Chó Dữ Lâu Năm - Chương 118
Cập nhật lúc: 2026-02-28 04:00:16
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh là trai của nó. Anh cũng là trai của mày.
Hai câu của Đào Hiểu Đông quá đỗi nặng ký, nặng trĩu giáng xuống lòng . Trì Sính mất vài phút nên lời, cứ im lặng mãi.
Lát , Trì Sính khẽ ngửa , gáy tựa lên tay Đào Hiểu Đông.
Từ bé đến lớn, Trì Sính gần như bao giờ hành động nào giống như làm nũng thế .
Đào Hiểu Đông hành động nhỏ của chọc , vò vò tóc hỏi: "Đào Hoài Nam lây cho mày đấy ?"
Trì Sính nghiêng đầu, thái dương áp lòng bàn tay Hiểu Đông.
"Hồi bé thì chẳng làm nũng, giờ cơ đấy?" Hiểu Đông cọ đến buồn , bảo: “Đây còn là Khổ của thế? Hình tượng sụp đổ nhé."
Trì Sính cũng gì, cứ gối đầu lên tay như thế, nghiêng đầu gọi một tiếng: "Anh."
"Hửm?" Trong giọng của Hiểu Đông vẫn vương ý .
Tiếng "" Trì Sính gọi xong cũng chẳng thêm gì, dường như chỉ đơn giản là gọi một tiếng như thế thôi.
Đào Hiểu Đông dùng sức cánh tay nâng đầu Trì Sính lên, ôm lấy vỗ mạnh lưng mấy cái, bảo: "Đừng ngày nào cũng gồng lên như trụ cột gia đình thế, cần mày mệt mỏi . Đừng quên bên mày còn hai ông nữa, với Thang chống đỡ cho tụi bay thêm mấy chục năm nữa cũng thành vấn đề."
Mấy năm nay tiền Trì Sính chuyển về ngày càng nhiều, Hiểu Đông từng cần, nào chuyển cũng nhận.
Có nhậu với bạn bè, bàn rượu Hiểu Đông nhắc đến hai đứa em trai, trong lời tràn đầy tự hào. Hạ Viễn khen một câu: "Thằng bé tâm đấy, quên gốc gác."
Những năm qua Đào Hiểu Đông nuôi cả hai đứa lớn khôn, chẳng để thiếu thốn thứ gì. Năm đó thi cấp ba, Trì Sính vì Đào Hoài Nam mà cố tình thi trượt, Đào Hiểu Đông bỏ tiền núi cho hai đứa học trường tư mà chớp mắt lấy một cái. Ai cũng nghĩ Trì Sính ghi nhớ công ơn của , giờ năng lực thì đường báo đáp.
Lúc Đào Hiểu Đông chỉ , xua tay bảo: "Nói xa quá , chẳng liên quan gì đến chuyện đó ."
Chuyện Trì Sính chuyển tiền cho chẳng liên quan gì đến việc trả ơn , vì thì trong lòng Hiểu Đông rõ nhất.
Căn bệnh về mắt di truyền của nhà họ Đào, Hiểu Đông cũng tránh khỏi, chuyện Trì Sính .
Hồi đó Đào Hiểu Đông giấu , kể hết . Trì Sính chuyện xong chỉ ôm lấy một cái, vỏn vẹn: "Không ."
Sở dĩ mấy năm nay Trì Sính đều đặn chuyển tiền, chính là để Hiểu Đông rằng cái nhà gánh vác. Dù cố sống cố c.h.ế.t kiếm tiền nữa cũng , để dựa , những việc làm đều làm .
Hai bao giờ thẳng những điều , nhưng Đào Hiểu Đông đều hiểu cả.
"Anh và Đào Hoài Nam, em đều buông , em đều giữ lấy." Trì Sính khẽ với Đào Hiểu Đông.
"Cũng chả ai bắt mày buông.” Đào Hiểu Đông : “Thích thì cứ giữ thôi."
