Chó Dữ Lâu Năm - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-02-03 11:02:41
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối mặt với câu "Cậu lúc nào cũng thích tớ" của Đào Hoài Nam, Trì Khổ im lặng vài giây cau mày buông một câu: "Cậu đừng vẽ chuyện."

Đào Hoài Nam cũng đoán thái độ của nó , bình thản "ờ" một tiếng.

"Ờ" xong thấy Trì Khổ thèm để ý, bồi thêm chữ "".

Tâm tư nhạy cảm của Đào Hoài Nam may trai còn hiểu đôi chút, chứ Trì Khổ thì lệch sóng . Nó lớn lên như cỏ dại, suy nghĩ thẳng đuột, mấy cái vòng vo tam quốc của Đào Hoài Nam trong mắt nó chỉ là một mớ rắc rối.

Trẻ con nông thôn chẳng đứa nào như thế, Trì Khổ là ngoại lệ vì ngoài chạy trốn và đ.á.n.h đòn thì chẳng việc gì làm, chứ trẻ con nông thôn bình thường thời gian trèo cây bắt chim, lội sông trượt băng còn chẳng đủ, đó thích với chả thích. Cái tính nhạy cảm và lòng tự trọng cao ngút trời của Đào Hoài Nam đều do ru rú trong nhà mà cả, thế giới của quá khép kín.

Trì Khổ nhiều lúc cũng thấy phiền thật.

Ví dụ như lúc Đào Hoài Nam mách lẻo, Trì Khổ thấy phiền thật sự.

Hay như lúc mấy câu sến súa khiến chẳng đường nào mà thế , Trì Khổ cũng thấy phiền.

phiền thì phiền, đó là việc của nó. Lúc tan học cùng xuống cầu thang, Đào Hoài Nam một thằng nhóc lớp ba đẩy một cái, cánh tay va tay vịn cầu thang kêu cái "cốp", kêu "A" một tiếng. Trì Khổ lập tức vươn tay đẩy thằng ngã chổng kềnh.

Trẻ trâu ở mà chẳng , trường thường đầy rẫy những đứa đáng ghét thì trường khiếm thị cũng chẳng thiếu. Hơn nữa vì mắt mũi nên gia đình chiều chuộng hơn, thành trẻ con trong trường khiếm thị nghịch ngợm lên thì còn khó bảo hơn bên ngoài.

Thằng đẩy Đào Hoài Nam là đứa nghịch nhất khối ba, ngứa đòn, bình thường quen thói hống hách, đường ai cản là đẩy. Đều là trẻ mù cả, ai mà đỡ nổi cú đẩy của nó, khối đứa nó đẩy ngã nhè .

Đào Hoài Nam thì , chỉ đưa tay sờ Trì Khổ, chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy lo lắng.

Cô chủ nhiệm đằng , tất nhiên thấy Trì Khổ đẩy , liếc xéo Trì Khổ một cái từ xa nhưng gì.

Thằng nhóc lớp ba tự bò dậy, gào lên: "Đứa nào đẩy tao đấy!"

Trì Khổ đầu cũng chẳng thèm ngoảnh , lớp nó xuống gần hết một tầng lầu .

Cô chủ nhiệm bảo cô trợ giảng cuối hàng: "Đưa em xuống , kẻo ngã."

"Đứa nào đẩy tao!" Thằng vẫn gào tướng lên, nó mù hẳn mà vẫn còn chút thị lực, cầu thang chỉ xuống : "Lớp chúng mày đứa nào đẩy tao! Mày cứ đợi đấy!"

Đào Hoài Nam siết c.h.ặ.t t.a.y Trì Khổ, Trì Khổ vẫn dửng dưng như . Thấy Đào Hoài Nam bước hụt ở bậc cuối cùng suýt ngã, nó mới nhắc: "Đếm bậc thang."

Đào Hoài Nam nắm tay nó, lúc mới hồn, đếm từng bậc một.

Vì chuyện mà lúc cổng trường cô giáo giữ Đào Hiểu Đông chuyện một lúc lâu.

Đào Hiểu Đông mỗi tay đặt lên vai một đứa, cô giáo thì thầm kể tình hình hai đứa ở trường. Trì Khổ ngoài vụ đẩy bạn ban nãy thì chẳng gì để , hai đứa nhà đều ngoan, em trai tuy nhát gan nhưng trai dắt dìu nên cũng .

Cô giáo cũng còn trẻ, nghiêm khắc với học sinh nhưng thái độ với phụ .

Đào Hiểu Đông bảo cô: "Làm phiền cô quá."

"Trách nhiệm của em mà." Cô Trì Khổ, dặn: “Lần thế nữa ."

