Chó Dữ Lâu Năm - Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-02-03 11:06:27
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng đổi làm cảm giác như biến thành một khác . Đào Hoài Nam thấy lấn cấn với giọng của Trì Khổ mất một thời gian, ngày nào cũng chê ỏng chê eo. Có lúc đang chuyện, rụt cổ né xa, Trì Khổ hỏi thế, dùng cái giọng eo éo bảo chê giọng khó .

Làm Trì Khổ bực đến mức chẳng buồn để ý đến nữa.

Cái đồ phiền phức đáng ghét ở chỗ đó. Bạn để ý đến nó thì nó chê bạn khó , để ý đến nó thì nó sán , nhỏ nhỏ nọ dỗ dành.

Về đến Đào Hiểu Đông cũng ngứa mắt, bảo đừng làm trò nữa.

Đào Hiểu Đông tụ tập bạn bè cũng xách theo hai đứa em, cuối tuần tìm một chỗ vui vẻ.

Đào Hoài Nam lớn , học cấp hai , thể để các chuyền tay bế ẵm như hồi bé nữa. Anh Điền Nghị và Hạ Viễn vẫn cưng lắm, nào gặp cũng ôm ấp hỏi han đủ điều.

Anh Hạ Viễn giờ làm ông chủ lớn, hào phóng lắm, cứ lén nhét tiền túi Đào Hoài Nam.

Đào Hoài Nam bịt chặt túi quần né tránh, tránh thì gọi trai cầu cứu. Đào Hiểu Đông xa tít bọn họ làm gì, gào lên với Hạ Viễn: "Đừng ngứa tay, đừng làm hư em tao."

"Cái thằng .” Hạ Viễn cũng bó tay với : “Tao làm hư thằng Nam bao giờ."

Đào Hiểu Đông tới: "Làm cái gì đấy?"

"Anh Hạ Viễn cứ nhét tiền túi em." Đào Hoài Nam mách.

"Tưởng chuyện gì.” Đào Hiểu Đông chẳng thèm để tâm: “Cho tiền thì chứ , cứ để nó cho."

Đào Hoài Nam thế là hì hì mở túi , để Hạ Viễn nhét tiền .

Vừa nhận tiền xong, móc đưa cho Trì Khổ. Trì Khổ nhận lấy nhét túi một cách tự nhiên.

"Vui tính nhỉ." Hạ Viễn đùa: “Nhận tiền xong đưa cho mày mà đưa cho thằng ?"

"Tiền nong của nó thằng Trì cầm." Đào Hiểu Đông quen : “Nó giữ đồ cẩn thận, thằng Trì giữ hộ."

"Cũng ." Hạ Viễn Trì Khổ, ngắm nghía một lúc bảo: “Lớn lên trổ mã cũng bớt đấy."

Đào Hiểu Đông mắng: "Biến , cái gì mà ."

Ở bên ngoài thì tự nhiên, chứ ở mặt mấy ông Đào Hoài Nam chẳng việc gì giữ kẽ, là các lớn lên từ bé.

Lúc ăn cơm cũng thoải mái vô tư, Trì Khổ tên các món một lượt, ăn gì thì bảo Trì Khổ gắp cho.

Cậu hảo ngọt, mấy món ngọt cứ đòi ăn mãi thôi. Bàn xoay cứ một vòng đến chỗ họ là Trì Khổ gắp cho một ít để dành.

Trong bữa tiệc tán gẫu về hai đứa. Một đám đàn ông ngấp nghé ba mươi hai đứa trẻ mới lớn, uống rượu bùi ngùi nhớ thời bằng tuổi .

Hạ Viễn bảo: "Tao thằng vỡ giọng , lớn thật đấy."

"Còn gọi tụi nó là thằng nữa tao đá cho bây giờ." Đào Hiểu Đông lườm bạn: “Ai bằng mày, hồi đại học tao với thằng Điền chê mày còn chả thèm cùng, trong lòng tí tự trọng nào ."

"Hồi đấy tao đang dậy thì, tao đang lớn mà." Hạ Viễn mặt dày cãi.

"Liêm sỉ tí .” Điền Nghị lọt tai: “Mày còn dậy thì, mày dậy thì đến tám mươi tuổi luôn cho lành."

Hồi bé Trì Khổ quê, Hạ Viễn cứ gọi nó là thằng . Trước Đào Hoài Nam khái niệm gì về cái biệt danh , miễn giọng khó .

giờ thì khác .

"Anh ." Đào Hoài Nam gọi khẽ.

Trì Khổ cau mày: "Gì?"

