Chó Dữ Lâu Năm - Chương 124
Cập nhật lúc: 2026-02-28 09:13:54
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đào Hoài Nam ngủ một giấc dậy, ngợm mềm nhũn vì sướng.
Được bao bọc bởi thở ấm áp khô ráo bên cạnh, mở mắt, mắt một cái bóng mờ mờ ảo ảo. Đào Hoài Nam say sưa chằm chằm cái bóng mờ nhạt , cảm thấy thế thật , mở mắt là thấy .
Thoải mái ngắm một lúc, cho đến khi cánh tay Trì Sính đang ôm bỗng nhiên đưa lên nhéo má .
"Nhìn đủ ?" Trì Sính nhéo má : “Cũng dậy cũng năng gì, chằm chằm cái gì ở đây?"
Đào Hoài Nam ngẩn một chút, , nhéo má cũng ngăn nụ : "Anh dậy ạ? Sao lên tiếng?"
Mới ngủ dậy giọng trong trẻo hẳn, mỏng, còn mềm mềm: "Em tưởng vẫn ngủ."
"Xong đờ đấy.” Trì Sính buông má Đào Hoài Nam , xoa qua xoa : “Ngủ ngốc ?"
"Không ngốc.” Đào Hoài Nam gạt tay cho xoa nữa, đưa lên miệng hôn một cái: “Chỉ thấy dễ chịu, ."
"Nhìn thấy ?" Trì Sính hỏi.
"Không thấy." Đào Hoài Nam xong dừng một chút, bồi thêm ngay một câu: “Anh Thang bảo sắp giai đoạn ba ."
"Ừ.” Trì Sính : “Nghe ."
"Biết còn thấy rõ hơn chút nữa chứ?" Đào Hoài Nam : “Biết ngày nào đó em thấy mũi ."
Trì Sính bảo: "Nhìn mũi làm gì."
"Sống mũi cao.” Đào Hoài Nam đưa tay sờ mũi Trì Sính: “Cái đầu tiên thấy chắc chắn là mũi."
Trì Sính gì, Đào Hoài Nam tự tiếp: "Không thấy cũng chẳng , đằng nào em cũng ."
Điện thoại đầu giường reo, Đào Hoài Nam mò lấy, là tin nhắn gửi hàng loạt nhờ like bài đầu tiên vòng bạn bè. Đào Hoài Nam đang định like giúp thì Trì Sính giật điện thoại ném sang một bên.
Đào Hoài Nam cũng mặc kệ, húc đầu Trì Sính, tiếp tục chuyện với .
Trì Sính vò mái tóc ngủ rối tung của Đào Hoài Nam, giọng Đào Hoài Nam chút phấn khích nho nhỏ: "Loại gen của Hiểu Đông cũng chính thức lập dự án , Thang bảo phê duyệt."
Mắt Đào Hiểu Đông trong nhà họ giờ chẳng coi là chuyện gì to tát nữa, trừ buổi tối trời tối rõ đồ vật thì ảnh hưởng gì khác, hơn năm năm nay cũng thấy thoái hóa rõ rệt.
Trì Sính : "Anh Hai ."
Đào Hoài Nam bảo: "Anh Thang cũng thế. Hiểu Đông ngày nào cũng Thang quản nghiêm ngặt, bảo làm gì làm nấy."
Đào Hiểu Đông ở ngay tầm mắt chuyên gia nhãn khoa, mắt kiểm soát chặt chẽ, khoản Hiểu Đông luôn lời. Đào Hoài Nam từ nỗi lo lắng tột độ ban đầu, đến nỗi lo lắng âm ỉ đó, và giờ là coi mắt là vấn đề lớn nữa.
Đôi khi trai còn tự giễu, bảo vốn dĩ buổi tối nhóc con nhà cần bật đèn, chút điện tiết kiệm đều do dùng hết, cứ ở nhà là bật đèn suốt.
Mỗi thế chắc chắn sẽ Thang xử lý.
Vừa nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, Đào Hoài Nam dứt lời, Đào Hiểu Đông gọi video đến.
Hai đứa nhỏ đều mặc quần áo, video kiểu gì đây. Trì Sính dậy mặc quần áo, Đào Hoài Nam lấy chăn quấn kín mít, chỉ lộ mỗi cái mặt, mới bấm .
"Dô, vẫn dậy ?" Đào Hiểu Đông ngạc nhiên hỏi trong điện thoại.
Đào Hoài Nam bảo " dậy", hỏi: "Anh đang ở đấy?"
"Cửa hàng.” Đào Hiểu Đông giờ, bật : “Không chứ, mười một giờ còn dậy?"
Đào Hoài Nam hiểu sự ngạc nhiên của , bình tĩnh hỏi : "Hai chẳng cũng ngủ đến chiều còn gì?"
Đào Hiểu Đông đáp: "Đấy là do tối hôm Thang tăng ca mà?"
Đào Hoài Nam cãi cùn: "Thế em cũng ngủ muộn."