Hôm đó hai em khá nhiều, bàn về nhiều chuyện tương lai.
Về chuyện giữa và Đào Hoài Nam thì cần quá nhiều, bao nhiêu năm sống mí mắt hai, chuyện gì mà qua mắt , nghĩa là thật.
Trước khi kết thúc cuộc trò chuyện, Đào Hiểu Đông bất ngờ ghé sát , thì thầm với Trì Sính một câu: "Đừng suốt ngày c.ắ.n lên mặt nó, kỳ lắm."
Trì Sính suýt thì nghẹn họng, chặn họng đến mức nên lời.
"Anh cũng chả cái , nhưng hết cách .” Hiểu Đông bồi thêm: “Mày tém tém chút ."
Trì Sính chỉ câm nín gật đầu, rầu rĩ đáp: "Biết ạ."
Mấy chuyện Đào Hoài Nam gì. Cậu cũng nhất quyết giấu hai , chỉ là nghĩ nhiều một chút. Dù Trì Sính cũng bảo hai làm hòa, giờ mà bô bô với hai là hai đứa yêu thì cũng hợp lý. Cậu đợi dỗ dành Trì Sính xong xuôi, theo đuổi mới công khai, lúc đó chuyện cũng khí thế hơn.
Ngày nào Đào Hoài Nam nhắn tin cho Trì Sính cũng đeo tai , che miệng nhắn tin thoại thì thầm, cho các thấy.
Hôm nay Thang đang xem tài liệu, Hiểu Đông bên cạnh bóp vai cho , Đào Hoài Nam cách hai một xa gần, nhắn tin cho Trì Sính.
"Anh nhỏ về ký túc xá ? Lát nữa gọi video ?
Hai ông đằng cũng đang chuyện, chẳng ai lỏm thì thầm.
Đào Hoài Nam che miệng nhắn tiếp: Em... nhớ lắm.
Đào Hiểu Đông thở dài, : "Anh Ngôn là bịt tai ?"
Đào Hoài Nam lập tức ngẩng đầu hai . Thang Sách Ngôn lưng về phía , : "Tai cần bịt, thấy gì cả."
"Không thấy mà cái gì.” Đào Hiểu Đông bắt bẻ: “Anh còn cả em."
Đào Hoài Nam hỏi: "Cười em hả?"
Đào Hiểu Đông và Thang Sách Ngôn đồng thanh lên tiếng...
"Ừ."
"Không."
Đào Hoài Nam chớp mắt, trách móc: "Trẻ con tâm sự mà cũng lén?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-118.html.]
"Bọn .” Đào Hiểu Đông vẻ vô tội: “Tại cái sự tâm sự của mày nó chặn chứ? Cứ nhè đúng lúc bọn ngắt quãng là mày chêm ."
Đào Hoài Nam còn định gì đó thì điện thoại đổ chuông.
Trong tai , giọng Trì Sính như đang bộ, tuy chỉ một chữ "ừ", nhưng thể thấy tiếng thở nặng nề của .
Đào Hoài Nam thấy kiểu thở chuyện thế , tim đập nhanh, tay ấn chặt tai , mấy .
Đào Hiểu Đông ở bên vọng sang: "Nói chuyện riêng thì bé mồm thôi, bọn nhé."
Đào Hoài Nam chẳng thèm để ý, xoay , đưa lưng về phía họ.
Anh hai thật sự quá phiền phức, nên video kết nối là Đào Hoài Nam xỏ dép lê chạy tót về phòng, đóng cửa , bò giường hỏi: "Anh nhỏ đang em đấy ? Hay là camera ?"
"Camera ." Trì Sính .
Đào Hoài Nam bèn mò mẫm tìm nút chuyển đổi camera màn hình, mãi đến khi Trì Sính bảo: "Được ."
"Là em hả?" Đào Hoài Nam hỏi.
