Chó Dữ Lâu Năm - Chương 113
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:42:41
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau đó, Trì Sính hắng giọng, giọng chút nghẹt mũi trầm thấp, báo địa chỉ cho tài xế.
Anh vẫn dựa ở đó, đầu .
Đào Hoài Nam lát cũng thẳng dậy, tay hai vẫn nắm chặt lấy . Đào Hoài Nam nâng tay lên, đặt một nụ hôn thật nhẹ lên mu bàn tay Trì Sính. Trì Sính vẫn mở mắt. Đào Hoài Nam nâng niu bàn tay , áp lên má .
Đào Hoài Nam gần như Trì Sính lôi xềnh xệch lên lầu, vấp váp loạng choạng, suýt chút nữa ngã nhào cầu thang. Trì Sính cho cơ hội ngã, suốt quãng đường cứ kẹp chặt khuỷu tay mà kéo , lúc mở cửa tay cầm chìa khóa của run lên bần bật dù quá rõ ràng.
Từ lúc xuống xe đến giờ Đào Hoài Nam mặc áo khoác, Trì Sính một tay kẹp , một tay xách áo, tiếng bước chân hỗn loạn trong đêm khuya băng qua khu chung cư, mang theo sự sắc lạnh của Trì Sính và sự hoảng loạn của Đào Hoài Nam.
Cửa mở, Trì Sính ném thẳng Đào Hoài Nam xuống ghế sofa.
Đào Hoài Nam ngã xuống, đầu va lưng ghế một cái, kịp dậy Trì Sính : “Ngồi đây đợi .”
“Anh đấy.” Đào Hoài Nam hoảng hốt chộp lấy tay : “Anh nhỏ, làm gì?”
Trì Sính giật tay , chỉ lạnh lùng buông một câu: “Đợi đấy.”
Nói xong bỏ , cửa đóng sầm , khi còn bật đèn phòng khách lên.
Đào Hoài Nam , trong lòng đầy hoang mang.
Giữa họ nhiều điều cần , cần giải thích từng câu từng chữ. Đào Hoài Nam chỉ cần một câu “Em điếc”, thì tất cả những chuyện đó cần nhắc tới nữa, chẳng còn cần thiết. Mọi sự việc Trì Sính đều thể xâu chuỗi , trong đầu lập tức hình thành một sợi dây liên kết rõ ràng.
Trong thời gian im lặng đó Trì Sính nghĩ gì, Đào Hoài Nam . chắc chắn bây giờ Trì Sính hận hơn nhiều, điều đó là chắc chắn.
Trì Sính nghĩ gì ư? Thực chẳng nghĩ nhiều.
Trong sự im lặng c.h.ế.t chóc , đầu óc chỉ hiện lên một hình ảnh duy nhất, đó là năm Đào Hoài Nam lóc ôm lấy , gào thét : “Anh nhỏ em sợ”. Khi chiếc xe chạy lòng vòng vô định phố, trong đầu Trì Sính cứ tua tua hình ảnh Đào Hoài Nam lúc đó.
Khi gầy hơn bây giờ, ôm lòng chỉ thấy xương xẩu.
Cậu ôm cổ , đến suy sụp.
Anh nhỏ em sợ.
Men rượu tan hết khuấy đảo đầu óc đau như búa bổ, nhưng hình ảnh đó vẫn rõ nét như đang diễn ngay mắt Trì Sính, dường như chỉ cần vươn tay là thể ôm lấy trai đang gào điên dại năm nào.
Anh nhỏ em sợ.
Khi Trì Sính , mang theo đầy hàn khí, cửa ném chìa khóa sang một bên, trở tay đóng cửa cái rầm. Động tác của mạnh, gấp gáp hung dữ.
Đào Hoài Nam thấy tiếng về, gọi một tiếng “Anh nhỏ”, vươn tay về phía , ôm .
Trì Sính ôm, ném áo khoác sang bên cạnh, mang theo lạnh buốt giá lôi Đào Hoài Nam từ ghế sofa dậy.
