Nam dám chọc giận nó, cũng làm Trì Khổ và trai thất vọng.
Nên thời gian , hai tiết buổi chiều Trì Khổ học nâng cao, Đào Hoài Nam đều ngoan ngoãn làm bài tập chữ nổi, sách là trai đặc biệt đến trường khiếm thị xin về, bên ngoài bán.
Trẻ mù bình thường thể học trường thường như , Đào Hoài Nam làm là nhờ trai hết lòng vì em, và một nhỏ đồng trang lứa luôn kèm cặp học thêm.
Tất cả những điều đều dễ dàng gì, Đào Hoài Nam học giỏi hơn một chút để đều vui lòng.
Hôm nay Trì Khổ học, Đào Hoài Nam tự sờ sách học thuộc lòng. Món ăn trưa ở căng tin mặn quá, chiều nay Đào Hoài Nam uống bao nhiêu là nước, giờ mắc tiểu chịu nổi.
Lẽ lúc nghỉ giải lao khi Trì Khổ định , nhưng kịp mở miệng thì bạn cán sự đợi bên cạnh, Đào Hoài Nam ngại dám nhờ Trì Khổ dắt nữa.
Cậu bé mù từ nhỏ đến lớn bao giờ tự vệ sinh ở bên ngoài , giờ lên cấp hai vẫn dắt.
Khổ sở nhịn hết một tiết, bí bách quá . Đào Hoài Nam định nhịn đến lúc tan học luôn, nhưng cố nổi nữa, bụng đau âm ỉ .
Thế là giờ chơi tiết ba chiều, Đào Hoài Nam tự mò mẫm khỏi lớp.
Có bạn nữ hỏi , Đào Hoài Nam bảo vệ sinh. Đi vệ sinh nam thì các bạn nữ giúp , đang tuổi ngại, các bạn đành để tự .
Đào Hoài Nam theo tường đến nhà vệ sinh. Nhà vệ sinh nam cấp hai là tụ điểm hút t.h.u.ố.c lén lút của đám con trai.
Có hai lớp cửa, cửa đầu tiên là hai dãy bồn rửa tay, cửa thứ hai mới là khu vệ sinh. Vừa bước qua cửa đầu tiên là mùi khói t.h.u.ố.c nồng nặc xộc mũi, Đào Hoài Nam nhíu mày, hai tay buông thõng bên , chầm chậm bước theo trí nhớ.
Phương hướng của lệch hẳn so với thực tế, Đào Hoài Nam vô tình đ.â.m sầm một đang lưng với .
Người buột miệng c.h.ử.i thề một tiếng, hỏi: "Mày mù ?"
Đào Hoài Nam mím môi, "Xin ".
Có tiếng cợt nhả của nam sinh: "Nó mù thật mà."
"Mù á?" Cậu bạn đ.â.m quơ tay mặt , khẩy một tiếng, phả khói t.h.u.ố.c mặt : “À thằng mù lớp hai đấy ?"
Đào Hoài Nam cau mày lùi một bước để tránh mùi khói.
Không ai ngáng chân, loạng choạng mất thăng bằng, ngã bệt m.ô.n.g xuống đất.