Chó Dữ Lâu Năm - Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-02-03 11:06:25
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tai Đào Hoài Nam thính hơn thường, những âm thanh Trì Khổ thấy nhưng Đào Hoài Nam rõ mồn một.

Hai em bước lớp. Nhà trường báo , Đào Hiểu Đông cũng gặp giáo viên từ đó. Cô giáo là bạn của chị dâu Hoàng, quan hệ khá . Cô nhận Đào Hoài Nam từ xa, thái độ nhiệt tình, sắp xếp cho hai đứa bàn thứ hai, còn ân cần đưa tận nơi.

"Có chuyện gì cứ bảo cô nhé, khó khăn gì cũng ." Cô chủ nhiệm là một phụ nữ ngoài ba mươi, trang điểm nhẹ nhàng, ánh mắt Đào Hoài Nam tràn đầy vẻ hiền từ.

Đào Hoài Nam lễ phép: "Em cảm ơn cô ạ."

Đợi học sinh đến đông đủ, cô giáo đặc biệt giới thiệu riêng về Đào Hoài Nam.

"Lớp một bạn đặc biệt một chút, các em nhớ quan tâm bạn, đừng trêu chọc bạn. Hãy làm một học sinh cấp hai văn hóa, thì thích thì , đừng hòng ở lớp ."

Cô giáo họ Lôi, tính tình cũng sấm rền gió cuốn y như cái tên, năng nhanh, thái độ khác hẳn lúc chuyện với Đào Hoài Nam ban nãy.

Cả lớp đổ dồn ánh mắt về phía Đào Hoài Nam, đứa còn hẳn dậy nghển cổ , trong mắt lộ rõ vẻ tò mò che giấu. Cô giáo cau mày: "Ngồi xuống hết! Sao mà mất trật tự thế hả?"

Tay Đào Hoài Nam gầm bàn túm chặt lấy gấu quần Trì Khổ.

Trì Khổ dùng đầu gối huých nhẹ chân , ý bảo .

"Đào Hoài Nam dậy một chút nào." Cô giáo bất ngờ gọi tên, Đào Hoài Nam giật thót , : “Đã tò mò thì cho đàng hoàng , xong thì nhớ lúc chạy nhảy nô đùa chú ý đừng va bạn. Đứa nào gây sự thì liệu hồn gọi phụ đấy, giờ lớp khó quản lắm, các các chị cũng bướng, quản thì mời bố đón về mà dạy."

Trì Khổ cau mày.

Đào Hoài Nam vịn mép bàn dậy, mím môi : "Chào các bạn, tớ là Đào Hoài Nam. Mắt tớ thấy, tớ lỡ va các bạn thì cho tớ xin nhé."

Phía vang lên mấy giọng nữ: "Không ơi."

Ở hàng ghế cuối cùng cũng hai giọng nam vọng lên: "Không !"

"Em xuống ." Cô giáo bảo.

"Không thấy thì học kiểu gì nhỉ?" Một giọng nam khác vang lên từ hướng khác.

"Việc của em ?" Cô giáo lườm một cái sắc lẹm: “Lo cái em ."

Ngày đầu tiên học chủ yếu là để nhận lớp, làm quen môi trường và phát sách vở.

Cô giáo tổ chức họp lớp, cho lượt lên bục giảng giới thiệu bản để làm quen.

Trì Khổ lên bảng chỉ vỏn vẹn hai câu về chỗ.

"Tớ là Trì Khổ."

"Đào Hoài Nam là em tớ."

"Chịu khổ á?"

(Trì Khổ đồng âm với 'chịu khổ' trong tiếng Trung)

Không tiếng phát từ , kèm theo vài tiếng "phụt" khẽ. Trì Khổ mặt đổi sắc, xuống chỗ cũ chẳng thèm đầu .

"Tôi thấy lớp mấy mồm miệng tép nhảy nhỉ?" Cô giáo quét mắt quanh một lượt, ánh mắt khá dữ dằn: “Sau làm MC truyền hình thì phí cái miệng đấy lắm."

Dưới lớp bắt đầu khúc khích. Đào Hoài Nam vẫn quen với môi trường , túm lấy quần Trì Khổ.

Cậu đưa tay sang, Trì Khổ theo phản xạ nắm lấy tay một cái. Đào Hoài Nam thì thầm: "Tớ thấy tự nhiên lắm."

"Không ." Trì Khổ buông tay : “Lát nữa là về nhà ."

Đào Hoài Nam khẽ "ừ", lén thở dài một .

Dù làm kẻ lạc loài ở trường thường khó khăn và gượng gạo đến thế nào, Đào Hoài Nam cũng tách khỏi Trì Khổ để học trường khiếm thị một . Dù thì khó chịu đến mấy bên cạnh vẫn Trì Khổ, hai vẫn hơn một .

