Chó Dữ Lâu Năm - Chương 126

Cập nhật lúc: 2026-02-28 09:13:57
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chàng trai dịu dàng, một ôm đàn guitar, đó hát một bài hát cũ.

Giọng sạch, cũng trong. Đây là một bài hát khó, Đào Hoài Nam đ.á.n.h sai vài nốt, nhưng cũng để ý, hát thoải mái.

Trì Sính luôn , rời mắt một giây nào.

"Hoàng hôn hôm , tuyết trắng bắt đầu rơi, nỗi buồn nở đầy sườn đồi, đợi thanh xuân tan trường..."

Người quanh, đều đang tìm xem "" trong miệng trai sân khấu là ai. Đã tinh mắt khóa chặt mục tiêu Trì Sính, mấy cô gái đầu .

Trì Sính chẳng thấy ai cả, chỉ trừ trai mặc sơ mi sân khấu.

Trước mắt , nhiều hình ảnh lượt lướt qua, như một bộ phim dài, dài.

Bộ phim bắt đầu từ mùa đông lạnh giá mười mấy năm mới gặp một , mùa đông năm đó lạnh đến mức xương cốt cũng đau nhói như kim châm.

Lúc đó còn tên là Trì Khổ.

Anh lạnh cóng như con ch.ó c.h.ế.t trong đêm đông, bế nhà. Trên giường sưởi một bé, là một đứa mù.

Cậu nhóc mù cái gì cũng từng thấy cũng chẳng gì, nhát gan như chuột, băng rơi xuống đất cũng giật thon thót.

Mùa đông năm đó, hai em nhà họ Đào mang về nhà. Người đàn ông cao lớn trưởng thành trở thành trai .

Trong ký ức đầu tiên lên thành phố, cũng là đầu tiên xe ô tô con. Cậu nhóc mù nhà họ Đào cạnh , sờ soạng móc từ trong túi , lôi hai cây kẹo mút đặt tay . Người mù thấy, đưa đồ đưa thẳng, chỉ thể dùng cả hai tay, một tay nắm tay khác, tay nhét đồ .

"Cậu bóc giúp tớ một cái, cái cho ."

Cậu nhóc mù như món đồ chơi mới, khi hướng về phía , đôi mắt to tròn ánh lên sự tò mò và mong chờ. Mùi kẹo ngọt ngào ùa tới cùng giọng của : "Cậu đừng sợ, tớ lắm."

Người mù thích gần gũi khác, chuyện cũng ghé sát, tự nhiên và đề phòng lùi một chút, nhóc mù : "Sau ở nhà tớ ai đ.á.n.h nữa ."

Mùi đường trộn lẫn mùi sữa hoi hoi quyện , ở quá gần, còn lẫn cả ấm nhóc mù.

Trì Sính ngủ giường nhà họ Đào, mặc quần áo của nhóc mù, xung quanh luôn thoang thoảng mùi sữa ngấy ngấy đó, trộn lẫn với mùi khói bếp nông thôn , dần dần phân biệt nữa.

Cậu nhóc mù nuôi chiều quý hóa, mặt mũi chân tay đều thịt, nhất là hai cái chân, núng nính thịt nặng trịch. Lúc trai nhà hai đứa ngủ chung, luôn đè tỉnh. Tỉnh đẩy xuống, một lúc đè lên. Ban đầu quen, quen , cũng thấy nặng nữa.

cả hai cái chân mập mạp đều đè lên bụng , đè thở nổi, đẩy một cái chân xuống.

Cậu nhóc mù tỉnh, đẩy thì vui, bĩu môi sang, quàng tay ôm lấy, ậm ừ rên rỉ. Hồi đó thích mật thế , thấy phiền. Đẩy đẩy , cau mày mất kiên nhẫn trở , cũng cứ thế mà ngủ.

Hình ảnh chuyển đổi, họ đều biến thành học sinh tiểu học đeo ba lô.

Mấy năm đó họ buộc chặt , nhóc mù nhát gan đến mức thái quá, dám chuyện với lạ, dám tự đường. Hai hạt đậu nhỏ trong môi trường xa lạ, ngày nào nhóc mù cũng nắm tay , nắm đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Anh thường xuyên hất tay , chùi mồ hôi quần, nắm .

Cậu nhóc mù đỏng đảnh bám , . Ngày nào tay cũng nắm đến lúc ngủ, cách thanh chắn giường và khăn gối vẫn nắm hờ lấy từ xa.

Ở trường chủ động chơi với nhóc mù, cứ nép lưng , chẳng hề để ý : "Tớ chơi... tớ Trì Khổ ."

