Chó Dữ Lâu Năm - Chương 119

Cập nhật lúc: 2026-02-28 04:00:17
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trì Sính về Bắc Kinh , Thạch Khải cũng về Bắc Kinh , Quý Nam thì càng xa hơn, trường học tiếp các môn chờ nghiệp.

Thoáng cái, sự náo nhiệt phồn hoa dịp Tết biến mất sạch sành sanh. Thành phố vẫn chỉ còn một Đào Hoài Nam mù lòa và một Phan Tiểu Trác mắc chứng ngại giao tiếp.

Hai con trai gặp ngây ngô một lúc, Phan Tiểu Trác gãi đầu bảo: "Anh tớ !"

Đào Hoài Nam đáp: "Anh nhỏ của tớ từ đời nào ."

Phan Tiểu Trác quét mã ở góc bàn gọi đồ ăn cho , còn bảo Đào Hoài Nam: "Cậu mời tớ ăn nhé."

"Ok.” Đào Hoài Nam vui vẻ đồng ý: “Cậu gọi ."

Phan Tiểu Trác cũng chẳng khách sáo, gọi cho ít món, tiện thể gọi giúp luôn phần của Đào Hoài Nam. Gọi xong dùng luôn điện thoại của Đào Hoài Nam quét mã thanh toán, giơ điện thoại lên cho Đào Hoài Nam ấn vân tay trả tiền.

Một loạt động tác diễn cực kỳ thành thục, hai phối hợp ăn ý vô cùng.

Đào Hoài Nam hỏi: "Anh Khải bao giờ về?"

"Ai .” Phan Tiểu Trác giả vờ như để tâm lắm, giọng dửng dưng: “Chả thấy gì."

So với thì Đào Hoài Nam thành thật hơn nhiều, chẳng che giấu nỗi nhớ nhung chút nào, thở dài : "Bắc Kinh xa quá."

Nói xa thì cũng chẳng xa mấy, tàu cao tốc máy bay đều nhanh vèo vèo, chớp mắt cái là tới.

Trì Sính lệnh cấm cho , Đào Hoài Nam vẫn sợ giận, cũng sợ làm lỡ việc của , thì Trì Sính phân tâm lo cho . Hơn nữa bản Đào Hoài Nam cũng bận, dạo việc ở bệnh viện và trường học đều nhiều.

Anh nhỏ về đó hơn một tháng , ngoại trừ thỉnh thoảng gọi điện, gọi video tiếng thì Đào Hoài Nam chỉ nhận vài tin nhắn vắn tắt.

Tin nhắn gửi lúc thì Trì Sính trả lời, lúc thì , ví dụ như mấy tin Đào Hoài Nam gửi hôm nay Trì Sính chẳng trả lời tin nào.

"Hai làm hòa đúng ?" Phan Tiểu Trác xoắn mỳ dĩa, hỏi Đào Hoài Nam.

"Chưa."

Phan Tiểu Trác ngạc nhiên ngẩng đầu: "Vẫn á?"

"Ừ." Đào Hoài Nam đáp.

"Tớ thấy lắm mà..." Phan Tiểu Trác thực sự thắc mắc: “Thế thế nào mới gọi là làm hòa?"

Đào Hoài Nam cũng chậm rãi xoắn mỳ, dĩa xoay vòng vòng trong tay, : "Tớ cũng chẳng nữa, nhưng mà vội."

"Được ..." Phan Tiểu Trác giúp Đào Hoài Nam cắt một miếng thịt bỏ đĩa của : “Không vội là ."

Miệng thì vội, bình tĩnh lắm, làm như cái tối nào khi ngủ cũng hỏi một câu "Hôm nay làm hòa " .

Ăn xong với Phan Tiểu Trác, ai về nhà nấy.

Trì Sính vẫn trả lời tin nhắn, trời tối đen , sáng chiều cộng năm tin, tin nào hồi âm.

Giờ hai ông vẫn về, Đào Hoài Nam đeo tai tài liệu. Học kỳ nhiều luận văn, nhiều tư liệu, cái nào cần dùng đều cắt , đó từ từ sắp xếp .

Cậu luận văn tốn nhiều thời gian, chỉ riêng tư liệu âm thanh lưu trữ ít.

"Anh Trì, điện thoại!" Phàm Quả gọi với từ xa, giơ điện thoại vẫy vẫy với Trì Sính.

Trì Sính ngoắc tay, hiệu mang đây.

Phàm Quả nhảy chân sáo mang tới, hỏi: "Đi ăn cơm ?"

Trì Sính liếc tin nhắn Wechat, là tin nhắn trong nhóm chat, tag tên tất cả . Trì Sính ném điện thoại sang một bên, tiếp tục dùng máy tính của Quách Nhất Minh tìm đồ.

"Đi ăn ! Em đói !" Phàm Quả bên cạnh giục.

Trì Sính đầu cũng chẳng ngẩng lên: "Tự ."

"Thế ăn gì em mua về cho!" Phàm Quả sờ thấy thẻ cơm , lười về lấy: “Cho em mượn thẻ cơm tí."

"Trên bàn , tự lấy ."