Trì Khổ im lặng, Đào Hiểu Đông xoa đầu nó: "Tính nóng thế hả?"

Đào Hoài Nam bên cạnh nhảy bênh ngay: "Anh đẩy em ... Trì Khổ mới đẩy đấy."

Cả cô giáo và Đào Hiểu Đông đều bật . Đào Hiểu Đông nhéo tai em, bảo: "Thế cũng ."

Nói chuyện xã giao với cô giáo vài câu nữa, Đào Hiểu Đông dắt hai đứa xe. Đào Hoài Nam sợ Trì Khổ mắng, lanh trí đ.á.n.h trống lảng: "Tay em đau quá, nãy va đấy, kêu cốp một cái rõ to."

Đào Hiểu Đông vén tay áo em lên xem, đúng là đỏ thật.

Cũng dối, đau thật mà. Đào Hoài Nam da thịt non nớt, chắc tối về là tím bầm.

Đào Hiểu Đông búng nhẹ đầu Trì Khổ, bảo: "Đẩy bạn cầu thang nguy hiểm lắm, nhất là mắt mũi chúng nó thấy đường, đừng làm thế."

Trì Khổ gì, Đào Hoài Nam hỏi: "Thế đẩy em thì em cứ im chịu trận ạ?"

Đào Hiểu Đông bỗng gian, thì thầm: "Đợi nó xuống đất bằng hẵng đẩy, đẩy cho ngã chổng vó lên, đẩy xong thì dọt lẹ."

Đào Hiểu Đông nổ máy xe. Đào Hoài Nam mà ngớ , Trì Khổ cũng ngạc nhiên kém.

Nhìn hai cặp mắt ngơ ngác của lũ trẻ, Đào Hiểu Đông khẩy: "Mỗi nó mù chắc, nhóc nhà ? Ai bắt nạt thì bắt nạt , đừng sợ, đây."

Lời chẳng lý lẽ gì cả, nhưng con Đào Hiểu Đông vốn dĩ là thế. Mười bảy mười tám tuổi đầu lăn lộn ngoài đời, cấp ba nghiệp dấn nghề xăm, mấy năm đại học ghế nhà trường thì lăn lộn trong nghề, trong xã hội kiếm sống.

Chuyện đắc tội khác làm, nhưng ai bắt nạt đến tận cửa thì chắc chắn xong với .

Đào Hoài Nam vốn định đỡ để mắng Trì Khổ, xong thấy sai sai buồn .

"Em làm thế còn để cô giáo thấy, mách đến tai ." Đào Hiểu Đông lái xe : “Anh hồi bé mà xử đứa nào thì bố bảo cũng ai bắt , mày khôn ranh lắm."

Đào Hiểu Đông kể cho hai đứa một tràng chiến tích nghịch ngợm hồi bé, kể xong tranh thủ đèn đỏ xuống, hỏi Trì Khổ: "Cùng một lò nhà quê cả, học tập tí , đừng ngốc nghếch thế, để cô giáo mách thấy mất mặt ? Làm trừ."

Đào Hoài Nam chọc nắc nẻ, bụng nhỏ cứ rung lên bần bật, đến Trì Khổ cũng nhịn , mặt khẽ nhếch mép .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-13.html.]

"Muốn thì to lên, trộm làm gì." Đào Hiểu Đông lên, ngân nga hát vài câu, bảo Trì Khổ: “Càng ngày càng dáng đấy, trai nhỏ."

Hai chạm mắt qua gương chiếu hậu, Trì Khổ ngại, lảng ánh mắt chỗ khác.

"Làm em thì sướng, kiểu gì cũng lớn bảo kê.” Đào Hiểu Đông tặc lưỡi, hất cằm trêu nó qua gương: “Làm khó lắm chuyện đùa, nhỉ?"

Trì Khổ cụp mắt xuống, chĩa đỉnh đầu về phía gương chiếu hậu.

Đào Hoài Nam bên cạnh ngốc nghếch vô tư lự: "Em cứ tưởng mắng cơ, sợ c.h.ế.t khiếp."

"Anh mắng nó làm gì." Đào Hiểu Đông xoay vô lăng, giọng tưng tửng: “Trai làng tính khí nó thế, đ.á.n.h thì trả đòn, c.h.ử.i thì c.h.ử.i ."

Đào Hoài Nam hét lên: "Ngày xưa dạy em thế !"

"Mày dân làng , mày là trai thành phố." Đào Hiểu Đông đáp: “Với mày là thằng mù, mày đ.á.n.h ai, mày chỉ nhè thôi."

Nói xong còn hỏi Trì Khổ: "Chuẩn , Tiểu Trì?"

