Chó Dữ Lâu Năm - Chương 122
Cập nhật lúc: 2026-02-28 09:13:52
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đang là đầu xuân, thời tiết lúc ấm lúc lạnh, hệ thống sưởi tắt, nếu bật điều hòa thì ở trong phòng lâu vẫn thấy lạnh.
Chăn của Đào Hoài Nam đắp ngang tay, bờ vai lộ bên ngoài chút lạnh lẽo.
Chữ "đau" của Trì Sính khiến Đào Hoài Nam vùi chặt mặt . Chỉ khi bao bọc bởi thở của Trì Sính như thế mới khiến cảm thấy an tâm đôi chút.
"Đừng dính nữa, ngạt ?" Trì Sính dịch sang bên cạnh một chút để Đào Hoài Nam hít thở khí, mắng yêu: “Như mèo con ."
"Chó con." Đào Hoài Nam sửa .
Trì Sính khẽ: "Được, ch.ó con."
Lẽ Trì Sính hung dữ, mất kiên nhẫn mới đúng. Anh chuyện dịu dàng thế càng làm hoang mang.
"Từ hôm đó đến giờ, vẫn luôn dám nghĩ kỹ." Trì Sính cúi đầu Đào Hoài Nam, : “Chỉ cần nghĩ đến việc lúc đó em thấy, thấy, thấy thở nổi."
"Anh đừng nghĩ nữa..." Đào Hoài Nam đỏ hoe mắt .
"Lúc đó em nghĩ những gì?" Trì Sính hỏi : “Vào lúc thấy gì ."
Thực Đào Hoài Nam về chuyện , đối với thì cả, chuyện qua . Người kể sẽ đau lòng bằng , .
bây giờ đối diện với Trì Sính, Đào Hoài Nam tuyệt đối thành thật, bao giờ giấu giếm Trì Sính điều gì.
"Em nhớ rõ nữa.” Đào Hoài Nam thành thật đáp: “Lúc đó đầu óc hỗn loạn lắm, cũng sợ hãi nữa, ngày nào cũng mơ mơ màng màng."
"Có hận ?" Trì Sính hỏi.
"Không.” Đào Hoài Nam ngẩng mặt lên, ngơ ngác hỏi: “Tại hận ?"
"Vì phát hiện .” Trì Sính chạm tai , tai Đào Hoài Nam mỏng, dáng dái tai : “Lúc em sợ hãi như thế, , cũng để ý đến em."
"Không liên quan đến .” Đào Hoài Nam nhíu mày tạo thành một nếp nhăn nhỏ: “Là tự em , em thì ."
"Sao thể ?" Trì Sính nhớ Đào Hoài Nam lúc đó: “Rõ ràng bày ngay mắt, rõ ràng đến thế, mà nghĩ ."
Đào Hoài Nam dậy, sờ soạng tìm tay Trì Sính, khẽ lay lay: "Anh nhỏ, đừng nghĩ như thế."
"Mỗi em gọi 'Anh nhỏ' xong im lặng gì, trong lòng em thể nào mong mỏi đoán . Em , nhưng cũng mong thể ôm lấy em, em bé?"
Đào Hoài Nam về hướng , há miệng nhưng thốt nên lời.
"Em nhát gan như thế, sợ đến mức cơ mà.” Trì Sính giơ tay xoa đầu , vuốt từ đỉnh đầu xuống đuôi tóc, như đang xuyên qua nhiều năm tháng để an ủi bé nhợt nhạt năm nào: “Anh nhỏ đoán ."
Đào Hoài Nam hít mũi một cái. Đây đầu tiên Trì Sính gọi là "em bé", nhưng quả thực đây là đầu tiên tự xưng là "Anh nhỏ".
"Lúc cũng còn nhỏ, nhiều chuyện đáng lẽ nghĩ thì nghĩ tới, trong lòng chỉ thù hận." Trì Sính .
Đào Hoài Nam đưa tay bịt miệng , cho tiếp: "Anh nhỏ... đừng thế."
Trì Sính hôn lên lòng bàn tay , gỡ tay : "Anh suýt chút nữa thì mất em ."
Đào Hoài Nam vẫn lắc đầu: "Không mà."
"Tại em cứ nhất quyết bắt ?" Trì Sính hỏi: “Là sợ cản trở em ?"
Giọng điệu vẫn khá bình tĩnh, nhưng Đào Hoài Nam thể những cảm xúc đè nén bên trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-122.html.]
"Chúng chuyện nữa ?" Đào Hoài Nam giọng mũi đặc sệt, hướng về phía Trì Sính hỏi: “Được ?"
"Nói.” Trì Sính đồng ý: “Tôi ."
Trong phòng rõ ràng lạnh, Đào Hoài Nam cũng thấy lạnh, nhưng giờ toát một tầng mồ hôi mỏng dính lưng, trông thật mong manh.
Đào Hoài Nam mím môi, Trì Sính thế làm đau lòng.
Mở miệng là phủ nhận lời Trì Sính , đúng hơn là phủ nhận một nửa: "Lúc đó em... c.h.ế.t, em sống thật ."