Đào Hiểu Đông vội vàng thôi chuyện nữa, hỏi: "Anh Khổ ?"
"Đi rửa mặt ạ." Đào Hoài Nam .
Hiểu Đông tìm hai đứa cũng chẳng việc gì chính đáng, hai tiếng làm việc buổi sáng kết thúc , rảnh rỗi sinh nông nổi tìm hai em chuyện. Trì Sính rửa mặt xong chuyện với một lúc, Đào Hoài Nam mới mặc quần áo dậy.
Chiều mai mới tàu cao tốc, hôm nay còn một đêm nữa, Đào Hoài Nam vốn định cùng Trì Sính về trường làm việc, kết quả đúng lúc Thạch Khải gọi điện thoại tới.
Điện thoại thông, Thạch Khải hỏi bên : "Ê Trì, tao sang chỗ mày việc, ăn cơm ?"
Đào Hoài Nam "ha!" một tiếng bảo: "Ăn!"
"Dô, ai đấy?" Thạch Khải : “Ai cầm điện thoại Trì tao thế?"
Đào Hoài Nam hùa theo: "Em đây em đây."
"Mày á..." Thạch Khải càng hùa theo: “Chẳng lẽ là Hoài Nam nhà ?"
"Hoài Nam chính hiệu!" Đào Hoài Nam : “Đi ăn cơm!"
"Hai đứa đang ở đấy?" Thạch Khải hỏi.
Đào Hoài Nam đầu: "Hai đứa đang ở nhỉ?"
Trì Sính địa chỉ, Đào Hoài Nam truyền đạt , Thạch Khải bảo: "Thế càng gần, tao xong việc qua tìm bọn mày, một tiếng nữa, đợi tao ?"
"Đợi , vội." Đào Hoài Nam .
Vốn dĩ hai định dọn dẹp ngoài ăn cơm, đợi Thạch Khải thì vội.
Trì Sính gội đầu xong cũng lau kỹ, lúc mặt mũi tóc tai vẫn còn ẩm ướt. Thời gian rảnh rỗi, tâm tư con dễ lung lay. Vài ý nghĩ nhỏ nhặt gác đó trồi lên, Đào Hoài Nam vắt vẻo ghế, Trì Sính dọn đồ trong phòng, ánh mắt Đào Hoài Nam cứ dõi theo cái bóng mờ mờ rõ ràng qua .
Trì Sính gấp quần áo bên giường, liếc Đào Hoài Nam một cái.
Đào Hoài Nam khoanh tay đặt lên lưng ghế, thẳng tắp, về phía Trì Sính đầy cố chấp.
Như một con mèo mắt tròn xoe khoanh tay chằm chằm một chỗ.
Trì Sính để quần áo gấp sang một bên, rũ mắt thành tiếng.
Đào Hoài Nam đó tì cằm lên cánh tay , trong đầu nghĩ gì, cũng lên tiếng, cứ tự suy ngẫm.
Trì Sính cũng chủ động để ý đến , rút sạc điện thoại cuộn để đầu giường.
Đào Hoài Nam chuyển sang tư thế gối má lên cánh tay.
Cho đến khi Trì Sính dọn xong xuôi, đến mặt im động đậy, che chắn tầm của Đào Hoài Nam tối om.
Đào Hoài Nam ngẩng đầu lên, chớp chớp mắt.
Trong mắt Trì Sính ánh lên ý , cúi , nắm hai bên lưng ghế, kéo ghế về phía . Đào Hoài Nam kéo giật , nhưng cũng tránh, bật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-124.html.]
Trì Sính kéo ghế xong vòng qua bên cạnh Đào Hoài Nam, túm eo xách bổng lên.
Đào Hoài Nam nheo mắt "á" một tiếng, động tác của Trì Sính liền mạch lưu loát, vòng tay qua dùng sức, đặt Đào Hoài Nam lên mép bàn, đá cái ghế xa.
Đào Hoài Nam hai tay nắm mép bàn, đó hỏi: "Làm gì thế..."
Trì Sính cũng chống hai tay lên mép bàn, tay chạm tay Đào Hoài Nam, ngón cái gõ nhẹ lên mu bàn tay . Tư thế khiến mặt hai gần , Trì Sính hỏi : "Trong đầu đang nghĩ cái gì?"
Đào Hoài Nam , chỉ mím môi .
"Không nghĩ?" Trì Sính nhướng mày hỏi .
Đào Hoài Nam bảo nghĩ.
Tay Trì Sính đột nhiên đưa lên ấn một chỗ nào đó. Đào Hoài Nam giật thật, lưng thẳng đơ, hít một thật mạnh.
Trì Sính c.ắ.n mũi Đào Hoài Nam một cái, : "Mấy thứ trong đầu hết lên mặt kìa."
Đào Hoài Nam giờ hổ, l.i.ế.m môi hỏi: "Viết gì cơ?"
Trì Sính cọ mũi với , giọng trầm thấp, mắt Đào Hoài Nam : "Sắc ... tình."
Anh nhỏ lúc nào cũng hung dữ.