"Bộ phim lúc nửa đêm, đầy những mối tình cổ xưa, trong bóng tối, hát vì tuổi trẻ..."

Giai điệu nhẹ nhàng cùng giọng hát êm dịu của trai, trong gian nhỏ bé , mang sự bình yên và dịu dàng cho .

Hai chú ch.ó con bảo vệ khu chung cư nhặt về, trong sự đổi của bốn mùa xuân hạ thu đông biến thành hai con ch.ó cỏ xí, nhưng hoạt bát, ngày nào cũng c.ắ.n đùa giỡn quanh bốt bảo vệ.

Thiếu niên lớn nhanh như thổi, bóng đèn đường kéo dài mãi.

Đào Hoài Nam cấp hai ôm cánh tay Trì Khổ, bảo uống sữa.

Trì Khổ : "Để mai."

"Em uống bây giờ.” Đào Hoài Nam áp mặt vai Trì Khổ, hừ hừ : “Em đói."

"Đói uống sữa mà no ?" Trì Khổ hỏi.

"Được, em ăn trân châu bên trong." Đào Hoài Nam cố ý làm nũng, giọng mềm nhũn.

Một đôi vợ chồng ngược chiều, qua Đào Hoài Nam một cái. Trì Khổ rút tay , nắm tay : "Cấp ba."

"Sao cấp ba ?" Đào Hoài Nam ngạc nhiên chớp mắt, luống cuống hỏi.

Trì Khổ : "Ở ngoài đường đừng ôm ấp, cũng đừng dựa vai."

"Tại ?" Đào Hoài Nam vẫn hỏi.

"Không tại cả, khác làm thế." Trì Khổ .

Đào Hoài Nam im lặng tự một lúc, đó bóp bóp lòng bàn tay Trì Khổ, nhỏ: "Em ."

Trì Khổ nhét tay túi áo, cuối cùng vẫn vòng thêm hai con phố, mua một cốc sữa.

Sự đổi cơ thể do trưởng thành mang thật lúng túng và khó xử.

Sau khi Trì Khổ vỡ giọng, Đào Hoài Nam thường bịt miệng , chê giọng khó .

Tan học về nhà Trì Khổ giảng bài cho Đào Hoài Nam, Đào Hoài Nam đột nhiên giơ tay lên, bịt miệng .

Đứa trẻ né sang bên cạnh: "Im im ! Khó c.h.ế.t mất! Anh nhỏ của em!"

Trì Khổ gạt tay , dậy : "Thế tự học ."

Đồ phiền phức chê giọng khó , nhưng thấy dậy thật, vội vàng vòng tay ôm lấy Trì Khổ: "Anh nhỏ đấy!"

Trì Khổ : "Tao nhỏ mày."

"Phải mà!" Đào Hoài Nam ngửa mặt lên, hổ: “Không nhỏ thì cũng là ch.ó con! Gâu gâu!"

Trì Khổ phiền c.h.ế.t, bảo: "Tao tắm."

"Em cũng .” Đào Hoài Nam ném dùi chữ nổi, dậy đu lên lưng Trì Khổ cùng nhà vệ sinh: “Tắm chung tắm chung."

Thân hình thiếu niên dần cao lớn, Đào Hoài Nam chừng mực, lúc tắm cứ dính lấy Trì Khổ cọ bọt xà phòng.

Trì Khổ nhường hai bước, lấn hai bước, hì hì dán Trì Khổ bảo: "Trơn quá ."

Đêm đó Trì Khổ Đào Hoài Nam ôm ngủ, ngủ cũng buông tay. Trong mơ Trì Khổ cũng đang tắm, Đào Hoài Nam cọ đầy bọt lên , đó ấn Đào Hoài Nam lên tường, Đào Hoài Nam c.ắ.n cổ.

Nửa đêm Trì Sính tỉnh dậy vệ sinh, dậy, Đào Hoài Nam hé mắt, nắm lấy tay hỏi: "Anh nhỏ đấy?"

Trì Sính hắng giọng : "Nhà xí."

"Dạ.” Đào Hoài Nam nhắm mắt : “Thế nhanh lên nhé."

"Đi thôi, trai, ngắm ráng chiều đỏ rực, mang theo bản tình ca của , hát gió..."

Chàng trai vô tâm vô phế lớn lên cũng tâm sự, trong điện thoại Đào Hoài Nam bắt đầu những bí mật nhỏ, ngày nào cũng đeo tai mấy tiểu thuyết linh tinh, thường xuyên với vẻ mặt rối rắm.