Mỗi khi đến môi trường mới, Đào Hoài Nam mất vài tháng mới thích nghi .

Phải nhớ tên từng thầy cô, bạn bè qua giọng , nhớ cách từ cổng đến tòa nhà học, nhớ vị trí lớp học. Hòa nhập một tập thể mới đối với Đào Hoài Nam là điều khó khăn.

bên cạnh luôn Trì Khổ, hình như cũng khó đến thế.

"Vừa nãy ai đấy?" Đào Hoài Nam ghé sát Trì Khổ hỏi nhỏ.

"Lý Tuyết." Trì Khổ cũng thì thầm trả lời.

"Lý Tuyết?" Trong đầu Đào Hoài Nam hiện lên dấu hỏi to đùng: “Lý Tuyết chẳng là cái bạn tóc dài cho tớ sữa ?"

Trì Khổ nghĩ một lúc bảo: "Đấy là Trình Tuyết."

." Đào Hoài Nam gật đầu: “Trình Tuyết là lớp trưởng."

"Trịnh Tuyết mới là lớp trưởng." Trì Khổ sửa lưng.

Đào Hoài Nam há hốc mồm: "Hả!"

Trì Khổ dù ít cũng cái vẻ mặt ngơ ngác của chọc , cảm giác Đào Hoài Nam lúc y hệt nhân vật truyện tranh đầu đầy vạch đen, mắt thì mòng mòng.

"Sao ?" Trì Khổ ít khi , làm Đào Hoài Nam ngạc nhiên quá đỗi: “Cậu cái gì?"

"Không gì." Trì Khổ tắt nụ , giúp Đào Hoài Nam lấy sách giáo khoa chữ nổi . Sách của tương ứng với sách giáo khoa thường, nội dung khác biệt mấy.

Đào Hoài Nam một lúc mới load xong thông tin, hiểu vấn đề, dùng đầu húc húc vai Trì Khổ: "Cậu tớ!"

"Tôi ." Trì Khổ né sang bên, cho húc.

"Điêu." Đào Hoài Nam bĩu môi.

Đào Hoài Nam từ nhỏ quen ở bên Trì Khổ, quan hệ cực kỳ thiết. Ở nhà với trai và Trì Khổ đều dính, sờ một cái húc một cái là chuyện quá bình thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-20.html.]

Cậu thấy hành động của khác, chuẩn mực so sánh hành vi thường ngày, nên hiểu rằng ở lớp ở ngoài đường, những hành động quá mật như phù hợp, dù cũng còn là trẻ con mẫu giáo nữa. Học sinh cấp hai khác học sinh tiểu học, một hành động sẽ khiến Đào Hoài Nam trông càng bất bình thường hơn.

Người khiếm thị, khiếm thính khiếm ngôn đều gặp vấn đề tương tự.

Khuyết tật khiến tâm hồn họ trong sáng ngây thơ hơn, tuổi tâm lý thường nhỏ hơn tuổi thật. Điều dẫn đến việc họ thường khác biệt với thường, thẳng là đôi khi trông ngốc nghếch, khờ khạo.

Về mặt Đào Hoài Nam đỡ hơn nhiều, vì trai và Trì Khổ quản nghiêm, chỗ nào phù hợp là uốn nắn ngay lập tức.

Tối hôm đó đường về nhà, Trì Khổ bảo : "Sau ở trường ngoài nắm tay cấm làm các hành động khác."

"Hành động khác là hành động gì?" Đào Hoài Nam hiểu lắm.

"Hôm nay dùng đầu húc , cái đó ." Trì Khổ .

Đào Hoài Nam lờ mờ hiểu , thận trọng hỏi: "Người khác làm thế, đúng ?"

"Ừ."

"Cấp mấy làm?" Đào Hoài Nam hỏi.

Trì Khổ nghĩ nghĩ bảo: "Cấp ba ."

Đào Hoài Nam thở phào nhẹ nhõm, bảo: "Thế thì còn , còn ."

"Cấp mấy làm" là tiêu chuẩn riêng của nhà họ Đào, để Đào Hoài Nam đo lường mức độ nghiêm trọng của hành vi một cách chính xác hơn.

Cấp một là tuyệt đối cấm, một cũng , ví dụ như ăn mặc lôi thôi, như tự ý xuống dốc bên hồ; cấp hai là tương đối nghiêm trọng, như hồi bé trai và Trì Khổ cấm đảo mắt lung tung; cấp ba là những tật vô thưởng vô phạt, làm cũng chẳng c.h.ế.t ai nhưng cần sửa đổi.

Nghe là cấp ba Đào Hoài Nam thấy nhẹ nhõm hẳn, gật đầu bảo: "Biết ."

Lát hỏi: "Thế ở nhà thì ?"

Bé ngoan hiếu học chớp chớp mắt: "Ở nhà cũng ?"

