Chó Dữ Lâu Năm - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-02-03 11:02:40
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kể từ hôm đó, Trì Khổ thường xuyên chằm chằm mắt Đào Hoài Nam.

Đào Hoài Nam đang , vì ánh thì sờ cũng chẳng thấy. Cậu thường xuyên Trì Khổ bất thình lình quát bên cạnh làm cho giật nảy , bảo đừng đảo mắt.

Đào Hoài Nam quát tất nhiên là tủi , cãi lí nhí: "Có đảo ..."

Trì Khổ bảo: "Mắt đừng đảo qua đảo ."

"Tớ đảo mà..." Đào Hoài Nam nhắm mắt mở , ngây thơ hỏi: “Giờ đảo ?"

"Có." Trì Khổ cau mày, vẻ mặt dữ tợn giọng điệu cũng gay gắt: “Nhìn thẳng về phía , đừng liếc ngang liếc dọc."

Đào Hoài Nam suýt : " tớ thấy gì ."

Trì Khổ giải thích thế nào, hai đứa cứ ông gà bà vịt. Đào Hoài Nam quát ngoài tủi còn thấy sợ, sợ mắt hỏng thêm, trong lòng hoang mang.

Mắt Đào Hoài Nam to, lòng đen lộ rõ mồn một, mắt chỉ cần động đậy là thấy ngay. Cả tuần nay ở trường Trì Khổ cứ nhắc nhở suốt, nhắc đến mức Đào Hoài Nam bắt đầu thấy sợ nó.

Lúc ngủ, tự leo lên giường, mặt tường lưng ngoài, cũng chẳng thèm nắm dải khăn nữa.

Trì Khổ ngó đầu sang , bà bảo mẫu bảo nó xuống, sắp tắt đèn . Nó chịu, cứ chổng m.ô.n.g lên Đào Hoài Nam.

Lát nó đưa tay sang, che lên mắt Đào Hoài Nam.

Đào Hoài Nam thấy tiếng động, chuẩn tâm lý nên sợ. Sợ Trì Khổ mắng, chủ động hỏi : "... Tớ đảo mắt ?"

Tay Trì Khổ ấn mạnh, Đào Hoài Nam ấn đau cả mắt, nắm lấy cổ tay nó kêu khẽ: "Đau."

"Cậu đảo thì đau." Trì Khổ cảm nhận nhãn cầu vẫn đang chuyển động mí mắt, mày cau .

"Sao thế con?" Bà bảo mẫu tới hỏi.

Bị vây quanh ngó làm Đào Hoài Nam thấy bất an, lắc đầu hất tay Trì Khổ , định lấy chăn trùm kín .

Trì Khổ nhảy xuống khỏi giường , sang giường Đào Hoài Nam, dùng ngón cái và ngón giữa ấn giữ vị trí nhãn cầu của , bảo: "Giữ yên ở đây."

Nó ấn như thế, Đào Hoài Nam cứ động đậy mắt là đau. Cậu bắt đầu thút thít , bà bảo mẫu vội hỏi: "Mắt Hoài Nam làm thế?"

Trì Khổ đáp: "Không ạ."

Bà bảo mẫu cũng chẳng ưa gì Trì Khổ, suốt ngày lạnh lùng, lớn ai chả thích trẻ con mềm mỏng đáng yêu. bà cũng ghét nó, vì nó đỡ việc cho bà, cần chăm sóc nhiều, chăm em, cũng coi như hiểu chuyện.

Nước mắt Đào Hoài Nam sắp trào , miệng vẫn kêu đau.

Trì Khổ vẫn buông tay: "Chỉ thôi, đừng động đậy nữa là chứ gì?"

Đào Hoài Nam bao giờ mắng dữ thế , cũng chẳng dám mở mắt, nước mắt cứ thế chảy dài đôi mắt đang nhắm nghiền.

Đau là đau thật, giữ chặt nhãn cầu, nhúc nhích cái là đau điếng. Thế là Đào Hoài Nam im thật, nhãn cầu dừng ngay tay Trì Khổ, giữ nguyên trạng thái đau.

Không động đậy nữa nhưng vẫn , mắng tủi , mất mặt quá.

Trì Khổ thấy im một lúc lâu, buông một câu lạnh tanh: "Đừng nữa."

Đào Hoài Nam đưa tay quệt nước mắt: "Tớ nghỉ chơi với ."

Lần nghỉ chơi là nghỉ chơi thật, kiểu dỗi hờn vu vơ khi.