Đào Hoài Nam gối đầu lên đùi Trì Sính ngủ quên, Trì Sính tháo tai của xuống, lấy điện thoại cánh tay định tắt giúp.

Màn hình sáng lên, Trì Sính liếc qua, cau mày. Ném điện thoại sang một bên, xem cái khỉ gì thế .

Đào Hoài Nam dang rộng chân giường, trần truồng như nhộng.

"Mày đúng là bệnh, bỏng ?" Trì Sính ném tuýp t.h.u.ố.c trị bỏng xuống: “Mày vẫn còn nhẹ đấy, bỏng tróc da thì khỏi cần hổ nữa."

"Anh chỉ mắng em..." Đào Hoài Nam chu môi, tay bóp bóp cái gối, hừ hừ : “Em đau mà."

"Đáng đời." Trì Sính .

Cậu bé mới bắt đầu dậy thì, bộ phận đáng thương bỏng đỏ một mảng, xuýt xoa kêu đau.

Trì Sính giữ lấy , động tác nhẹ nhàng, tăm bông chấm t.h.u.ố.c mỡ, cẩn thận bôi một lớp.

Thuốc trị bỏng bôi lên nhờn nhờn khó chịu, Đào Hoài Nam khẽ : "Em vẫn đau..."

Trì Sính cúi đầu thổi cho , phả nhẹ.

Đào Hoài Nam ban đầu một cái, vài giây thì động đậy chân.

Cậu dần đổi tay Trì Sính, phản ứng của con trai lừa . Động tác của Trì Sính khựng , Đào Hoài Nam l.i.ế.m môi, đưa tay đẩy tay Trì Sính : "Được ."

Tăm bông trong tay Trì Sính làm rơi, Đào Hoài Nam kéo cái chăn bên cạnh trùm kín mít lên , giọng cũng trùm kín bên trong: "Được bôi xong , tắt đèn tắt đèn."

Trì Sính , Đào Hoài Nam rụt một cẳng chân lộ ngoài trong chăn, đứa trẻ hổ hiếm khi thấy ngượng ngùng.

"Sương đọng ngọn tóc, kết thành nỗi sầu trong suốt, là sự mơ hồ đầu tiên trong đời ..."

Một đôi em buộc chặt mà lớn lên, hai chú ch.ó con thiết.

Họ tham gia cuộc đời của , cảm nhận về thế giới đều là nắm tay cùng trải qua.

Họ đóng cửa hôn trong căn phòng nhỏ, sờ soạng cảm nhận trong căn nhà . Đào Hoài Nam đùi Trì Sính, hôn lên môi Trì Sính từng cái một.

"Chó con..." Đào Hoài Nam ngậm môi Trì Sính, lầm bầm gọi cái tên chỉ thuộc về riêng hai , ánh mắt mang theo tình ý mê loạn, "Anh ôm em ".

Trì Sính vuốt ve lưng : "Chẳng đang ôm đây ?"

Đào Hoài Nam nghiêng đầu ngậm dái tai , khẽ : "Em mãi mãi yêu ."

Trì Sính , : "Mày bớt chọc tức ."

"Em lâu chọc giận mà.” Đào Hoài Nam như tranh công hỏi: “Em ngoan ?"

"Ngoan." Trì Sính thở dốc, hôn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-126.html.]

Đứa trẻ ngoan khi tàn nhẫn thì tàn nhẫn hơn bất cứ ai.

Trì Sính trong phòng, dựa tường. Tận mắt Đào Hoài Nam lấy con d.a.o rọc giấy từ đệm , nhẹ nhàng xắn tay áo lên, cánh tay chằng chịt những vết d.a.o nông sâu.

Trì Sính quên cả thở, tận mắt Đào Hoài Nam rạch một nhát d.a.o xuống.

Đào Hoài Nam rạch một nhát linh hồn Trì Sính, Trì Sính mất mấy phút đồng hồ, nên lời.

"Khi năm tháng và vẻ , thành tiếng thở dài trong gió bụi, trong đôi mắt bi thương của , giọt lệ ngày xưa..."

Trì Sính cắm sạc điện thoại, bạn cùng phòng đang giành vé tàu trong ký túc xá, huy động cả phòng giúp giành cùng.

Trì, Tết mày về ? Hôm nay tao giúp mày mai mày giúp tao." Bạn cùng phòng .

"Không cần.” Trì Sính lật mở quyển sách, hờ hững : “Tao về."

"Tết cũng về á?" Bạn cùng phòng ngạc nhiên hỏi.

Trì Sính chỉ "ừ" một tiếng.