Trì Sính lên tiếng, Đào Hoài Nam tiếp: "Em sẽ tích cực điều trị, em yêu , em yêu Hiểu Đông, các nâng niu em trong lòng bàn tay nuôi lớn đến ngần , để em c.h.ế.t."
Đào Hoài Nam thật lòng, nhưng Trì Sính vẫn thể nhặt trọng điểm trong lời , hỏi: "Nếu chữa khỏi thì ?"
Anh hỏi câu xong, Đào Hoài Nam nghẹn lời.
Đầu Trì Sính nghiêng , như thể hiểu, hỏi Đào Hoài Nam: "Không thấy nữa thì làm ch.ó con của nữa ?"
Tim Đào Hoài Nam như vỡ vụn. Mũi cay xè đau nhức, cố nén cơn xúc động trào dâng, Đào Hoài Nam : "Chó con như thế... ngoại trừ câu 'Em yêu ' thì chẳng gì nữa. Không chuyện, thể giao tiếp, biến thành một con vật khép kín."
"Cho nên đáng vứt bỏ ?" Trì Sính nhíu mày, mang theo chút cố chấp hỏi tiếp: “Không chuyện giao tiếp, thì chẳng vẫn là ch.ó của ?"
"Phải..." Đào Hoài Nam ôm lấy , áp mặt , liên tục : “Là ch.ó của ."
"Em sống như thế, nhất quyết đuổi làm gì?" Trì Sính vẫn hỏi: “Anh như thằng ngu bỏ thật , em c.h.ế.t là sẽ đau lòng nữa chắc?"
Mỗi câu hỏi của Trì Sính đều nghiêm túc, mang theo chút mỉa mai. Anh bây giờ giống như một đứa trẻ, cố chấp tìm một đáp án.
Đào Hoài Nam áp mắt vai Trì Sính, nóng ẩm ướt lan tỏa giữa hai . Đào Hoài Nam : "Nếu ngày thật sự chữa nữa, lúc đó em mong các hận em."
Trì Sính ôm , tay đặt lưng , vuốt dọc từ xương bả vai xuống xương cụt, Đào Hoài Nam run rẩy nhè nhẹ.
"Không nguyên nhân thì các sẽ hận em, yêu bao nhiêu thì hận bấy nhiêu, hận xong đau xong thì sẽ sống . Em cuộc sống mới, cuộc đời mới, yêu."
Đào Hoài Nam dừng nửa giây khi đến từ " yêu", lấy mới tiếp: "Nếu các em vì lý do tuyệt vọng như thế mới chọn rời , các sẽ hận em nữa, sẽ chỉ đau lòng vì em thôi."
Nước mắt Đào Hoài Nam nhòe vai Trì Sính, như đốt thủng một lỗ da thịt .
"Em các hận em, các đau lòng vì em." Đào Hoài Nam trốn trong lòng Trì Sính, kể lể về sự hèn nhát của năm xưa: “Đau lòng vì em thì sẽ vượt qua , sẽ cảm thấy phận bất công, sẽ hận thế giới . Anh hai sẽ bao giờ làm từ thiện nữa, làm nhiều việc thiện đến mấy cũng cứu em trai . Anh cũng sẽ cho phép bản vượt qua, vượt qua sẽ thành phản bội em, sẽ cả đời làm ch.ó của em, tự nhốt ."
Lúc Đào Hoài Nam những lời , mặt vẫn luôn vùi vai Trì Sính. Những gì chính là tất cả những suy nghĩ trong cái đầu hỗn loạn của mùa hè năm , trong những ngày thính lực lúc lúc .
Lúc đó chỉ là một bé thực sự trưởng thành các trai bao bọc, mỗi ngày như chôn vùi đáy biển sâu, trong bóng tối ngập đầu, chỉ khi nghĩ đến những điều mới vẫn còn hai sợi dây liên kết quan trọng nhất với thế giới .
Bây giờ nghĩ , suy nghĩ vẫn ngây thơ trẻ con, thậm chí chút ngốc nghếch.
Đào Hoài Nam dính chặt lấy Trì Sính, lông mi ướt đẫm nước mắt, vài sợi bết thành một nhúm nhỏ, vì mắt tì vai Trì Sính nên cong queo vẹo vọ.
Trì Sính gì, nâng mặt lên, hôn lên trán .
"Anh đừng tự làm khổ nữa, nhỏ?" Đào Hoài Nam hít sâu một , dùng mu bàn tay quệt mặt: “Thời gian thể , nếu thể , em sẽ ngốc như thế nữa."
Trì Sính về phía cửa sổ, tay ấn lên đầu Đào Hoài Nam.
"Anh cứ mơ thấy em c.h.ế.t." Trì Sính .
"Em sẽ c.h.ế.t.” Đào Hoài Nam : “Dù em thấy nữa cũng sẽ c.h.ế.t."
Cậu đặt tay lên n.g.ự.c trái Trì Sính, sờ vết sẹo , ôn tồn : "Nếu thấy nữa, em sẽ ngày ngày ở trong phòng. Anh làm về thì ôm em một cái, chúng cũng thể làm tình, em sẽ nhớ 'Em yêu ' với mỗi ngày. Em ngoài nữa, thật sự làm con ch.ó của ."