Chó Dữ Lâu Năm - Chương 120
Cập nhật lúc: 2026-02-28 04:00:19
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đào Hoài Nam ôm chặt cứng chịu buông, mặc kệ Trì Sính gì cũng chỉ một câu "Em nhớ ".
"Tôi em nhớ hả?" Trì Sính bóp hai bên má , làm môi Đào Hoài Nam chu cả lên.
"Nhớ chứ.” Đào Hoài Nam chu mỏ lúng búng: “Nếu thì em đến từ đời nào ."
Trì Sính ngủ mặc áo, giờ nửa để trần, ấm Đào Hoài Nam cọ cho bay sạch, giờ cả hai đều mát lạnh.
"Anh hai cũng cho ?" Trì Sính thể hiểu nổi.
"Cho mà.” Đào Hoài Nam hùng hồn thuật : “'Đi thì ', bảo thế đấy."
Trì Sính cạn lời: "Mấy giỏi thật đấy."
"Đừng giận nữa mà!" Đào Hoài Nam ôm lấy Trì Sính hôn cái "chụt", “Đến cũng đến !"
Trì Sính ngửa , cho hôn.
Đào Hoài Nam như con mèo đuổi theo đòi hôn, rướn dài cổ với, cổ áo trễ xuống lộ cần cổ thon dài trắng ngần.
"Vừa nãy đang ngủ ?" Đào Hoài Nam hỏi.
Trì Sính vẫn hết giận, chuyện với lắm, chỉ hừ một tiếng coi như trả lời.
"Thế em ngủ với một lát." Đào Hoài Nam cởi áo khoác vắt lên lưng ghế, lập tức nắm lấy tay Trì Sính.
Lâu lắm ở bên , giờ gặp chẳng cưng nựng cho đủ, lúc thì sờ tay, lúc thì hôn vai, thậm chí còn c.ắ.n nhẹ hai cái.
Cái mụn mọc cằm Đào Hoài Nam hai hôm giờ còn vết thâm mờ mờ, Trì Sính ấn ấn chỗ đó, Đào Hoài Nam cúi đầu c.ắ.n ngón tay .
"Không ngủ nữa.” Trì Sính : “Tỉnh cả ngủ ."
Đào Hoài Nam hỏi: "Thế ăn cơm ? Trong ba lô em bánh quy, hai nhét cho đấy, sợ em đói xe."
"Anh hai coi em dã ngoại tiểu học đấy ?" Trì Sính lấy điện thoại, định gọi cho Đào Hiểu Đông: “Nhàn nhã gớm nhỉ."
"Cũng nhàn mà.” Đào Hoài Nam híp mắt: “Mọi đều sẵn lòng giúp đỡ em."
Trì Sính : "Yên phận ở nhà , đừng tự làm loạn."
Đào Hoài Nam ngoan, gật đầu lia lịa: "Vâng ."
Giấc ngủ của Trì Sính cắt ngang giữa chừng, cú sốc mở cửa thấy Đào Hoài Nam làm cơn buồn ngủ bay biến sạch.
Đào Hoài Nam nhà vệ sinh rửa mặt mũi chân tay, lúc Trì Sính mặc áo , mở máy tính chuẩn làm việc.
"Đói ?" Trì Sính hỏi.
Đào Hoài Nam bảo đói. Trì Sính kéo ghế của Quách Nhất Minh cạnh , tìm trong đống đồ của một gói bột đậu nành pha cho Đào Hoài Nam một cốc, bảo qua .
Đào Hoài Nam mãn nguyện xuống, Trì Sính bảo: "Tôi làm xong cái đưa em ngoài."
"Đi ạ?" Đào Hoài Nam hỏi.
Đuôi câu ngân nga như cái móc nhỏ, giọng nhẹ tênh, một câu hỏi bình thường qua miệng mang theo chút hàm ý khác thường.
Trì Sính liếc một cái, đương nhiên hiểu trong đầu đang nghĩ cái gì, lên tiếng.
Đào Hoài Nam thổi nóng trong cốc, hớp một ngụm sữa đậu nành, tay đỡ đáy cốc, hỏi: "Đi thế ?"
Trì Sính di chuột, mắt dán màn hình, : "Thuê phòng."
Mắt Đào Hoài Nam mở to rõ rệt, thấy Trì Sính dùng giọng điệu bình tĩnh lạnh lùng bồi thêm: "Lên giường."
Mắt Đào Hoài Nam lúc nãy to, giờ càng tròn xoe hơn, ngờ thể những lời từ miệng Trì Sính.
Trì Sính nghiêng đầu, liếc : "Ngồi đây đợi."
...Trời đất.
Đào Hoài Nam chớp chớp mắt, đột nhiên cảm thấy yên.
Trì Sính dùng giọng điệu bình thản như thế những lời như , sự tương phản giữa giọng và nội dung lớn đến mức khiến nghi ngờ nhầm . Đào Hoài Nam im lặng một hồi lâu, chỉ bên cạnh thi thoảng uống một ngụm sữa đậu, ngoan ngoãn hẳn.