Đào Hoài Nam động tác của làm cho vững. Trì Sính túm lấy áo lưng Đào Hoài Nam, xách từ phòng khách phòng ngủ, ném thẳng lên giường. Đầu gối Đào Hoài Nam đập cạnh giường, cơn đau truyền thẳng lên não, nhưng ngay lập tức Trì Sính đè ập xuống.
Trì Sính ấn chặt Đào Hoài Nam xuống giường, đè lên , c.ắ.n tai . Hơi thở của phả mạnh vùng da nhạy cảm quanh tai, mang theo cái lạnh từ bên ngoài về.
Cảm giác tê dại bắt đầu từ bên tai lan nhanh , dây thần kinh truyền cơn ngứa ngáy khắp nơi, từ tai chạy dọc xuống thắt lưng.
Hơi thở của Đào Hoài Nam dần trở nên dồn dập, hàng mi run rẩy như đôi cánh nhỏ hoảng sợ.
“Đào Hoài Nam.” Giọng Trì Sính lẫn với tiếng thở dốc định chuỗi hành động mạnh bạo, cùng ập tai : “Lúc đó em sống nữa.”
Đây thậm chí là một câu nghi vấn. Câu của Trì Sính giáng xuống dứt khoát, âm cuối cùng kết thúc cùng lúc với một nhịp thở, hòa cùng tiếng hít đanh , như một nhát búa gõ mạnh thần kinh .
“Em ...” Cổ Đào Hoài Nam vẫn Trì Sính đè, mặt úp xuống giường ngóc lên nổi, vội vã giải thích: “Em sống mà.”
Trì Sính hề do dự, ngón tay bóp gân cổ Đào Hoài Nam giật mạnh một cái, đau, kèm theo tiếng khớp xương kêu khe khẽ. Trì Sính phán một câu cụt lủn: “Nói dối.”
“Em thật sự ...” Đào Hoài Nam đầu Trì Sính nhưng , cũng chẳng thấy gì, tay chống nửa dậy nhưng thắng nổi sức lực của : “Em chỉ sợ thôi.”
“Sợ cái gì?” Trì Sính từ cao xuống, hỏi.
Đào Hoài Nam im lặng vài giây, trán tì xuống ga giường, cuối cùng lí nhí: “Sợ thấy nữa.”
“Không thấy.” Giọng Trì Sính lạnh lùng: “Rồi đó thì ?”
Đào Hoài Nam nữa, đôi mắt mù lòa đỏ hoe. Đây chính là lý do cho Trì Sính , Trì Sính quá thông minh. Không cần một lời giải thích nào, cũng chẳng thèm , tự thể hiểu rõ chuyện.
“Sau đó em định c.h.ế.t.” Trì Sính như bóp nát cổ Đào Hoài Nam, chút do dự vạch trần: “Phải đuổi khi c.h.ế.t.”
Đây là mà Trì Sính nâng niu từ bé đến lớn, tình yêu dành cho là bản năng, khắc sâu xương tủy. Chỉ cần Đào Hoài Nam ở trong tầm kiểm soát của , thì dù chỉ một chút nguy hiểm cũng phép xảy . Giống như lúc nãy, dù cảm xúc mất kiểm soát đến thế, nhưng Trì Sính thậm chí dám để tài xế dừng xe nửa phút để mua đồ, tuyệt đối bao giờ để Đào Hoài Nam một taxi giữa đêm khuya.
Người mà nâng tay còn sợ ngã, từng c.h.ế.t.
Mỗi chữ “c.h.ế.t” Trì Sính nghiến răng nhẹ, nhưng chữ đó như con d.a.o cứa vết thương đang mưng mủ của , như thể nhẹ một chút thì sẽ bớt đau một phần.
Đào Hoài Nam giờ còn lời nào để biện minh, sự che đậy đều vô nghĩa. Gốc rễ Trì Sính đào lên khỏi mặt đất, phơi bày trần trụi ngay mí mắt .