Trì Khổ mặt , ghét hỏi thừa, mất kiên nhẫn đáp: "Ở nhà tùy."

Đào Hoài Nam tít mắt: "Biết nha!"

Trẻ con cũng lớn lên, trưởng thành thật mệt mỏi, nhưng chẳng ai thể dừng .

Trì Khổ bắt đầu vỡ giọng từ lúc nào .

Ban đầu Đào Hoài Nam để ý, chỉ thấy giọng nó thỉnh thoảng khàn. Có một buổi sáng ngủ dậy, Trì Khổ gọi dậy nhanh lên, giọng Đào Hoài Nam lạ lẫm.

Đào Hoài Nam sờ sờ cánh tay nó: "Giọng thế?"

Trì Khổ bảo: "Dậy nhanh lên."

"Đây là vỡ giọng đúng ?" Vỡ giọng thì Đào Hoài Nam , trong lớp cũng mấy bạn nam vỡ giọng . Chỉ là khi vận Trì Khổ, Đào Hoài Nam thấy gượng gạo, quen tai.

"Sau giọng cứ thế mãi hả?" Đào Hoài Nam dậy: “Cứ khàn khàn thế á."

"Không." Trì Khổ mặc kệ , tự vệ sinh cá nhân. Đào Hoài Nam lẽo đẽo theo , đúng lúc trai từ bếp , Đào Hoài Nam thì thầm với : "Khó quá mất."

Đào Hiểu Đông phì , búng trán em: "Rồi mày cũng lúc thế thôi."

Người bình thường đ.á.n.h giá bằng mắt, Đào Hoài Nam đ.á.n.h giá bằng tai. Giọng với , giọng khó .

Giọng Trì Khổ hiện tại trong mắt đúng là đau đớn.

Lúc Trì Khổ giảng bài cho , Đào Hoài Nam một lúc bỗng bật . Trì Khổ ngắt quãng, hỏi: "Cười cái gì đấy?"

"Khó thực sự ." Đào Hoài Nam bịt một bên tai: “Bao giờ mới vỡ giọng xong?"

Trì Khổ đặt bút xuống: "Có nữa thì bảo?"

"Nếu chọn thì chắc chắn tớ nữa .” Đào Hoài Nam đưa tay sờ cổ nó: “Hay bé thôi."

Trì Khổ bắt đầu hạ giọng giảng bài. Giọng hạ xuống là mất kiểm soát, thi thoảng vỡ một nốt. Đào Hoài Nam cố nhịn một lúc, đến khi Trì Khổ phát một tiếng vỡ giọng chói tai, chịu nổi nữa, xua tay: "Thôi học nữa học nữa, ngủ thôi, buồn ngủ lắm ."

Lại lên cơn dở chứng.

Trì Khổ bực nhưng cũng giận, mặc kệ . Đào Hoài Nam tự mò lên giường, đợi Trì Khổ dọn dẹp xong , quên béng cái vụ nhạo , lăn qua gác tay gác chân lên Trì Khổ.

Trì Khổ đẩy , chê phiền.

Đào Hoài Nam sán ôm, hì hì: "Sao thù dai thế nhỉ?"

Trì Khổ nhạo giọng nãy giờ, giờ cạy mồm cũng thèm nữa. Đào Hoài Nam gì nó cũng im thít, quyết định bơ .

Ở cái tuổi tránh những chuyện đó, nhà trường tổ chức tiết học giáo d.ụ.c giới tính cho đám trẻ đang bước tuổi dậy thì. Nam nữ học riêng, một nửa học lý thuyết một nửa ngoài hoạt động.

Bài giảng khá chi tiết, đám con trai trong lớp khúc khích tò mò ngại ngùng liếc hình trong sách.

Đào Hoài Nam thấy hình, nhưng cũng ngăn sự ngại ngùng.

Trẻ con đầu tiếp xúc với những thứ , khó tránh khỏi hổ. Cô giáo lớn tuổi bục đám củ cải nhỏ dở dở ương ương, nhắc nhở giảng cho kỹ.

Đào Hoài Nam kỹ cũng , tai thính quá, tránh xong.

Thế là dù , cũng tiếp thu một đống từ ngữ mới: vỡ giọng, mộng tinh, đặc điểm s.i.n.h d.ụ.c thứ cấp, thậm chí cả thủ dâm...

Cô giáo nghiêm túc dặn dò, đang tuổi ăn tuổi lớn, làm chuyện đó nhiều hại sức khỏe.

Thực Đào Hoài Nam còn bắt đầu dậy thì, chẳng hiểu mấy cái đó. Nghe mà thấy thoải mái, chỉ bịt tai . Cậu ấp úng bắt chuyện với Trì Khổ để xua tan bầu khí ngượng ngập .

chẳng hiểu khó mở miệng... Trì Khổ vỡ giọng đấy.

Loading...