Trì Sính trông rõ ràng là đang mất kiên nhẫn, Phàm Quả ý tự chuồn lẹ, dám làm phiền nữa.

Đào Hoài Nam tài liệu canh điện thoại, canh đến tận mười rưỡi đêm.

Tin nhắn của Trì Sính tới lúc định tắm, tiếng chuông là vớ lấy ngay.

Trì Sính: Ngủ ?

Đào Hoài Nam: Chưa ạ!

Trì Sính: Không tiện ?

Đào Hoài Nam: Tiện mà!

Mỗi hai tin nhắn, gửi xong im bặt. Đào Hoài Nam đoán ý Trì Sính là gì, tắm cũng mang theo điện thoại, nhưng nó chẳng vang lên thêm nào nữa.

Đào Hiểu Đông và Thang đang gối đầu lên chân xem phim ở , chắc là sắp ngủ gật cả , gọi chẳng thấy gì. Đào Hoài Nam qua nhắc nhở: "Mười một giờ , mai còn làm đấy ạ."

Thang Sách Ngôn ngẩng đầu lên , đáp: "Được ."

Đào Hiểu Đông quả thực ngủ say, gối đầu lên đùi Thang Sách Ngôn ngủ ngon lành. Thang Sách Ngôn đặt một tay lên , hai hờ hững nắm tay , ngón tay móc ngón tay.

Cũng may là Đào Hoài Nam thấy, nên hai ông lúc nào cũng chẳng hổ là gì.

Thang Sách Ngôn vẫn nỡ gọi Hiểu Đông dậy, để ngủ thêm chút nữa, đợi tự tỉnh tính . Đào Hoài Nam mặc kệ hai họ, về phòng đóng cửa .

Trước khi ngủ Đào Hoài Nam vẫn chẳng đợi gì thêm, mười một rưỡi, gửi cho Trì Sính một tin nhắn thoại: "Hôm nay làm hòa, ngày mai em sẽ tiếp tục nỗ lực. nhỏ ngủ ngon, nghỉ ngơi sớm nhé!"

Giọng trong đêm thì thầm tĩnh lặng, dễ chịu.

Trì Sính gọi thẳng một cuộc gọi thoại sang, Đào Hoài Nam ngớ một giây nhanh chóng bắt máy.

"Anh nhỏ?" Đào Hoài Nam khẽ.

Trì Sính vẫn đang làm việc, điện thoại đặt bàn, đeo tai .

"Sắp ngủ ?" Trì Sính hỏi.

Đào Hoài Nam "" một tiếng. Trì Sính chủ động gọi điện thoại chuyện khiến thấy vui vui.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-119.html.]

Bên phía Trì Sính tiếng gõ bàn phím lách cách ngừng, cũng gì. Micro của tai chắc để gần, hoặc là ngậm trong miệng, Đào Hoài Nam thể thấy tiếng thở của rõ, thậm chí thi thoảng tiếng thở còn phả thẳng mic.

Nghe tiếng thở của Trì Sính qua tai như thế , cảm giác tê dại từ tai lan từng vòng, đến khi Đào Hoài Nam chịu nổi gọi một tiếng "Anh nhỏ".

"Nói." Trì Sính đáp .

"Anh cố ý ?" Đào Hoài Nam yếu ớt : “Anh đừng thổi mic nữa..."

Trì Sính khựng một chút, đó mới khẽ, xong mới hỏi: "Sao thế?"

Trong những chuyện Đào Hoài Nam luôn thành thật: "Em chịu nổi."

Cả ngày trả lời tin nhắn, giờ phút vẻ như vui hơn một chút. Lần Trì Sính thực sự đưa micro tai lên miệng, c.ắ.n một đoạn dây tai , chuyện với Đào Hoài Nam.

Vừa nãy thì cố ý, nhưng bây giờ thì chắc chắn là .

Đào Hoài Nam vùi mặt cánh tay , Trì Sính hỏi : "Hôm nay làm những gì ?"

"Sáng chiều đều tiết, tan học xong ăn cơm với Tiểu Trác.” Đào Hoài Nam trả lời: “Em kể với hết mà."

Trì Sính hỏi: "Kể lúc nào?"

"Trước khi học và khi tan học em đều nhắn mà..." Đào Hoài Nam đó rầu rĩ : “Anh trả lời em ."

Bàn tay gõ phím của Trì Sính dừng , cầm điện thoại lên kiểm tra khung chat, thoát kiểm tra nhóm chat: "Không nhận ."

"Dạ?" Đào Hoài Nam ngạc nhiên ngẩng mặt lên: “Không thể nào."

Một thực sự gửi, một thực sự nhận .

Đào Hoài Nam mày mò cả buổi mới , hóa mấy tin nhắn ban ngày gửi Trì Sính chẳng tin nào cả. Hôm nay trong trường thi cử nên lắp thiết chặn sóng.

Tin nhắn gửi thất bại nhưng âm báo, nên Đào Hoài Nam gửi .

"Em còn tưởng trả lời em.” Chuyện đúng là hiểu lầm tai hại, Đào Hoài Nam dậy : “Vừa nãy nếu gọi tới, khi đêm nay em ôm nỗi cô đơn mà ngủ mất ."