Trì Sính cũng gì thêm, hai đều im lặng. Một làm việc, một cùng, dường như đều bình tĩnh.
Trong phòng ký túc xá nhất thời chỉ còn tiếng gõ phím của Trì Sính và tiếng uống sữa của Đào Hoài Nam.
Bên ngoài qua, mấy em phòng bên cạnh về, mở cửa , cách một cánh cửa và bức tường vẫn thấy tiếng ồn ào.
Giữa những âm thanh hỗn độn , Đào Hoài Nam hắng giọng, thì thầm: "Em mang theo."
Cậu mang theo cái gì, Trì Sính di chuột: “Ừ" một tiếng.
Họ hôn như thế nào, dường như chẳng một điểm bắt đầu cụ thể. Chỉ là trong lúc làm việc, Trì Sính liếc Đào Hoài Nam một cái. Đào Hoài Nam đảo đôi mắt to tròn lơ đãng, ánh mắt mong chờ hồi hộp, giống như một chú ch.ó con đang ngóng trông bên cạnh chủ. Trì Sính hai giây, đột nhiên nghiêng đầu hôn .
Đào Hoài Nam cho rời nữa, c.ắ.n chặt môi buông.
Họ trao một nụ hôn thật sâu.
Cửa ký túc xá khóa trái, khi bế đặt lên bàn, trong cổ họng Đào Hoài Nam bật một tiếng rên rỉ kìm nén .
Đào Hoài Nam chiếc laptop gập của Trì Sính, cốc nước tay còn đặt xuống, vài giọt sữa đậu ấm nóng sóng tay , ươn ướt mu bàn tay. Cậu dùng bàn tay vòng qua cổ Trì Sính, một giọt sữa theo ngón tay rơi xuống vai .
Giọng Trì Sính khàn đặc như lẫn cát, làm ngứa tai : "Ở đây tiện."
Đào Hoài Nam buông tay, trong mắt vương chút đỏ ửng vì kích thích, cho Trì Sính buông : "Không làm..."
Trì Sính rũ mắt , Đào Hoài Nam ngửa cao cổ hôn , đuôi mắt một nốt ruồi nhỏ, như một chấm mực bút bi điểm lên. Trì Sính hôn lên chỗ đó, Đào Hoài Nam nhắm mắt, hàng mi run rẩy ôm chặt lấy eo Trì Sính.
Lúc Phàm Quả đến gõ cửa, Đào Hoài Nam đang xổm ghế, nhẹ nhàng xoa cằm . Trì Sính vò một cái khăn mặt ướt, đang định lau mặt cho Đào Hoài Nam.
"Anh Trì!" Phàm Quả gõ cửa gọi: “Sếp gọi hai em qua !"
Nghe tiếng gõ cửa, Đào Hoài Nam sờ sờ quần tiên, xác nhận chỉnh tề. Trì Sính mở khóa cửa, úp cái khăn mặt lên mặt Đào Hoài Nam, làm ngạt thở kêu lên "ư ư".
Phàm Quả tự đẩy cửa , mới đầu để ý ghế , cũng do Trì Sính che khuất tầm , nên khi Đào Hoài Nam phát tiếng động, Phàm Quả giật nảy .
"Sếp tìm bảo là... Vãi chưởng!" Phàm Quả sợ hãi nhảy lùi : “Ai đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-120.html.]
Trì Sính cầm khăn mặt lên, gấp đổi mặt khác, tiếp tục lau mặt cho Đào Hoài Nam.
"Hi Quả.” Đào Hoài Nam chào hỏi: “Là tớ đây."
"Nam Nam!" Phàm Quả ngạc nhiên: “Cậu đến lúc nào thế!"
Đào Hoài Nam : "Tớ mới đến."
"Sao tìm tớ?" Phàm Quả Trì Sính: “Nhỡ Trì nhà thì làm ?"
"Không thì tớ tìm .” Đào Hoài Nam cái khăn của Trì Sính chặn miệng, tiếng ồm ồm suýt rõ: “Tối nay cùng ăn cơm nhé?"
"Sợ là ăn ! Hai bọn tớ ngoài một chuyến, lúc nào mới về !" Phàm Quả cúi ghé sát mặt Đào Hoài Nam, chỉ mắt hỏi: “Cậu ? Sao mắt đỏ hoe thế ?"
Chưa đợi Đào Hoài Nam trả lời, Phàm Quả hỏi: "Anh Trì bắt nạt hả? Làm ?"
Đào Hoài Nam lắc đầu : "Không !"
"Không lau mặt?" Phàm Quả sang Trì Sính: “Anh Trì làm cho dáng tí !"
Trì Sính dùng ngón cái miết nhẹ khóe miệng Đào Hoài Nam, giặt khăn.
Nhân lúc nhà vệ sinh, Phàm Quả ghé sát thì thầm thiết với Đào Hoài Nam: "Lần ở mấy ngày? Tớ dẫn chơi nhé?"