Trì Khổ nhịn nữa toe toét, đưa mu bàn tay quẹt mũi, đầu tiên nó sảng khoái thế, cứ nghiêng đầu mãi .

Đào Hoài Nam dỗi, lúc thì bảo dân làng , lúc thì bảo chỉ nhè. Cậu ngã sang bên cạnh, mè nheo ăn vạ, đầu va Trì Khổ, tiện thể dựa luôn nó.

Thế là quên béng vụ mắng ở trường, quên luôn cả chuyện Trì Khổ thích .

Vụ giận dỗi dai dẳng với Trì Khổ cứ thế mà lật sang trang mới.

Trái tim thủy tinh mong manh của Đào Hoài Nam lẽ cần một liều t.h.u.ố.c thô sơ như Trì Khổ mới trị .

Có những lúc Đào Hoài Nam sắp sửa dở chứng, kịp mở miệng Trì Khổ phang ngay một câu: "Ngậm mồm ."

Cái mỏ đang định chu lên của Đào Hoài Nam đành ngậm ngùi nuốt trong.

Nếu còn định lải nhải, Trì Khổ sẽ bảo "đừng phiền".

Lâu dần thần kinh Đào Hoài Nam cũng luyện cho thô , bớt nhạy cảm . Không thì cứ hễ tâm sự là Trì Khổ mắng là phiền phức.

"Phiền phức" trở thành câu cửa miệng Trì Khổ dùng để .

Nghe nhiều quá Đào Hoài Nam cũng phục, vươn cái cổ nhỏ lên cãi: "Tớ phiền chỗ nào?"

Trì Khổ đập đập quyển vở bài tập của : "Viết nhanh lên."

"Tay tớ đau hết ." Đào Hoài Nam " chữ", chữ nổi dùng sức thì nổi lên, mà dùng sức thì đau tay.

Trì Khổ mắng: "Chỉ là lắm chuyện."

Lại mắng, ghét bỏ. Giờ Đào Hoài Nam mặt dày , thích gì thì , làm gì .

Cậu nhảy tót xuống ghế, tự mò sô pha ăn hoa quả. Anh trai đang điện thoại ở đó, gối đầu lên đùi , đưa tay che mắt cho.

Đào Hoài Nam hỏi nhỏ: "Lại động đậy ?"

Đào Hiểu Đông điện thoại đáp: "Không , động đậy nữa ."

Chuyện đảo mắt Đào Hiểu Đông và Trì Khổ canh chừng suốt mấy tháng trời mới sửa cho . Trong mấy tháng đó, trừ những lúc dỗi hờn ban đầu, về Đào Hoài Nam quen quản , cứ đến giờ ngủ trưa tối ngủ là mặt dày gọi Trì Khổ sang, bắt nó đặt tay lên mắt .

"Cậu ấn cho tớ, ấn tớ mới động đậy ."

Trì Khổ rụt tay : "Buồn ngủ, tớ ngủ đây."

Đào Hoài Nam hì hì thò hai tay bắt lấy tay nó, đặt lên mắt , dỗ dành thương lượng: "Ấn một tí thôi mà?"

Thực thích cảm giác che mắt. Bình thường mắt chẳng cảm giác gì, ấn như thế thấy sự tồn tại của nó rõ hơn, ấm từ lòng bàn tay áp vùng da quanh mắt cũng khiến thấy an tâm.

Về mắt khỏi hẳn, còn đảo lung tung nữa, nhưng thỉnh thoảng vẫn gọi Trì Khổ.

Trì Khổ giật giật dải khăn, bảo ngủ ngoan , đừng vẽ chuyện.

Đào Hoài Nam theo dải khăn thò tay sang, túm tóc Trì Khổ. Trì Khổ ngóc đầu dậy đè nghiến tay xuống , Đào Hoài Nam rút về.

Hai đứa cứ lục đục mãi, hai đứa nghịch ngợm giường đối diện cũng chẳng . Lũ trẻ ở trường quen nên khó bảo hơn hẳn. Bà bảo mẫu tối nào cũng định trật tự, đứa nào đứa nấy càng ngày càng bướng.

Cuối cùng Đào Hoài Nam cũng chọc cho Trì Khổ cáu, nó thò tay sang véo má một cái.

Đào Hoài Nam kêu khẽ: "Đau, đau!"

Trì Khổ cau mày: "Sao phiền thế hả."

"Phiền thì véo má ?" Đào Hoài Nam ôm má, vẻ mặt đầy vẻ thể tin nổi.

Trì Khổ lật , kéo chăn trùm kín đầu.

Đồ nhõng nhẽo.

Loading...