Chó Dữ Lâu Năm - Chương 17
Cập nhật lúc: 2026-02-03 11:02:46
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ đó về , mặt khác là " nhỏ", lưng là "chó con".
Hồi bé mồm miệng giữ, trẻ non , gọi ch.ó con ch.ó con vô tư, chẳng thấy x.úc p.hạ.m gì. Sau lớn lên hiểu chuyện, cách gọi thế ngoài chối tai, nên "chó con" trở thành bí mật riêng giữa hai .
Ở trường khiếm thị, lớp một học ba kỳ, kỳ đầu tiên tương đương với lớp mẫu giáo lớn để giúp trẻ mù làm quen với trường lớp.
Học hết ba kỳ là Trì Khổ chuyển trường. Nó là trẻ mắt sáng, thể học mãi ở trường khiếm thị , ngay từ đầu Đào Hiểu Đông bảo chỉ cần cùng một năm thôi.
Đào Hoài Nam thể thiếu Trì Khổ, dù thích nghi đến , độc lập đến mấy thì vẫn cần bên cạnh. ăn vạ trai, chỉ đêm đêm lén lút thủ thỉ với Trì Khổ: "Cậu đừng làm ch.ó con của khác nhé, là của tớ đấy."
"Ngủ ." Trì Khổ nhắm mắt đáp.
"Cậu chỉ ngủ thôi." Đào Hoài Nam bĩu môi, thấy Trì Khổ nhạt nhẽo quá, sắp buồn c.h.ế.t mà Trì Khổ vẫn cứ trơ .
Thực Trì Khổ buồn ngủ lắm, chỉ là nó đáp lời. Đào Hoài Nam mà bắt sóng là lải nhải dứt, Trì Khổ sợ nhất là trả lời một câu đà lấn tới.
nó trả lời nghĩa là Đào Hoài Nam sẽ thôi lải nhải.
Đào Hoài Nam chốc chốc kêu nóng đạp chăn , lạnh kéo , lục đục cả buổi. Lát gác chân lên Trì Khổ, gác thấy êm gác cả hai chân lên luôn.
Trì Khổ hỏi: "Cậu định ngủ hả?"
"Thì tớ ngủ mà?" Đào Hoài Nam vẫn đang chìm đắm trong nỗi buồn sắp chia xa: “Sau học cùng tớ nữa thì ai chơi với , ai gâu gâu cho ."
Trì Khổ đáp tỉnh bơ: "Tôi chả cần ai gâu gâu cho cả."
Thường thì Đào Hoài Nam gâu gâu là để nịnh nọt, chắc chắn âm mưu gì đó. Trì Khổ chỉ mong đừng bao giờ gâu gâu nữa.
Đào Hoài Nam tự sầu não, cảm thấy tương lai học mù mịt, Trì Khổ sống .
Lát hỏi nhỏ: "Trì Khổ , học năm ngày một tuần, năm ngày thấy tớ, nhớ tớ ?"
Trì Khổ trả lời dứt khoát: "Không."
Đào Hoài Nam câu trả lời phũ phàng đ.â.m trúng tim đen, kéo chăn , ứ thèm chuyện nữa.
Trì Khổ ghét nhất mấy trò sến súa, nghĩ gì nấy.
Đào Hoài Nam tổn thương sâu sắc, đó cũng chẳng thèm tìm nó tâm sự nỗi lòng nữa. Trong lòng buồn bực chỗ trút, nhiệt bốc lên mồm làm môi Đào Hoài Nam nổi một nốt nhiệt to đùng.
Anh trai làm , Trì Khổ đang sách luyện chữ, Đào Hoài Nam tự mò đến chỗ nó, bảo: "Đau mồm quá."
Trì Khổ dừng bút, hỏi: "Cắn lưỡi ?"
"Không , nhiệt miệng." Đào Hoài Nam nhăn mặt hít hà.
"Để xem nào." Trì Khổ bảo.
Đào Hoài Nam tự vạch môi cho nó xem, rõ tiếng: "Thấy ? Chỗ , đau lắm."
"Thấy ." Một nốt nhiệt trắng to tướng, thấy đau.
Lần trai nhiệt mua miếng dán nhiệt miệng, Trì Khổ tìm trong hòm thuốc, lấy một miếng dán cho Đào Hoài Nam.
Dán xong môi tê , bớt đau hẳn.
Trì Khổ cái mỏ dẩu vì sợ đụng răng của , trông đến là tội nghiệp.
Đào Hoài Nam mặt mày bí xị, vẻ mặt sầu khổ.
"Tôi bảo ?" Trì Khổ tiếp tục chữ, : “Tôi bảo học cùng nữa ?"
Đào Hoài Nam chớp mắt: "Ý gì cơ?"
"Đi mà hỏi ." Trì Khổ cụp mắt , vẻ lạnh lùng boy.