Trì Sính xốc cổ lên, bàn tay lạnh lẽo trượt xuống , bóp lấy cổ và xương hàm Đào Hoài Nam, ép ngẩng cao đầu lên, ghé sát tai thì thầm: “Em nghĩ thì sẽ hận em nữa ?”
Yết hầu Đào Hoài Nam tay Trì Sính chặn , nên lời. Mặt đỏ bừng, giơ tay phủ lên tay Trì Sính, vỗ nhẹ nhẹ.
Trì Sính căn bản , cũng thực sự câu trả lời. Có một khoảnh khắc Đào Hoài Nam cảm thấy sắp c.h.ế.t thật . Khi Trì Sính buông và thẳng dậy, Đào Hoài Nam ho sù sụ vội vàng vươn tay ôm lấy .
Sắc đỏ mặt vẫn tan, Đào Hoài Nam ho đến khản cả giọng, ôm lấy Trì Sính vuốt ve lưng , khàn giọng : “Đều là của em... Lúc đó em nhát gan quá.”
Trì Sính gỡ tay , lạnh lùng : “Không trách em.”
Bắt một đang yên lành trở nên điếc mù mà vẫn lạc quan yêu đời để sống tiếp, đó là chuyện nực . Lúc đó c.h.ế.t, trách .
Trì Sính bên giường, lột phăng chiếc áo phông , để trần nửa , rũ mắt Đào Hoài Nam.
“Em là của ai, Đào Hoài Nam.” Trì Sính hỏi.
Đào Hoài Nam đáp ngay: “Của .”
Trì Sính gật đầu, bệ cửa sổ cầm điều khiển bật điều hòa. Sau tiếng “bíp”, cánh gió của chiếc điều hòa cũ khởi động kêu kẽo kẹt chậm chạp. Trì Sính chỉnh nhiệt độ xong, bên giường, nắm lấy cổ chân Đào Hoài Nam kéo mạnh về phía , tay túm lấy cạp quần , thèm cởi cúc mà giật phăng cái quần xuống.
“Tôi bao giờ nỡ làm em đau.” Trì Sính ném quần Đào Hoài Nam , lột tiếp áo len của : “Trước đây em cứ kêu đau một cái, một cái là chẳng làm gì nữa, chỉ ôm em thôi.”
Bên trong vẫn còn một chiếc sơ mi, Đào Hoài Nam ngoan ngoãn tự cởi cúc. Trì Sính hôn lên môi , ôm lấy : “Bây giờ em thể thoải mái, hôm nay sẽ làm cho em đau.”
Trì Sính đang cuốn vòng xoáy của vô vàn cảm xúc, tất cả đều mãnh liệt như nuốt chửng lấy . Câu như chiếc chìa khóa mở toang mặt tối khát m.á.u trong con , giờ phút , tính xâm lược, thú tính của đều vỡ đê.
Áo sơ mi Đào Hoài Nam còn cởi hết, Trì Sính bóp eo lật , Đào Hoài Nam một nữa đè úp xuống giường.
Trì Sính đẩy áo sơ mi của lên, c.ắ.n mạnh tấm lưng trần trắng trẻo, cách một lớp da thịt mỏng manh như c.ắ.n tận xương tủy.
Trong cổ họng Đào Hoài Nam vô thức bật một tiếng rên rỉ trầm thấp. Trì Sính c.ắ.n chỗ sợ nhột, nhưng c.ắ.n mạnh, cơn đau lấn át cả cơn nhột, hòa lẫn với kích thích từ khí lạnh, da dẻ Đào Hoài Nam từ cổ xuống đến khoeo chân nổi lên một lớp da gà.
Trì Sính xé một cái b.a.o c.a.o s.u bọc ngón tay, bôi dầu bôi trơn, cho Đào Hoài Nam chút thời gian chuẩn nào, trực tiếp đ.â.m .