Trì Sính thản nhiên : "Tôi tưởng hôm nay em bận."

"Có bận đến mấy cũng thể tìm ..." Đào Hoài Nam : “Em yêu mà."

Cậu bao giờ keo kiệt lời yêu thương, nào cũng vẻ nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng nào cũng đều chân thành.

Quách Nhất Minh và một bạn cùng phòng khác đều nhà, trong ký túc xá chỉ Trì Sính.

Trì Sính tắt cuộc gọi thoại, chuyển sang gọi video.

Đào Hoài Nam bắt máy, hỏi: "Thấy em ?"

Trì Sính bảo "Rồi".

Đào Hoài Nam để điện thoại xa, : "Cho ngắm em đấy."

Trên màn hình là một trai khôi ngô, ngoan. Cổ áo ngủ lệch mà , một đoạn mép gấp trong.

Trì Sính theo bản năng đưa tay định chỉnh cho .

"Anh thấy hôm nay em tìm .” Đào Hoài Nam vốn thông minh, nhiều chuyện chỉ cần nghĩ thoáng qua là hiểu, rạng rỡ hơn, với cái điện thoại: “Anh vui đúng !"

Trì Sính khẽ c.ắ.n dây tai , : "Không ."

"Có!" Đào Hoài Nam khẳng định chắc nịch: “Em còn đang nghĩ, hôm nay giọng cảm xúc là lạ."

Trì Sính màn hình, dựa lưng ghế, vẻ mặt vẫn lạnh lùng: "Đã bảo là ."

Đào Hoài Nam cũng chẳng thèm tranh cãi với , tự kết luận: "Anh nhớ em !"

Tối hôm đó Đào Hoài Nam vui lắm. Về Trì Sính chê phiền tắt video, Đào Hoài Nam bồi thêm một tin nhắn: Em cũng nhớ !

Trì Sính nhắn : Ngủ.

Nhờ buổi tối hôm mà mấy ngày tiếp theo Đào Hoài Nam làm việc hăng say hẳn lên, học tập và làm việc đều chăm chỉ, giải quyết hết công việc tồn đọng trong mấy ngày gần đây.

Cuối tuần đó cố tình sắp xếp công việc, sáng thứ Sáu tan học là bắt tàu cao tốc thẳng lên Bắc Kinh.

Mấy hôm nay Trì Sính sửa một dự án nhỏ, đêm qua thức trắng, sáng mới chợp mắt một lúc. Buổi sáng họp với Phàm Quả ở chỗ sếp, trưa về mới ngủ bù.

Tiếng gõ cửa vang lên, vẻ mặt Trì Sính hung dữ vô cùng, tưởng là Phàm Quả đến, cau mày lật một cái.

Đào Hoài Nam tưởng Trì Sính nhà, thu tay định đợi ở cửa, lấy điện thoại hỏi xem Trì Sính đang ở .

tiếng lật khẽ bên trong Đào Hoài Nam bắt , do dự một chút gõ thêm mấy cái.

Biểu cảm của Trì Sính lúc leo xuống giường mở cửa thực sự là dữ tợn hết chỗ .

Nếu lúc ở cửa là Phàm Quả thật, chắc thấy sẽ sợ c.h.ế.t khiếp, Trì mặt lạnh là đáng sợ nhất.

ngoài cửa lúc là một nhóc mù, thấy gì .

Trì Sính mở cửa , định luôn, mặt vẫn đen sì, đến một câu cũng chẳng buồn .

Đào Hoài Nam nhẹ nhàng theo , còn đóng cửa .

Trì Sính vài bước mới đột nhiên phản ứng gì đó sai sai, sững một cái phắt .

Trên mặt Đào Hoài Nam mang theo nụ , đang hớn hở "" .

Trì Sính nhíu mày chặt đến mức thể kẹp c.h.ế.t ruồi, khó tin mở miệng: "Đào Hoài Nam?"

Đào Hoài Nam lớn tiếng đáp : "Ơi!"

Trì Sính chằm chằm , gần như nghiến răng hỏi: "Em tự mò đến đấy ?"

Đào Hoài Nam cũng chẳng thèm trả lời, vứt gậy dò đường sang một bên, lao thẳng Trì Sính. Mang theo lạnh từ bên ngoài, ôm chầm lấy Trì Sính, dùng sức hôn chụt một cái thật mạnh lên miệng .

Trì Sính vồ cho lùi hai bước, biểu cảm mặt lúc khó mà diễn tả , nhưng tay thì theo phản xạ giơ lên ôm lấy .

Đào Hoài Nam cứ chụt chụt hôn lên môi Trì Sính dứt, bao nhiêu tâm cơ dùng hết cả , sợ Trì Sính mắng nên cứ chặn họng .

Trì Sính c.ắ.n mạnh môi một cái, rách da nhưng cũng khá đau.

"Em nhớ nhớ nhớ quá mất nhỏ.” Đào Hoài Nam l.i.ế.m liếm môi cắn, mắt sáng lấp lánh, ôm Trì Sính vui sướng vô cùng: “Đừng mắng em nha."

Loading...