Đào Hoài Nam đoán đôi chút nhưng dám tin hẳn, mắt sáng rực lên: "Cậu chuyển trường nữa hả?"
Trì Khổ trả lời, cắm cúi chữ.
Đào Hoài Nam giữ tay nó , mừng rỡ hỏi dồn: "Có ? Có !"
Ngay từ đầu Trì Khổ định chuyển trường, lúc Đào Hiểu Đông chuyện với nó, nó bảo cần ngay lập tức. Sau đó Đào Hiểu Đông nhắc thêm hai , Trì Khổ vẫn đổi ý. Chuyển thật thì cái đồ mít ướt lụt nhà, phiền c.h.ế.t .
Đào Hoài Nam sướng điên lên , ôm lấy Trì Khổ cọ cọ má, ghé tai nó "gâu gâu" khe khẽ như ch.ó con làm nũng.
"Xê ." Trì Khổ ghét nó dính , đẩy tay .
Đẩy cũng , Đào Hoài Nam đích thị là miếng cao dán da chó, phiền phức nhất quả đất.
Trên đời Đào Hoài Nam thể thiếu nhất là trai, thứ hai là Trì Khổ.
trai và Trì Khổ giống , trai việc của , trai làm. Còn Trì Khổ thể ở bên hai mươi bốn tiếng, mãi mãi ở bên.
Sự gắn bó và bầu bạn 24/24 khiến sự phụ thuộc ngày càng sâu sắc. Hồi bé nếu nhẫn tâm thì lẽ còn tách , càng để lâu càng dính chặt, gỡ nổi nữa.
Trẻ con tùy hứng, lớn thể cũng tùy hứng theo.
Trì Khổ học ở trường khiếm thị thêm hai năm nữa, khi lớp bốn, Đào Hiểu Đông kiên quyết bắt nó chuyển trường. Trì Khổ thông minh quá, nhà trường cũng dám giữ nữa, bảo cứ ở trường khiếm thị sợ làm lỡ dở tương lai thằng bé.
Hai năm bảo chuyển trường Đào Hoài Nam còn chịu , đến năm nay thì sống c.h.ế.t chịu. Cậu chịu nhưng Đào Hiểu Đông cũng chiều, làm xong thủ tục chuyển trường .
Trì Khổ cũng tự tìm , bảo học ở trường khiếm thị cũng thế thôi, nhưng Đào Hiểu Đông ai cả.
Đào Hoài Nam tự kỷ mấy ngày, tìm trai tuyên bố cũng học trường khiếm thị nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-17.html.]
Đào Hiểu Đông cứ tưởng em đòi cho Trì Khổ chuyển trường, ai ngờ nó phun câu .
Đào Hoài Nam kiên quyết: "Chữ nổi em thuộc hết , giờ bọn em học cũng giống chương trình tiểu học bình thường mà, em học trường khiếm thị nữa."
"Thôi đừng quậy nữa ông cố nội.” Đào Hiểu Đông em làm cho dở dở : “Tha cho ."
"Không tha.” Đào Hoài Nam trèo lên , ôm cổ nài nỉ: “Xin đấy xin đấy mà."
Đào Hiểu Đông ban đầu còn cứng rắn từ chối, về cũng lung lay.
Nói cho cùng cũng chẳng kỳ vọng Đào Hoài Nam học hành giỏi giang gì, mù lòa là trở ngại lớn nhất , mong thành tích cao, chỉ cần lớn lên khỏe mạnh, vui vẻ là .
Trì Khổ bảo Đào Hoài Nam nó dạy , bài nào theo kịp nó phụ đạo cho.
Cuối cùng Đào Hiểu Đông mủi lòng, c.ắ.n răng chuyển cả hai đứa ngoài.
Trì Khổ nhảy cóc một lớp, Đào Hoài Nam cũng nhảy theo.
Trường thường tất nhiên khác trường khiếm thị, trong trường đường cho mù, cơ sở vật chất dành riêng cho trẻ khiếm thị. Sách giáo khoa chữ nổi, thời gian đầu lên lớp Đào Hoài Nam chẳng theo kịp gì cả, căng tai mà đầu óc cứ rối tinh mù, tốc độ giảng bài quá nhanh so với .
Trì Khổ ngay cạnh, Đào Hoài Nam cũng hoảng. Cậu , Trì Khổ là .
Trì Khổ đúng là giỏi giang, kỳ thi giữa kỳ đầu tiên khi chuyển trường, nó thứ ba khối ngay lập tức. Đào Hiểu Đông nó học giỏi, nhưng ngờ giỏi đến mức , nó nhảy cóc một lớp đấy, chương trình lớp bốn học ngày nào.
Đào Hoài Nam thì khác, đến đội sổ cũng cửa, trong bảng xếp hạng tên , làm bài thi .
Trong trường thường, một thằng bé mù làm bài thi thế quá ư là nổi bật.
