Chó Dữ Lâu Năm - Chương 115
Cập nhật lúc: 2026-02-28 03:59:53
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiều Đào Hoài Nam đến bệnh viện, Trì Sính ngoài bàn chuyện. Hai đường ai nấy , khi Đào Hoài Nam hỏi Trì Sính , Trì Sính địa điểm, Đào Hoài Nam hỏi: "Đến mấy giờ ạ?"
"Chưa ."
Đào Hoài Nam nghĩ ngợi : "Thế nếu em tan làm em đón nhé."
Trì Sính liếc : "Không cần em đón."
"Sao cần?" Trước khi mắt Đào Hoài Nam liếc về phía Trì Sính một cái, rõ ràng thấy gì mà mắt vẫn đảo như bi ve, đang tính toán ý đồ xa gì.
"Đừng vẽ chuyện." Trì Sính .
"Thì khác đều đón..." Đào Hoài Nam lầm bầm nhỏ nhẹ, giọng điệu chẳng cứng rắn tí nào: “Anh cũng chứ?"
"Ai đón?" Trì Sính giày xong, cửa đợi .
Đào Hoài Nam chậm chạp mặc áo khoác, xỏ một tay áo: "Anh Khải uống say Tiểu Trác còn đón... ... yêu... đều..."
Cậu năng ấp úng, Trì Sính cũng giục, dựa tủ giày bên cạnh đợi .
"... yêu... thì..." Đào Hoài Nam xỏ nốt tay áo : “chẳng đều... đón... ?"
Đợi xong câu lắp bắp , Trì Sính mới bình tĩnh hỏi: "Em là yêu ?"
Đào Hoài Nam tiếp tục chậm rãi kéo khóa áo, ngẩng đầu lên: "Em... ?"
"Làm hoà ?" Trì Sính buông thõng tay, ngón trỏ móc chùm chìa khóa, các ngón khác gõ nhẹ lên chìa khóa kêu leng keng: “Chẳng em bảo cần tha thứ ?"
"... cần tha thứ.” Đào Hoài Nam kéo khóa lên tận cổ, che kín mũi, miệng ồm ồm trong áo: “Chưa làm hòa làm ... ... ?"
"Đừng nữa.” Trì Sính mở cửa: “Đi thôi."
Đào Hoài Nam cầm gậy dò đường, theo Trì Sính ngoài, giọng kìm nén trong lớp áo: "Đã làm chuyện đó mà..."
Trì Sính để ý đến , đóng cửa bấm thang máy, Đào Hoài Nam nắm lấy tay : "Em cứ đón đấy."
"Tôi cần em đón." Trì Sính vẫn dửng dưng.
Mãi đến khi hai sắp tách , xe Đào Hoài Nam gọi sắp đến, mới hỏi Trì Sính: "Thế ch.ó con đón ?"
Đôi mắt to tròn xoe, trời lạnh chảy nước mắt sống nên mắt trông long lanh ngấn nước. Đào Hoài Nam về phía Trì Sính đầy tha thiết.
Trì Sính vài giây, đột nhiên đưa hai tay ôm lấy má Đào Hoài Nam qua lớp mũ áo, nâng mặt lên, hôn mạnh môi một cái.
Lần cắn, mà là mút chùn chụt.
Đào Hoài Nam "ưm" một tiếng, thả vẫn còn sướng rơn, đằng chân lân đằng đầu hỏi: "Anh hôn ch.ó ?"
Trì Sính ấn mạnh lên đỉnh mũ lắc lắc, : "Đi ."
Tình d.ụ.c khiến tình yêu thêm mật.
Làm với làm chắc chắn là khác , cảm giác thuộc về và ham chiếm hữu về mặt tâm lý đều mạnh mẽ hơn, mặc dù vốn dĩ họ gắn bó khăng khít như một thể.
Mấy ở bệnh viện Nhật Bản thật, mấy ngày Đào Hoài Nam khỏi cửa , cũng . Lúc rảnh rỗi ở bên Trì Sính hơn, chẳng cả.
Đào Hoài Nam còn hơn một năm nữa mới chuyển chính thức, họp hành cũng chẳng việc gì của , là hội thảo nghiên cứu tình huống với bệnh viện khác, chỉ thể tít phía ké.
Đào Hoài Nam thấy slide, nhanh, mấy tiếng đồng hồ hội thảo đầu óc Đào Hoài Nam hoạt động liên tục để ghi nhớ, kết thúc xong thấy đầu đau.
Cả chiều đụng đến điện thoại, sóng trong phòng họp cũng yếu. Lãnh đạo khỏi phòng họp, Đào Hoài Nam đành đợi. Đợi đến khi vãn, Đào Hoài Nam mới vội vàng , nhắn tin cho Trì Sính.