Đào Hoài Nam nhớ đời, nhất quyết thèm để ý đến Trì Khổ, sợ cũng tìm nó nữa, thà vấp ngã cũng thèm nhờ. Xưa nay là Đào Hoài Nam nhiệt tình tìm nắm tay chuyện, tính Trì Khổ vốn lạnh nhạt, giờ Đào Hoài Nam chủ động nữa thì cái tình bạn lúc nắng lúc mưa tan vỡ là cái chắc.

Tính Trì Khổ là thế, nếu thì hồi mới đến đây nó chẳng câm như hến suốt bao lâu.

Đến cả Đào Hiểu Đông cũng nhận hai đứa biến, cuối tuần đón về thấy khác hẳn khi. Đào Hoài Nam mặt bí xị, áp mặt vai chẳng năng gì.

"Hai đứa thế?" Đào Hiểu Đông hỏi.

Đào Hoài Nam xoay mặt sang hướng khác vai , im thin thít.

Trì Khổ cũng , đeo cặp đằng . Đào Hiểu Đông đưa tay kéo cặp nó , Trì Khổ ngửa đầu , Đào Hiểu Đông hỏi: "Hai đứa giận ?"

Trì Khổ lắc đầu.

Đào Hoài Nam thấy tiếng trả lời, vẫn áp mặt , lúc vui cái miệng dẩu lên một mẩu, trông như con búp bê đang hờn dỗi.

Đào Hiểu Đông rung rung vai trêu: "Giận ?"

Đào Hoài Nam cũng hẳn là giận, cũng quá để bụng chuyện Trì Khổ , thì thôi, nhưng ghét cái giọng điệu chán ghét thường trực của Trì Khổ. Người mù nhạy cảm với âm thanh, và nhạy cảm với cả cảm xúc trong giọng khác.

Trì Khổ ghét , Đào Hoài Nam thừa. Bị ghét nhiều quá cũng thấy tủi , lòng tự trọng bé nhỏ tổn thương .

Bình thường Đào Hiểu Đông đến đón là Đào Hoài Nam hớn hở lắm, cái vẻ ỉu xìu đúng là hiếm thấy.

Đào Hiểu Đông vòng tay vỗ vỗ đầu em, bảo: "Thôi nào, đừng dỗi nữa."

Đào Hoài Nam đó lầm bầm: "Cậu ấn mắt em."

"Chắc cố ý ." Đào Hiểu Đông thuận miệng bênh vực.

"Cố ý đấy.” Đào Hoài Nam mím môi, bồi thêm câu nữa: “... Tại mắt em động đậy."

Đào Hiểu Đông thế liền thẳng dậy: "Đâu để xem nào?"

Đào Hoài Nam thẳng dậy hướng về phía , chớp chớp mắt cho xem, còn hỏi nhỏ: "Giờ động đậy ?"

Đôi mắt to tròn thẳng về một hướng ngoan, Đào Hiểu Đông xoa lưng em: "Không động đậy, cả."

Gặp trai là Đào Hoài Nam thấy tủi , thì thầm mách: "Cậu dùng ngón tay ấn nhãn cầu em, đau lắm."

Trì Khổ một cái .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-12.html.]

Đào Hiểu Đông khanh khách, lồng n.g.ự.c rung lên, bảo: "Cái đồ mách lẻo."

Buổi tối, tivi bật đại một kênh thiếu nhi, hoạt hình chiếu ầm ĩ, Đào Hoài Nam dựa sô pha, một tay vuốt ve ông Mười, một tai tiếng tivi.

Đào Hiểu Đông rửa hoa quả bưng , thấy Trì Khổ ban công một , bèn gọi nó một tiếng.

Trì Khổ .

Đào Hiểu Đông nhét quả táo tay Đào Hoài Nam cho tự gặm. Anh định , thấy mặt Đào Hoài Nam dừng bước .

"Ngửa đầu lên."

Đào Hoài Nam hì hì ngửa cổ: "Làm gì thế ạ?"

Đào Hiểu Đông đỡ đầu em, nhẹ nhàng đặt ngón cái lên mắt em. Đào Hoài Nam Trì Khổ ấn quen , tay đặt lên là im re.

Đào Hiểu Đông hỏi: "Mắt khó chịu ?"

"Không ạ." Đào Hoài Nam đáp lí nhí.

Tay trai vẫn còn vương nước rửa hoa quả mát lạnh. Đào Hoài Nam ấn thấy đau, ngược còn thấy dễ chịu.

"Lúc mắt động đậy em ?"

Đào Hoài Nam ngẫm nghĩ bảo: "Không rõ lắm, tay ấn thì là đang động đậy, bình thường thì ."