Cả trường đều khối năm một thằng mù mới chuyển đến.
Mù mà cũng học á? Mù thì học kiểu gì?
Mù bình thường chắc chắn học trường thường , nhưng Đào Hoài Nam thì khác, "hack game" .
Người nhỏ, nhỏ dắt, đừng học, chả .
Người xì xào bàn tán cũng chẳng , miễn đừng nhỏ to ngay bên cạnh cho thấy là . Đào Hoài Nam còn nhát gan như hồi bé nữa, chỉ cần Trì Khổ bên cạnh thì ai gì cũng kệ.
Tất nhiên cũng đứa ngứa đòn, thích chọc ghẹo , hoặc mặt mấy câu khó , đằng nào cũng thấy .
Trì Khổ thấy, Trì Khổ dữ như cọp.
Mấy đứa trẻ trâu đầu óc đơn giản thằng nhỏ của thằng mù xuất từ , nó sợ gì đ.á.n.h , ai động đến là xác định ăn đòn.
Trong vòng một năm chuyển trường Trì Khổ đ.á.n.h ba , nào cũng mời phụ .
Đào Hiểu Đông cô giáo gọi điện triệu tập, dọn dẹp hậu quả cho hai đứa em.
Được cái hai đứa nhà ưu thế tự nhiên, ai yếu nấy lý, bên một đứa mù, ai yếu hơn nó, gần như cần giải thích cũng đoán ngay là mấy đứa chọc ghẹo .
Nên Đào Hiểu Đông thường cần xin , là phụ đối phương xin , ánh mắt còn chan chứa sự nhân từ thương cảm, sang tẩn con mấy cái.
Hai đứa nhỏ đều cao lớn phổng phao, Trì Khổ trổ mã nhanh, mấy năm nay cao lên vùn vụt.
Đào Hoài Nam ngày nào cũng uống một cốc sữa to tướng mà vẫn cao nó. Hồi cao hơn Trì Khổ một chút, giờ nghiệp tiểu học cạnh , tai chỉ chạm đến vai Trì Khổ.
Chắc dinh dưỡng của Trì Khổ dồn hết chiều cao, còn của Đào Hoài Nam dồn hết nhan sắc .
Giai đoạn dở dở ương ương thường nhất, nhưng Đào Hoài Nam dường như bao giờ là gì. Hồi bé thì béo tròn béo trục, má phính hồng hào, lớn lên dần lộ cái cằm nhọn thanh tú. Đôi mắt vô thần nhưng long lanh như nước, hàng mi dài rợp bóng, đúng chuẩn một thiếu niên xinh .
Thiếu niên xinh ngoài lúc nào cũng mặt lạnh tanh thèm để ý ai, chảnh chọe vô cùng.
Chỉ hai ông trong nhà mới , chảnh cái nỗi gì, là diễn cả đấy.
Hai học sinh chuẩn lên cấp hai, lẽ đến tuổi dậy thì ẩm ương .
cái đứa nhà dường như mãi chẳng chịu lớn, lạ là hiện nguyên hình cái đồ phiền phức năm nào.
Trì Khổ tắm một cái mà nó ở trong phòng gào " nhỏ" ầm ĩ.
"Gào cái gì?" Trì Khổ tắm xong , tóc vẫn còn rỏ nước.
Đào Hoài Nam vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, hì hì: "Ngủ trưa cùng ."
"Không buồn ngủ, ngủ ." Trì Khổ chỉnh nhiệt độ điều hòa lên cao một chút, lạnh quá.
"Cùng cùng ." Đào Hoài Nam vỗ vỗ gối Trì Khổ: “Nãy tớ tỉnh dậy bên cạnh , sợ hết hồn."
Trì Khổ mở miệng là câu quen thuộc: "Vẽ chuyện."
Đào Hoài Nam gật đầu lia lịa, hùa theo: "Tớ là chúa vẽ chuyện mà."
Trì Khổ lấy khăn lau tóc qua loa cho ráo nước, xuống cạnh . Đào Hoài Nam lật gác một chân lên nó, rên ư ử vì sướng.
Trì Khổ buồn ngủ, thuận tay vớ lấy tờ đề chữ nổi Đào Hoài Nam làm xong sờ soạng.
Tiếng giấy sột soạt vang lên, Đào Hoài Nam vốn thói quen cáu kỉnh khi ngủ dậy khó ngủ, làm phiền cũng quấy, kéo góc chăn che lên tai.
Trì Khổ hỏi: "Không ngủ ?"
Đào Hoài Nam nhắm mắt đáp giọng ngái ngủ: "Ngủ ."
Trì Khổ bảo: "Cậu tự ngủ , ngoài sách."
Đào Hoài Nam vội vàng đưa tay giữ c.h.ặ.t t.a.y nó, miệng lẩm bẩm dính : "Không , ."