Trì Sính "ừ" một tiếng.
Đào Hoài Nam để điện thoại xa, cũng thừa cúi đầu xuống một chút thì lên hình sẽ hơn. Một tay chống điện thoại ở xa xa, tay ôm gối của Trì Sính bò giường, bật đèn ngủ nhỏ chiếu .
"Vừa nãy hai với Thang lén em chuyện."
Trì Sính dựa đầu giường, mạng khách sạn bình thường, hình ảnh video nét lắm.
Đào Hoài Nam hỏi : "Anh ở một một phòng ạ?"
Trì Sính đáp "Phải".
Đào Hoài Nam mãn nguyện : "Thế em thể chuyện với lâu hơn một chút."
Hai cũng thường xuyên gọi cho , Đào Hoài Nam cũng dám đường đột gọi video gọi điện cho Trì Sính. Phải đồng ý mới dám gọi qua tán gẫu một lát, đúng phận "bé Đào hèn mọn".
Mùa đông bật sưởi nên trong nhà khô, Đào Hoài Nam l.i.ế.m môi, ánh đèn ngủ vàng ấm, đôi môi trông bóng bẩy, lấp lánh.
Thành tựu dỗ dành nhỏ hôm nay vẫn đạt , Đào Hoài Nam ôm gối, mắt híp , : "Nhớ quá ."
Trì Sính hỏi: "Tuần học nhỉ?"
"Vâng, sắp ." Đào Hoài Nam trả lời: “Học kỳ ít môn, nhưng nhiều luận văn lắm."
Trì Sính Đào Hoài Nam trong video, mặc bộ pijama mà lúc ở nhà mặc, màu xanh đậm làm tôn lên làn da trắng của , hàng mi rủ xuống tạo thành hai bóng râm dịu dàng mặt.
Trên cằm Đào Hoài Nam mọc một cái mụn nhỏ, đỏ hồng, trông khá đáng yêu.
Được chuyện với Trì Sính rõ ràng làm Đào Hoài Nam vui, cứ tít mắt suốt. Một làm cao, một dỗ dành, đây là thú vui tình cảm giữa họ, Đào Hoài Nam dỗ ngọt cũng vui vẻ lắm chứ bộ.
"Hôm nay làm hòa ?" Đào Hoài Nam hỏi.
Trì Sính : "Chưa."
"Vâng .” Đào Hoài Nam gật đầu: “Được thôi."
Trì Sính ở bên khẽ một cái, Đào Hoài Nam thấy nên bỏ lỡ nụ của . Trì Sính co ngón trỏ , khẽ gãi gãi lên màn hình.
"Thế mai em hỏi tiếp." Đào Hoài Nam .
Đào Hoài Nam buồn ngủ nhưng nỡ ngủ, bò đó mắt nhắm mắt mở, mỗi chớp mắt đều chậm chạp.
Trì Sính bảo: "Ngủ ."
Đào Hoài Nam ngáp một cái, đôi mắt trở nên ầng ậc nước: " mà em nhớ ."
Trì Sính: "Vừa thôi, dẻo mồm dẻo miệng mãi hết."
"Dẻo mồm dẻo miệng?" Đào Hoài Nam tỉnh cả ngủ, hướng về phía điện thoại: “Anh tin em hả?"
Nói còn hẳn dậy: "Anh tưởng em đang nịnh chắc?"
Cái dáng vẻ định ba mặt một lời cho ngô khoai khiến Trì Sính buồn , thành tiếng. Đào Hoài Nam hỏi: "Anh cái gì?"
Trì Sính bảo: "Thôi , ngủ ."
"Anh năng trách nhiệm một chút chứ." Đào Hoài Nam hậm hực.
Trì Sính : "Biết ."
Đào Hoài Nam lập tức bồi thêm một câu: "Thế là em nhớ thật đấy."
Trì Sính : "Biết ."