Dù hung dữ nhất là , mà dịu dàng nhất cũng là .
Trì Sính mặc áo hoodie mũ, nhiều áo kiểu , con trai cao ráo mặc thế sạch sẽ . Khi Đào Hoài Nam đặt tay lên vai , ngón tay hai bàn tay móc mũ áo .
Đầu ngón tay ươn ướt mồ hôi.
Đào Hoài Nam là dính nhất, cứ ôm mãi, rời nửa bước.
Cậu quả thực ôm lúc, nhỏ chắc chắn là thương nhất.
Lúc Thạch Khải gọi điện bảo đến nơi , Đào Hoài Nam tắm xong, lau khô, ẩm ướt.
Trì Sính dùng khăn tắm quấn lấy bế về giường, kẹp điện thoại vai , đồng thời tròng áo đầu Đào Hoài Nam.
Thạch Khải hỏi: "Tao đến , đợi chúng mày lầu nhé."
Trì Sính : "Được, xuống ngay."
Cúp máy ném điện thoại sang bên cạnh, hỏi Đào Hoài Nam: "Đau ?"
Đào Hoài Nam tự mặc quần , giọng khàn một chút, tâm trạng vẫn hưng phấn, : "Không đau!"
Trì Sính bóp mũi một cái, bảo: "Thế em cái gì."
Đào Hoài Nam ngoắc ngoắc tay với Trì Sính, Trì Sính cúi xuống.
"Em cố ý đấy.” Đào Hoài Nam dùng chất giọng khàn khàn thì thầm tai Trì Sính : “Em cứ là hung dữ... chỉ thích em thôi."
Trì Sính c.ắ.n mạnh cằm một cái, : "Dậy , xuống lầu."
Đào Hoài Nam đó, cúi đầu hỏi: "Bây giờ làm hòa ?"
Trì Sính .
Đào Hoài Nam nắm lấy tay , gãi gãi lòng bàn tay lắc nhẹ, tủm tỉm: "Hòa hả ?"
Trì Sính cứ lên tiếng, định .
Đào Hoài Nam nhào tới ôm cổ từ phía , đu : "Thế , hòa , em từ từ thể hiện. Anh cứ yên tâm, em chắc chắn sẽ thể hiện rõ ràng minh bạch! Chút uy tín em vẫn !"
Trì Sính nắm cổ tay , kéo Đào Hoài Nam , đuôi mắt khóe miệng rõ ràng mềm xuống, mang theo ý .
Đào Hoài Nam cũng , cái nết ăn vạ bao năm lôi dùng, ư ử mè nheo: "Cho cơ hội mà, thằng bé xem?"
Trì Sính dửng dưng.
Đào Hoài Nam hôn cổ : "Nể tình cục nước đá!"
Vừa nhắc đến "cục nước đá" là Trì lạnh lùng nhịn nữa, bật thành tiếng.
Anh vòng tay xách cổ kẻ mè nheo phía , nắm tay dắt khỏi cửa.
"Anh mà lên tiếng nữa là em coi như đồng ý đấy nhé.” Đào Hoài Nam nghiêm túc: “Em đếm đến ba, hó hé gì là mặc định đấy!"
Thạch Khải mãi mới thấy hai em xuống, Đào Hoài Nam gì, vẻ mặt trông vui vẻ.
Chào hỏi xong Thạch Khải hỏi : "Nói gì mà vui thế."
Đào Hoài Nam bảo: "Đếm ạ."
Thạch Khải theo kịp mạch não của , bảo: "Nhanh lên, mày sắp đói c.h.ế.t ."
Đào Hoài Nam cũng sắp đói lả , dậy là buổi trưa, làm chút việc tốn sức, giờ đói mèm .
Thạch Khải đặt nhà hàng , món cũng gọi , xuống một lúc là ăn ngay.
Đào Hoài Nam ăn một lúc mới thấy sức, cũng vội ăn nữa, lôi điện thoại trong túi , mở WeChat, chụp đối diện một tấm gửi qua.
"Cho .
Tin trả lời đến ngay lập tức.
Giọng máy lên: "Chấm than chấm than."
"Anh tớ chấm than."
Thạch Khải đối diện điện thoại Đào Hoài Nam cứ "chấm than chấm than", thấy , một cái. Sau đó mới phản ứng , hỏi: "Tiểu Trác hả?"
Đào Hoài Nam bảo "".
Thạch Khải , cầm điện thoại Đào Hoài Nam, ấn giữ ghi âm, cố ý giả giọng hung dữ gửi một tin: "Ai là !"
Điện thoại kêu.
Giờ Phan Tiểu Trác chắc đang ở thư viện, tiện chuyện chỉ thể nhắn tin.
Vẫn là giọng máy lên: "Anh chấm than."
Thạch Khải giả bộ nữa, gửi tin nhắn thoại: "Ảnh mờ tịt thế mà cũng nhận cơ ?"
Phan Tiểu Trác trả lời ngay: ... Anh em mà em nhận ?