Cảm giác khó chịu mãnh liệt khiến Đào Hoài Nam kìm kêu lên một tiếng “ưm”. Cậu cố gắng thả lỏng hết mức, nhưng vẫn chống phản ứng bài xích tự nhiên của cơ thể.
Thực họ cũng từng làm chuyện , từ nhỏ mật với .
Đào Hoài Nam ít làm đến cùng với Trì Sính, nhưng thiếu niên vẫn căng thẳng sợ đau, mỗi kêu đau là Trì Sính dừng. Có vài làm đến mụ mị đầu óc, Đào Hoài Nam nằng nặc đòi Trì Sính , thì cũng chỉ ôm lòng, dùng tay giúp .
Dưới vẻ ngoài hung dữ của Trì Sính luôn là sự dịu dàng tột bậc, mỗi dùng tay đều đeo bao, sợ móng tay làm tổn thương sự mềm mại bên trong .
Đuôi mắt Đào Hoài Nam vương nước mắt. Dù hiện tại ngoài sự khó chịu và đau đớn , cơ thể truyền đến não bộ bất kỳ khoái cảm nào, nhưng vẫn tự chủ mà cương lên.
Trì Sính đang chạm , đang làm .
Chỉ thế thôi cũng đủ khiến Đào Hoài Nam phát điên.
Ngón tay co quắp, móng tay cào xuống ga giường. Quần bò của Trì Sính cọ chân Đào Hoài Nam, khó nhọc thốt lên: “Em sắp... , nhỏ.”
Trì Sính ngạc nhiên liếc . Đào Hoài Nam trạng thái rõ nhất, phía vẫn còn khô khít, rõ ràng đến mức khiến b.ắ.n .
Tay vòng qua ôm eo Đào Hoài Nam nhấc lên một chút. Phía ga giường làm ướt một mảng nhỏ, sưng đỏ, khi nhấc lên thì giật nảy mất kiểm soát vài cái, rỉ hai giọt dịch trong suốt, kéo thành sợi tơ dài dính xuống ga giường.
“Làm cái gì thế?” Trì Sính c.ắ.n mạnh tai : “Lẳng lơ cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-113.html.]
Theo cú c.ắ.n và câu đó, Đào Hoài Nam nhíu mày rên lên, phía kìm giật nảy.
“Em... từng tự chạm .” Đào Hoài Nam thấy hổ, mặt Trì Sính chẳng giấu giếm gì, đuôi mắt ửng đỏ khó nhịn: “Em yêu .”
Trì Sính tiếng "yêu" kích thích, ngậm lấy cổ Đào Hoài Nam day nghiến cho đến khi môi dính m.á.u của .
“Chưa chạm ?” Đào Hoài Nam đáy mắt vằn đỏ, c.ắ.n hỏi: “Chưa chạm phía ?”
“Phía .” Đào Hoài Nam nhắm mắt, thành thật khai báo: “Chưa từng thủ dâm.”
“Tại ?” Tay Trì Sính nắm lấy phía của , ngón cái miết lên đỉnh đầu, bôi đều chất dịch trơn trượt, mắt dán chặt sườn mặt .
Đào Hoài Nam thở dốc như con cá mắc cạn, nhíu mày đáp: “Em là của , thì... .”
Trì Sính nhắm nghiền mắt, tay nắm chặt lấy Đào Hoài Nam tuốt mạnh từ gốc lên đến đỉnh, ngón tay lượt lướt qua quy đầu. Đào Hoài Nam ngửa cổ kêu lên một tiếng “a” kéo dài, phía bắt đầu trào t.i.n.h d.ị.c.h theo từng nhịp.
Cậu b.ắ.n liên tục mười mấy giây trong trạng thái Trì Sính kích thích gì thêm.
Lần Đào Hoài Nam cũng gần như b.ắ.n ngay khi tay Trì Sính chạm , lúc đó tưởng động tình do nụ hôn. Giờ mấy năm nay từng tự xử, vì Trì Sính thì .