Anh trai đến Bắc Kinh nhiều , Hiểu Đông mãi mãi là ruột.

Có một Hiểu Đông suýt thì lôi xềnh xệch Trì Sính lên máy bay, Trì Sính cuối cùng vẫn về, chỉ : "Anh ơi em qua cơn giận , em về cũng thôi."

"Thế bao giờ mày mới qua ?" Đào Hiểu Đông cũng sầu c.h.ế.t , : “Không nể mặt em mày, mày còn đây mà?"

"Em , .” Lúc đó hai em bậc thềm, Trì Sính với : “Đợi em qua em tự về."

Vết sẹo n.g.ự.c bề ngoài mỗi năm một mờ , nhưng vết sẹo trong lòng vẫn rõ nét.

Trì Sính bao giờ nhắc đến em trai với khác, xung quanh chỉ một trai, và quan hệ hai em khá .

Anh bắt đầu tự làm dự án, cũng phát triển vài phần mềm nhỏ.

hỏi : "Anh Trì nghiên cứu dự án cho mù thế? Cái tốn công mà chẳng lợi gì!"

Trì Sính ban đầu trả lời, đó hỏi thêm vài , Trì Sính mới lơ đãng : "Vì em trai tao mù."

Trì Sính và Thạch Khải đều ở Bắc Kinh, thỉnh thoảng họ gặp .

Thạch Khải năm nào khi về nghỉ đông cũng hỏi Trì Sính về , đặt vé máy bay cùng , Trì Sính luôn bảo về.

một mùa đông, Trì Sính đang đường thì vỗ vai.

"Vãi, trai mày lừa cả tao ?" Thạch Khải húc vai Trì Sính: “Tao còn tưởng tao nhận nhầm ! Anh Trì! Mày là ruột tao! Mày là cứ cùng tao chứ gì?"

Trì Sính cũng khá bất ngờ, trùng hợp quá, chỉ đành lắc đầu khổ : "Quyết định tạm thời thôi."

"Thế mày về nhà ?" Thạch Khải vẫn luôn đoán già đoán non về chuyện của và Đào Hoài Nam, nhưng bao giờ hỏi, lúc cũng hỏi kỹ, chỉ : “Mày sang chỗ tao ở ?"

Trì Sính lắc lắc chìa khóa trong tay, : "Không cần."

Hai ăn một bữa cơm, Thạch Khải lấy điện thoại cho Trì Sính một đoạn video ngắn.

Cậu cầm điện thoại : "Tao lưu bằng chứng phạm tội của mày."

Thạch Khải là một bạn , với Trì Sính, với Đào Hoài Nam cũng tệ. Trì Sính : "Đừng gửi."

"Không gửi.” Thạch Khải gian xảo : “Sau chắc chắn tác dụng."

Trì Sính mặc kệ .

Thạch Khải giơ điện thoại, Trì Sính trong ống kính, hỏi: "Anh Trì mày gặp Hoài Nam ?"

Trì Sính : "Gặp ."

"Tiểu Hoài Nam đổi , giống trẻ con như nữa." Thạch Khải .

Trì Sính cây khô ngoài cửa kính, nghĩ ngợi, : "Cũng đổi mấy."

"Tin tuổi yêu đương, bài hát kịp hát cho em, khiến một đời , thường nhớ ..."

Hiểu Đông gọi điện tới, : "Anh với mày chuyện ."

Trì Sính kẹp điện thoại, ăn cơm, bên nhiều việc, lát nữa còn bàn hợp đồng.

"Em trai mày bảo cũng .” Đào Hiểu Đông thương lượng với trong điện thoại: “Nó nghỉ thời gian, đưa nó theo nhé?"

Động tác ăn cơm của Trì Sính khựng , lên tiếng.

"Mày thì đưa theo nữa, cũng với nó là mày ." Hiểu Đông : “Mày quyết , tùy mày."

Trì Sính nghĩ vài giây, : "Đưa theo ạ."

Hiểu Đông bên cũng im lặng một lát, đó thăm dò hỏi: "Mày bình thường chứ? Đừng để bên dẫn em mày theo đầu mày nữa."

Trì Sính áp điện thoại tai, cúi đầu "ừ" một tiếng, : "Đi."

Phàm Quả và Quách Nhất Minh bên đang nghiên cứu dự án tiếp theo của họ, Trì Sính , cũng .

Lát nữa ở trạm thu phí cao tốc sẽ gặp trai. Trì Sính hàng ghế cuối cùng xe, nhắm mắt lòng nóng như lửa đốt.