Đào Hoài Nam : "Ngày tớ về ."
Phàm Quả bảo: "Thế mai tớ dẫn lượn một vòng? Dẫn ăn đồ ngon."
Khoảng cách gần, Đào Hoài Nam lùi ghế một chút. Vừa làm chuyện xong nên vẫn chột rõ nguyên do, đáp "Ừ, thôi".
Trì Sính từ nhà vệ sinh , gạt Phàm Quả sang một bên, với Đào Hoài Nam: "Anh chắc lâu , em ở đây đợi nhé?"
Đào Hoài Nam bảo "Vâng", giục hai mau .
Phàm Quả còn quần áo, nãy chỉ qua báo tin, giục Trì Sính dậy.
Cậu , Trì Sính bảo Đào Hoài Nam: "Em lên giường ngủ một lát ."
"Lát nữa em tự lên, cần lo ." Đào Hoài Nam xoa xoa mặt, .
"Có đau ?" Trì Sính cúi đầu hỏi.
"Đau cái gì ạ?" Đào Hoài Nam hỏi .
Trì Sính chỉ ngón tay cổ họng , : "Chỗ ."
Đào Hoài Nam hiểu , mặt lập tức nóng bừng: "Cũng... bình thường."
Trì Sính khẽ: "Lên giường ."
Đào Hoài Nam vệ sinh một chuyến, Trì Sính leo lên giường mới đặt chai nước ở đầu giường, đưa cả điện thoại lên cho : "Có việc gì thì gọi , đừng tự leo xuống."
Đào Hoài Nam đồng ý hết, Trì Sính mới mở cửa .
Buổi sáng còn đang học ở trường, giờ trong ký túc xá của Trì Sính. Một ngày trôi qua Đào Hoài Nam cũng thấy mệt, huống hồ nãy còn Trì Sính "làm" cho một , giờ giường Trì Sính thả lỏng, cơn buồn ngủ ập đến thật.
Gối của Trì Sính vương mùi dầu gội đầu của , thơm.
Đào Hoài Nam nhắm mắt một cách dễ chịu, một lúc.
Hơn một tiếng Trì Sính , Phàm Quả vẫn về, về một .
Lúc về Đào Hoài Nam vẫn tỉnh, nghiêng ngủ ngoan. Nghe tiếng mở cửa hé mắt , Trì Sính : "Anh đây."
Đào Hoài Nam vươn tay xuống từ mép giường, Trì Sính chạm mu bàn tay , bảo: "Đừng ngủ nữa, đưa em ăn cơm."
"Vâng." Đào Hoài Nam chớp chớp mắt chậm rãi, vẫn tỉnh táo hẳn.
Trì Sính vỗ vỗ bên gối : "Dậy nào."
"Dạ."
Lần nào Trì Sính gọi, Đào Hoài Nam cũng ngoan, bao giờ dậy, nhưng thì cứ im bất động.
Trì Sính thu dọn đồ đạc bên , nhét quần áo giặt, đồ lót và sạc pin ba lô. Dọn xong xuôi ngẩng đầu lên thấy Đào Hoài Nam vẫn dậy.
"Lại ngủ ?" Trì Sính bên cạnh hỏi.
Đào Hoài Nam mở mắt, "Không ạ".
"Không dậy.” Trì Sính đưa tay sờ mặt : “Ăn vạ cái gì đấy?"
Đào Hoài Nam rụt cằm trong chăn, : "Giường thơm."
"Nói linh tinh.” Trì Sính lật chăn : “Nhanh lên."
Cuối cùng Đào Hoài Nam vẫn là Trì Sính bế xuống, đỡ lấy chân ôm lấy, đặt xuống đất.
"Anh nhỏ." Đào Hoài Nam gọi.
"Nói."
Đào Hoài Nam cố ý ghé tai hỏi: "Đi thuê phòng ?"
Trì Sính cầm cái cốc uống sữa đậu của Đào Hoài Nam rửa, lúc vẩy nước : "Đi ăn cơm, thuê phòng cái gì."
Đào Hoài Nam hỏi: "Không thuê phòng thì em ngủ ?"
"Không ." Trì Sính đáp.
Hồi chiều rõ ràng thế mà, Đào Hoài Nam dở dở , mặc áo khoác lẩm bẩm: " là trở mặt nhận quen..."
Trì Sính đeo ba lô của , tay còn xách theo ba lô của Đào Hoài Nam, mở cửa , Đào Hoài Nam lon ton theo .
Có quen lên lầu gặp Trì Sính, chào hỏi một câu. Đào Hoài Nam tiếp tục gõ gậy dò đường nữa, cầm trong tay như bình thường. Trì Sính , hỏi: "Bạn ?"
Trì Sính đáp: "Em trai ."
Đào Hoài Nam giữ cách ba năm bước chân với . Trì Sính vươn tay về phía : "Lại đây."
Đào Hoài Nam bước tới, Trì Sính nắm lấy tay , cùng xuống lầu.