Đào Hoài Nam ngứa đòn, hì hì gọi nữa.

Trì Khổ khựng hai giây, lờ luôn.

Ngứa đòn xong còn đòi ăn, bảo ăn món cá ban nãy. Trì Khổ coi như điếc, cắm cúi ăn phần .

"Anh nhỏ ơi em ăn cá."

"Hết ." Trì Khổ ngẩng đầu.

"Còn mà còn mà."

Trì Khổ bỏ mặc một lúc mới gắp cho. Đào Hoài Nam ăn miếng cá thỏa mãn vô cùng, bắt đầu ngứa mồm, mở miệng là: "Cảm ơn ."

Trì Khổ liếc một cái, kéo ghế xa nửa mét, gọi thế nào cũng thèm để ý nữa.

Ăn xong, mấy ông còn nhậu tiếp, hai đứa về .

Lúc xuống lầu, Đào Hoài Nam nắm tay Trì Khổ, trở về làm em bé ngoan ngoãn mềm mỏng, còn vẻ ngỗ nghịch ban nãy nữa.

Đào Hoài Nam thường cố tình trêu chọc như thế, nhưng chỉ dám đùa cợt khi ở nhà thôi, tự thì , khác linh tinh là xong .

Ở trường Trì Khổ bạn, Đào Hoài Nam cũng . vì mắt Đào Hoài Nam kém, các bạn trong lớp đến quan tâm hỏi han, lâu dần cũng vài bạn gọi là quen .

Bàn lưng họ là hai con trai lười học, năng lúc nào cũng cợt nhả, Đào Hoài Nam thích bọn họ lắm.

Buổi sáng Trì Khổ lên bảng trực nhật lau bảng, Đào Hoài Nam tại chỗ cắm ống hút uống sữa. Hai đứa bàn từ ngoài , vẻ chê chỗ chật chội, chân đá mạnh bàn húc về phía .

Đào Hoài Nam chấn động xô về phía , hộp sữa tay bóp mạnh b.ắ.n tung tóe .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-21.html.]

Cậu cau mày, hai đứa bàn cợt xin : "Xin nhé."

Trì Khổ đầu về phía .

Một đứa bàn huých đứa : "Ê, mày kìa."

"Nhìn tao trai ?" Đứa hô hố đáng ghét: “Nhìn thêm mấy cái cho dính tí trai của tao cũng ."

"Mày tôn trọng nhất lớp chứ." Đứa bên trái cố tình .

Đứa bên khẩy, buông một câu: "Mấy thằng học giỏi lũ mọt sách đần độn."

Tai Đào Hoài Nam thính thế nào chứ, sót một chữ.

Bình thường hai đứa nó thỉnh thoảng cợt , Đào Hoài Nam để bụng, quen . Trì Khổ thì , hai thằng đội sổ chế giễu thằng nhất, đúng là ngứa đòn.

Đào Hoài Nam nghiêng đầu, một câu: "Đần độn còn hơn là ngu si."

Có lẽ ngờ thấy, cũng ngờ bé mù im lặng tiếng ngày đột nhiên bật một câu như thế, hai đứa sững , nhưng cũng dám ho he gì.

Trì Khổ chuyện , chỉ áo Đào Hoài Nam bẩn. Nó về cởi áo khoác đồng phục của đưa cho , Đào Hoài Nam lắc đầu bảo: "Tớ mặc cái , mùi sữa thơm mà."

Cậu đúng là ngâm trong sữa mà lớn, ngửi mùi sữa thấy thương lắm.

Ban đầu Trì Khổ thấy gì lạ, nhưng qua nửa buổi sáng mới nhận gì đó .

Thằng nhóc ỉu xìu quá, cả buổi sáng mặt cứ bí xị, làm gì cũng tinh thần.

"Sao thế?" Giờ tập thể d.ụ.c giữa giờ , Trì Khổ hỏi.

Đào Hoài Nam nghĩ vẫn thấy tức, hơn hai tiếng mà vẫn nguôi giận. Trì Khổ hỏi , tựa đầu Trì Khổ, tựa xong mới nhớ Trì Khổ cấm.

Trì Khổ nhắc: "Cấp ba."

Đào Hoài Nam thẳng dậy, gật đầu: "Tớ nhớ mà."

"Rốt cuộc là làm ?" Trì Khổ xoay mặt : “Tôi chọc ?"

"Không ." Đào Hoài Nam đáp ngay: “Thằng ngu chọc tớ."

Về khoản Đào Hoài Nam thù dai lắm.