Trong điện thoại đang phát một đoạn video, Trì Sính xem, chỉ đeo tai .

Thạch Khải hỏi: "Tiểu Hoài Nam, nhớ nhỏ của mày ."

Chàng trai say rượu ngoan ngoãn thành thật trả lời: "Ngày nào em... cũng nhớ ."

Trì, đến .” Phàm Quả đầu hỏi : “Thả ở đây nhé?"

Trì Sính "ừ": "Tao sang xe tao."

"Phía chiếc xe bảy chỗ, chắc là đợi mày đấy." Quách Nhất Minh : “Mày Trì."

Trì Sính đeo ba lô xuống xe, từng bước về phía chiếc xe bảy chỗ đang đỗ. Trước khi mở cửa xe Trì Sính tháo tai nhét túi.

Cửa xe mở .

Hàng ghế cuối một trai đang , mặc áo cộc tay quần soóc, sạch sẽ, cũng trai, chỉ là vài vết bầm tím và vết thương.

Ánh mắt Trì Sính lướt qua , làm như vô tình, chào Hiểu Đông một tiếng "Anh".

Chàng trai ngáp dở một cái, khựng tại chỗ, quên cả thở.

"Tin tuổi yêu đương, bài hát kịp hát cho em, khiến một đời thường nhớ ..."

Tiếng hát ngừng, Đào Hoài Nam vẫn ôm đàn guitar, đ.á.n.h nốt những nốt cuối cùng. Những nốt phía nhớ chuẩn, gần như là đ.á.n.h theo cảm tính. Cậu vẫn , ánh mắt cố định một điểm hư , ngón tay gảy dây đàn nhanh chậm.

Nghe một bài hát dịu dàng, xem một bộ phim bình lặng.

Nhân vật chính của câu chuyện Đào Hoài Nam một từ đủ hết, từ nào cũng vẫn đơn điệu quá.

Hát cho ai đây?

Anh yêu của , trai , chú... ch.ó con của .

Đánh xong tất cả các nốt, tay Đào Hoài Nam phủ lên dây đàn, kết thúc giai điệu dài và bình đạm .

Ánh đèn vàng ấm áp vẫn chiếu lên , Đào Hoài Nam vẫn ghế cao, cũng như xem xong một bộ phim.

Đốm sáng phản chiếu trong mắt Trì Sính vẫn rõ nét, bé nhát gan chỉ trốn lưng nhè của , giờ thể ung dung thản nhiên mặt bao nhiêu hát cho .

Trước khi đèn tắt hẳn, bộ phim chiếu hình ảnh cuối cùng, như một món quà bất ngờ dành cho những khán giả dịu dàng.

Hè oi ả, nắng gắt.

Cậu bé trắng bệch co ro giường, rằng, ôm lấy đầu gối , cuộn tròn thành một cục.

Trì Sính nhịn mấy ngày, cuối cùng nhịn nữa.

Cậu bé chịu nổi sức lực của , lôi quỳ giường, thấy Trì Sính bảo bệnh viện, bắt đầu gào t.h.ả.m thiết như sụp đổ.

Cậu bao giờ thất thố như , như một đứa trẻ cảm xúc đè bẹp, phóng túng t.h.ả.m hại, nhào Trì Sính ôm chặt lấy , lạc cả giọng.

Trì Sính hôn .

Cậu bé gào hét lên "Anh nhỏ em sợ".

Cậu sợ đến mức môi trắng bệch như mặt, cả run lẩy bẩy trong lòng Trì Sính.

Trì Sính cứ ôm mãi bé của , hôn lên trán , vỗ về lưng , nâng mặt khỏi .

Đào Hoài Nam một nữa: "Anh nhỏ em sợ."

"Không sợ." Trì Sính lau nước mắt nước mũi cho , lau sạch khuôn mặt bé, xoa đầu : “Không , ngoan ngoãn lớn lên nhé."

Lời tác giả:

Em bé: Cảm ơn các chị, chúng em lớn ạ.

Đến đây là hết .

Cảm ơn bốn tháng qua, trong quá trình đủ loại cảm xúc, kết thúc đều là . Viết truyện thanh mai trúc mã chắc chắn sẽ tốn nhiều tâm tư hơn, từ tối qua lòng cứ trống trải. câu chuyện nào cũng đến lúc hạ màn, bọn trẻ đều lớn.

Hy vọng những đứa trẻ trong truyện và các trai, bạn bè của chúng đều , hy vọng các chị em ngoài truyện cũng .

Dù là bạn đáng yêu oan gia của , đều cảm ơn sự ủng hộ.

Loading...