Đào Hiểu Đông buông tay , nhãn cầu Đào Hoài Nam đảo một cái, hỏi: "Vừa nãy động đậy ?"

Đào Hoài Nam bảo: "Lần thì ."

"Bình thường em cũng đấy, chỉ là em để ý thôi." Đào Hiểu Đông ấn lên mắt em, dặn dò: “Đừng đảo loạn xạ, lắm."

Anh trai ít khi nặng lời với , Đào Hoài Nam sững sờ. Đào Hiểu Đông tiếp: "Mắt đảo như rang lạc trông như thằng ngốc ."

Câu chẳng dịu dàng chút nào, Đào Hoài Nam vô thức gật đầu. Anh trai mà nghiêm túc lên là Đào Hoài Nam sợ, ai nghiêm túc cũng sợ hết.

Hai câu của Đào Hiểu Đông khiến Đào Hoài Nam mấy ngày cứ nhớ đến là thót cả tim.

Thỉnh thoảng đưa tay lên, sờ lên mí mắt xem nhãn cầu động đậy . Cậu sợ , sợ giống thằng ngốc.

Trì Khổ cũng mặc kệ , là do động đậy thật là Trì Khổ chán chẳng buồn quản nữa.

Mắt thấy khiến bao nhiêu chuyện cỏn con trở nên phiền phức, chỉ một việc nhỏ xíu là đừng đảo mắt thôi mà với Đào Hoài Nam cũng khó khăn vô cùng.

Chuyện mắt mũi xong, gần đây sinh cái tật sờ mắt.

Cô giáo lớp nhắc Đào Hoài Nam mấy .

Đào Hoài Nam da mặt mỏng, mỗi mắng là mất cả buổi mới hồn.

Trong các thầy cô giáo, cô giáo tiếng Anh là ghê gớm nhất, tính tình cũng nóng nảy nhất. Học kỳ đổi giáo viên tiếng Anh mới, cô còn nhớ tên Đào Hoài Nam. Thấy Đào Hoài Nam đưa tay sờ mắt, cô ném ngay mẩu phấn về phía , mắng: "Sao mà cái tính chừa thế hả."

Mặt Đào Hoài Nam đỏ bừng lên ngay lập tức.

Mẩu phấn nảy từ vai Đào Hoài Nam sang bàn Trì Khổ, rơi xuống đất.

Trì Khổ đá phăng mẩu phấn .

Đào Hoài Nam mặt nóng bừng mãi đến hết giờ vẫn hết.

Lần thì mắt cũng chẳng dám sờ nữa, nhãn cầu đảo cũng chẳng làm thế nào.

Mắt nhạy cảm như thế, cảm nhận bằng thị giác, nhiều khi cố tình đảo , là thực sự .

Đào Hoài Nam cứng đờ ghế, đứa trẻ ngoan phê bình lúc nào cũng thấy hụt hẫng.

Dạo mắng nhiều quá.

Lúc tan học, Trì Khổ cạnh đợi, Đào Hoài Nam dậy chạm nó, đưa tay sờ sờ. Trì Khổ nắm lấy cổ tay , Đào Hoài Nam định gọi "Trì Khổ" nhưng thôi.

Một lúc nhịn , vẫn gọi: "Trì Khổ."

Mẩu phấn ban chiều Trì Khổ đá lối , qua đó Trì Khổ đá bồi thêm phát nữa.

"Tớ làm bây giờ..." Đào Hoài Nam buồn bã hỏi.

Trì Khổ đáp: "Chẳng làm cả."

Đào Hoài Nam hướng về phía nó, rụt rè hỏi: "Giờ tớ đảo ?"

Trì Khổ : "Không."

Đào Hoài Nam khẽ "ờ" một tiếng.

Trước khi tan học hôm thứ Sáu, Đào Hoài Nam xuống bàn Trì Khổ, bảo: "Cậu đừng mách là cô giáo mắng tớ nhé..."

Trì Khổ "ừ".

Đào Hoài Nam bảo: "Tớ sợ giận."

"Giận ai?"

"Giận tớ." Đào Hoài Nam cúi đầu, cằm tì lên tay động đậy theo nhịp : “Tớ vô dụng, cái gì cũng làm. Cậu giận tớ, tớ sợ cũng giận tớ."

Trì Khổ , há miệng định gì đó, ngẩn một lúc bảo: "Tớ giận."

"Cậu giận." Đào Hoài Nam khẳng định: “Tớ mà."

Trì Khổ kịp gì, Đào Hoài Nam bồi thêm: "Tớ còn lúc nào cũng thích tớ nữa cơ."

Loading...