Đào Hoài Nam b.ắ.n hết ngay mí mắt Trì Sính, phơi bày d.ụ.c vọng trần trụi của chút che đậy. Áo sơ mi vẫn còn mặc lôi thôi , vạt t.i.n.h d.ị.c.h làm bẩn.
“Nếu về thì ?” Trì Sính ôm lòng, thì thầm hỏi.
Đào Hoài Nam vẫn còn thở hổ hển, quyến luyến cọ cọ mặt Trì Sính: “Thỉnh thoảng sẽ mơ... mơ thấy hôn em, ôm em, tỉnh dậy thì .”
“Em bao nhiêu tuổi ?” Trì Sính c.ắ.n cắn cằm : “Lớn thế còn mộng tinh?”
“Nhớ quá...” Đào Hoài Nam quỳ giường : “Nhớ đến mức chịu nổi nên mơ.”
Đào Hoài Nam ngoan, ngoan đến mức ai cũng nỡ làm .
Trì Sính bây giờ thì . Đào Hoài Nam càng ngoan, càng tỏ yêu , càng hận. Bây giờ ôm hôn, chỉ c.ắ.n xé, làm cho chảy máu.
Trì Sính bao khác, bôi đầy dầu lên tay, một nữa tiến bên trong Đào Hoài Nam.
Lần Đào Hoài Nam ngửa, Trì Sính bắt sấp nữa. Hai chân Đào Hoài Nam mở rộng, co lên chống sang hai bên.
Trì Sính nong rộng một cách chẳng mấy dịu dàng c.ắ.n . Nửa Đào Hoài Nam gần như c.ắ.n nát, khắp nơi đều là dấu răng.
“Em c.h.ế.t thì sẽ sống , đúng ?” Trì Sính ấn điểm đó bên trong , hỏi.
Tư thế cuối cùng Đào Hoài Nam cũng ôm . Cậu làm đến mức nên câu, đứt quãng: “Em ... khỏi , em sẽ c.h.ế.t...”
“Nếu thì ?” Trì Sính rơi ngõ cụt điên cuồng, c.ắ.n yết hầu Đào Hoài Nam tra hỏi.
Đào Hoài Nam ôm chặt eo , mở rộng bản : “Em thật sự khỏi ... nếu như.”
Khi thực sự tiến , Trì Sính dùng bao. Anh nhích từng tấc một trong cơ thể Đào Hoài Nam, ngoại trừ chất bôi trơn, giữa họ còn bất cứ thứ gì ngăn cách.
“Đau ?” Trì Sính chằm chằm mặt Đào Hoài Nam chớp mắt, hỏi.
Đào Hoài Nam hít sâu một , : “Không đau.”
“Đau cũng nhịn cho .” Trì Sính từ cao xuống lệnh.
Đào Hoài Nam há miệng rên rỉ khe khẽ, gọi “Anh nhỏ”, gọi “Chó con”.
“Trước khi c.h.ế.t, em nên đuổi .” Trì Sính hết, Đào Hoài Nam bao bọc trọn vẹn, dịu dàng nóng hổi. Cuối cùng họ cũng thuộc về .
Đuôi mắt Đào Hoài Nam vương lệ, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm so với sự thỏa mãn to lớn trong lòng, bây giờ chỉ Trì Sính c.ắ.n mạnh hơn nữa.
Trì Sính giữ chặt eo thúc mạnh một cái, tàn nhẫn xuyên qua : “Em nên g.i.ế.c mới .”
Trì Sính đỏ mắt, lý trí ép văng khỏi đầu trong sự xâm chiếm và chiếm hữu tuyệt đối . Trì Sính giờ đây như một con thú, hận thù và d.ụ.c vọng chiếm lĩnh bộ tư duy.
Đêm đó họ làm bao nhiêu , giao hợp ngừng nghỉ như loài động vật đến kỳ động dục.
Gốc đùi Đào Hoài Nam banh đau nhức, cảm giác như sắp rách toạc.