" nhỏ đang ở ?
Cậu còn lên lầu thu dọn đồ đạc, nửa đường nhận tin nhắn trả lời của Trì Sính: Xuống lầu là .
Đào Hoài Nam: Oa.
Cậu bảo đón Trì Sính, những đón , cuối cùng là Trì Sính đến đón .
Đào Hoài Nam hí hửng theo về nhà, hai ông về , đang ở ban công tỉa hoa cắm bình. Cửa mở, Hiểu Đông khoa trương kêu lên "Ái chà", hỏi Thang Sách Ngôn: "Anh Thang ai về thế ?"
Thang Sách Ngôn phối hợp : "Không , tiếng hình như hai cơ."
"Ai thế nhỉ?" Đào Hiểu Đông : “Ai đến nhà thế ?"
Đào Hoài Nam ghé sát thì thầm với Trì Sính: "Xem hai họ phiền kìa."
Trì Sính , xách áo khoác hai treo lên, Đào Hoài Nam to: "Về đây ạ."
"Dô!" Hiểu Đông đầu , với Thang Sách Ngôn: “Hai đứa trẻ bỏ nhà về đấy ?"
"Ai bỏ nhà !" Đào Hoài Nam dép , hít hà: “Thơm thế, Thang nấu gì đấy ạ?"
Thang Sách Ngôn xoa đầu , tay cầm giấy gói hoa, : "Đi, Thang làm đồ ăn cho."
Đào Hoài Nam húc vai lưng trai, vui vẻ theo Thang Sách Ngôn.
Sáng Đào Hoài Nam dự đoán sai chút nào, hộp kẹo hồ lô đó bữa tối hai ông mỗi một quả ăn sạch sành sanh. Đào Hoài Nam tắm xong là hết sạch.
"Anh nhỏ!" Đào Hoài Nam lắc lắc cái hộp thủy tinh rỗng: “Anh xem !"
Trì Sính cũng đang chuẩn tắm, cầm đồ ngủ qua, một câu " ".
"Anh hai họ kìa.” Đào Hoài Nam vốn định tắm xong ăn: “Chẳng để cho em quả nào."
Đào Hiểu Đông còn ngẩng đầu với Trì Sính: " Khổ thích ăn táo mật nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-115.html.]
Thang Sách Ngôn : "Anh vẫn thích ăn táo gai hơn."
Đào Hoài Nam hướng về phía Trì Sính: "Anh hai họ xem."
Trì Sính : "Làm cho em."
Đào Hoài Nam hết kẹo hồ lô, đặt hộp thủy tinh sang bên cạnh, bếp bĩu môi tự cắt hoa quả.
Hai đứa chơi mấy ngày, về nhà trạng thái chút đổi vi diệu.
Đào Hiểu Đông và Thang Sách Ngôn thấy hết, ai hỏi nhiều. Sắp Tết , Đào Hoài Nam ngày nào cũng ha ha, lúc làm thì theo Hiểu Đông cửa hàng, Hiểu Đông làm việc học bài, hoặc ở nhà chơi với Trì Sính.
Mãi đến hai chín Tết mới chịu ngoài gặp Phan Tiểu Trác, cũng Đào Hoài Nam chịu gặp, là Phan Tiểu Trác vắng hai ngày, mới về.
Đào Hoài Nam đó chỉ trêu thôi, giận thật, vốn chẳng nóng nảy.
"Tớ mỗi là bạn , để ý đến tớ tớ buồn lắm." Phan Tiểu Trác đến xuống nước: “Xin Hoài Nam, đừng giận tớ."
Đào Hoài Nam : "Thế chả khéo quá còn gì? Lúc cần thì , lúc chuyện bảo ngại giao tiếp."
"Tớ giấu chuyện gì nữa .” Phan Tiểu Trác nghiêm túc: “Chuyện gì cũng kể với ."
Đào Hoài Nam xua tay, lấy một viên chiên nhân gì c.ắ.n một miếng: "Tớ trêu thôi, giận , mừng cho đấy, Tiểu Trác, Khải thực sự ."
Thạch Khải về mặt đều chê , Đào Hoài Nam quen bao nhiêu năm . Trước đoán Phan Tiểu Trác và Quý Nam quen thực trong lòng Đào Hoài Nam cũng lo lắng, sợ Quý Nam đáng tin, Tiểu Trác tính tình trầm, chuyện gì thích , thêm một ông Quý Nam ruột để ngoài da, cũng đủ sầu. Giờ là với Thạch Khải, Đào Hoài Nam thực lòng thấy .
Đào Hoài Nam với : "Tớ thực sự vui."
Nhắc đến chuyện Phan Tiểu Trác vẫn ngượng, nhưng vẫn với Đào Hoài Nam: "Thực tớ..."