Cả ngày chẳng vui vẻ gì, cứ hậm hực suốt. Đến tối về nhà cuối cùng cũng nhịn nữa, khoanh chân ghế bắt đầu màn xả giận, một câu "thằng ngu" hai câu "thằng ngu" kể tội hai đứa bàn cả buổi.

Trì Khổ mới vỡ lẽ cả ngày nay giận cái gì, cái bộ dạng cau mày ngớt của Đào Hoài Nam, nó hiếm hoi bật : "Cậu rảnh quá nhỉ? Thế mà cũng để bụng."

"Sao để bụng?" Mày Đào Hoài Nam vẫn giãn : “Bọn nó ghen tị đấy, ghen tị nhất lớp. Người nhất là thiên tài, IQ cao mới nhất , bọn ngu mới đội sổ."

"Thôi .” Trì Khổ búng trán , lấy đồ ngủ cho : “Thay quần áo ."

Trì Khổ mặt mũi khó gần, ít , học mấy năm nay chẳng thấy bạn bè nào quý mến nó cả. Không quý thì thôi, Đào Hoài Nam thấy thì cũng , nhưng để thấy là xong .

Vì chuyện mà mấy ngày liền trong lòng Đào Hoài Nam cứ hậm hực, thỉnh thoảng hai đứa bàn đang ngủ ngon lành, Đào Hoài Nam rung ghế thật mạnh, va bàn bọn nó cái "rầm".

Vốn là giận nhanh quên nhanh, chuyện nhớ khá lâu. Cậu vị thế đặc biệt trong lớp, cô chủ nhiệm đặc biệt quan tâm, đặc quyền hẳn hoi, ai dám động . Hai đứa bàn gai mắt cũng chẳng làm gì , chấp nhặt với mù làm gì.

Thực lớp cấp hai hơn hồi tiểu học nhiều, hồi đó Trì Khổ đ.á.n.h , lớp cô giáo quản nghiêm, học sinh ngoan hơn hẳn, khí trong lớp cũng .

Mấy cô bạn bụng đối xử với Đào Hoài Nam đầy tình thương mến thương, thường xuyên mang đồ ăn vặt đến cho . Lâu dần cũng chuyện với Trì Khổ nhiều hơn, thỉnh thoảng còn qua hỏi bài.

Đào Hoài Nam dựa lò sưởi ung dung uống sữa, tai Trì Khổ giảng bài cho Lý Tuyết.

Chắc là Lý Tuyết, dù Trịnh Tuyết.

Trì Khổ cũng chẳng giảng giải gì nhiều, chỉ đáp án, roẹt roẹt quá trình giải giấy.

"Cảm ơn nhé." Cô bạn e thẹn cảm ơn về chỗ.

Đào Hoài Nam uống hết hộp sữa, bỏ vỏ túi rác treo bên cạnh. Cậu sờ soạng trong ngăn bàn lấy sách giáo khoa , đặt lên bàn thấy một bạn nữ khác đến chuyện với Trì Khổ.

Bạn hình như là cán sự học tập, giọng mảnh mảnh, lúc nào cũng lí nhí, giọng là dịu dàng.

Đào Hoài Nam thích giọng bạn lắm, giọng là dễ yêu mến.

Bạn đến hỏi bài mà đến mượn vở ghi chép của Trì Khổ. Trì Khổ đời nào chép bài, nó thói quen đó.

"Tôi chép." Trì Khổ đáp lạnh tanh.

"À..." Cô bạn nhút nhát quá, từ chối thì ngượng, lí nhí đáp: “Ừm."

Bạn , Đào Hoài Nam hì hì sán gần: "Anh nhỏ dạo nhân duyên ghê ha."

Trì Khổ tiện tay nhón lấy một sợi bông dính mặt : "Còn mau học thuộc bài."

"Không thuộc nổi, trẹo cả mồm." Đào Hoài Nam móc trong ngăn bàn gói bánh quy nhỏ.

Trì Khổ tịch thu luôn cho ăn nữa, sữa bánh quy thế thì trưa khỏi ăn cơm.

Đào Hoài Nam cũng giận, cho ăn thì thôi.

Cậu bé mù lúc vẫn giữ nguyên tâm hồn trẻ thơ như , chẳng hiểu mô tê gì. Tuổi dậy thì đáng lẽ rung động đầu đời , đằng cái đồ ngốc nghếch chỉ ăn với uống, các bạn nữ vây quanh nườm nượp mà cứ tưởng đến quan tâm khuyết tật, đầu óc đơn giản như cục gạch.

Loading...