Cậu đẩy gọng kính, mở lời thế nào: "Tớ vẫn luôn... thích con trai."
Đào Hoài Nam , bảo: "À."
"Tớ dám là sợ áp lực, tưởng tớ ý gì với .” Phan Tiểu Trác gãi đầu, mặt đỏ bừng: “Tớ chơi với vì cái đó..."
Đào Hoài Nam bật ngay lập tức: "Tớ nghĩ đến chuyện đó , tớ cũng chẳng ngờ góc độ suy nghĩ của kỳ lạ thế."
"Đừng !" Phan Tiểu Trác hắng giọng, che nửa mặt : “Tớ đối với trong sáng... đấy."
"Cậu mà trong sáng với tớ thì ngược đời quá." Đào Hoài Nam .
Cậu ngờ Phan Tiểu Trác dám thú nhận xu hướng tính d.ụ.c của là vì sợ hiểu lầm, Đào Hoài Nam dở dở .
Hôm nay Phan Tiểu Trác chẳng giấu giếm gì, kể hết chuyện thầm thích Thạch Khải từ hồi cấp ba cho Đào Hoài Nam . Mấy năm ở giữa họ mất liên lạc, cũng tiếp xúc gì, Phan Tiểu Trác cũng dám mơ tưởng gì.
Đào Hoài Nam ý chuyện riêng tư của , đó vội : "Thôi đừng khai nữa, cần kể chi tiết thế ."
Đứa trẻ thật thà cứ sợ Đào Hoài Nam nghĩ giấu giếm, hận thể kể hết chuyện giữa và Thạch Khải .
"Thế còn giận ?" Phan Tiểu Trác hỏi.
"Đã bảo tớ trêu mà.” Đào Hoài Nam : “Trêu đồ ngốc."
Đào Hoài Nam gặp Phan Tiểu Trác xong đến thẳng cửa hàng của trai, hôm nay là ngày làm việc cuối cùng, mai giao thừa nghỉ hết . Lì xì cho nhân viên năm nào cũng ít, Đào Hiểu Đông khoản luôn hào phóng.
Trì Sính cũng ở cửa hàng, giúp Đào Hiểu Đông một tay.
Đào Hoài Nam đến, Hoan Qua chào ngay: "Tiểu Nam đến ? Tìm Đông hả?"
Đào Hoài Nam nghĩ bụng em tìm ổng làm gì, ổng chỉ ăn đồ của em. Đào Hoài Nam : "Không tìm ổng, tìm nhỏ em."
Hoan Qua chỉ lên lầu: "Đều đấy cả."
Đào Hoài Nam theo tay vịn tự lên lầu, tay vẫn cầm gậy dò đường: "Anh nhỏ?"
Trì Sính đang bên cửa sổ gọi điện thoại với Quách Nhất Minh, đầu một cái, : "Đây."
Đào Hoài Nam về phía , Trì Sính : "Không , tiếp ."
Nghe thấy Trì Sính đang bận, Đào Hoài Nam làm phiền, nắm tay bên cạnh đợi. Trì Sính dùng chân móc cái ghế , đẩy đến bên chân Đào Hoài Nam, hiệu .
Đào Hoài Nam bèn xuống cạnh , im lặng Trì Sính gọi điện.
Trì Sính thỉnh thoảng vò tóc , đôi khi bóp bóp gáy , đều là động tác vô thức khi gọi điện thoại.
Hiểu Đông dọn dẹp xong từ lầu xuống, thấy đến, hỏi: "Đón tan làm ?"
Thực đây là cuộc đối thoại thường thấy giữa họ, mấy năm nay Đào Hoài Nam tan học qua đây, đợi Hiểu Đông cùng tan làm về nhà.
giờ khác , trai đành lùi về một chút.
Đào Hoài Nam đáp qua loa một tiếng "a", hỏi: "Mấy giờ tan làm ạ?"
Hiểu Đông : "Hôm nay muộn chút, sắp nghỉ , nhiều việc."
Đào Hoài Nam gật đầu, an ủi: "Không , đợi ."
Đợi thì đợi, nhưng hai em dính như sam, ăn cơm ăn hoa quả uống nước ga, làm gì cũng .
Đào Hiểu Đông liếc hai đứa, hỏi: "Hay hai đứa về ? Đi xem phim gì đó?"
Trì Sính bảo .
Đào Hiểu Đông vẫn chút tự giác , : "Anh cứ cảm giác kỳ đà cản mũi thì ."
Đào Hoài Nam và Trì Sính mỗi đeo một bên tai , điện thoại đang chiếu phim chương trình thực tế gì, đầu bảo Hiểu Đông: "Làm việc t.ử tế , đừng tán gẫu."
Đào Hiểu Đông phì , : "Được ."