Giữa hai chân lầy lội t.h.ả.m hại, Đào Hoài Nam như b.ắ.n hết tất cả những gì dồn nén suốt năm năm qua.
Trì Sính như phát điên mà c.ắ.n , làm .
dù làm thế nào, Đào Hoài Nam vẫn luôn phối hợp, dịu dàng bao dung tất cả. Sự sắc nhọn và cố chấp của Trì Sính đều đón nhận một cách êm ái, chỗ nào ở cũng mềm mại.
“Anh đừng buồn...” Giọng Đào Hoài Nam khản đặc, đau nhức, dang tay ôm lấy Trì Sính: “Em sai .”
Ngón tay Trì Sính miết lên đuôi mắt ướt át của Đào Hoài Nam: “Em c.h.ế.t định để lời trăng trối cho ?”
Đào Hoài Nam hôn lên cánh tay : “Đừng nghĩ nữa... em sẽ c.h.ế.t.”
“Anh hai sẽ gọi điện cho , bảo là Đào Hoài Nam c.h.ế.t , đúng ?” Trì Sính chống dậy, ấn tay lên vị trí trái tim Đào Hoài Nam, cảm nhận nhịp đập hoảng loạn bên trong.
Đào Hoài Nam khẽ lắc đầu: “Không , em vẫn khỏe mạnh mà, đừng... sợ nữa.”
“Em định c.h.ế.t thế nào.” Dưới lông mày Trì Sính giọt mồ hôi chảy xuống qua hàng mi: “Nhảy lầu ? Giống thằng bé thổi kèn Saxophone ?”
“Em sai ...” Đào Hoài Nam đau lòng vỡ vụn: “Đừng nghĩ nữa, Chó con.”
“Hay là uống thuốc? Cắt cổ tay?” Trì Sính vẫn chôn sâu trong cơ thể Đào Hoài Nam động đậy, chạm đến nơi sâu nhất, ngón tay run rẩy sờ lên khuôn mặt trắng bệch của : “Đã nghĩ tới ?”
“Chưa từng nghĩ.” Nước mắt lăn dài từ đuôi mắt Đào Hoài Nam, làm để xoa dịu cảm xúc của Trì Sính lúc , chỉ khàn giọng kêu lên: “Lạnh...”
Đào Hoài Nam mồ hôi đầm đìa như vớt nước lên, Trì Sính kéo chăn trùm lên .
Thực sự chẳng còn gì để b.ắ.n nữa, phía đau buốt. Nửa Đào Hoài Nam như tách rời khỏi cơ thể; mồ hôi, dịch thể, bọt trắng do chất bôi trơn ma sát tạo thành, và cả t.i.n.h d.ị.c.h b.ắ.n hòa lẫn thành một mảng nhầy nhụa dính dấp giữa hai . Hai chân nặng trịch nhấc lên nổi, nhờ Trì Sính giữ lấy đầu gối mới rũ xuống, chúng run rẩy co giật một cách đáng thương trong tay .
Sau mỗi kích thích kịch liệt, Đào Hoài Nam ưỡn lưng lên, thất thanh rên rỉ.
Họ l..m t.ì.n.h đến điên cuồng, như c.h.ế.t đối phương.
Cướp đoạt và chiếm hữu, hiến dâng và bao dung.
Trên giường ngày càng nhiều chất lỏng vẩn đục, đôi mắt Đào Hoài Nam thất thần thì thầm kêu lạnh, đòi Trì Sính ôm.
Trì Sính một nữa ghì chặt b.ắ.n bên trong, Đào Hoài Nam há miệng hét lên, nhưng vì cổ họng quá khản nên thể thành tiếng.
Căn phòng trong ngôi nhà cũ , một nữa chứng kiến sự dây dưa khắc cốt ghi tâm và tình yêu hận nồng nàn của họ.
Nơi đây là chốn Đào Hoài Nam lưu luyến nhất, là cái tổ của .
Đào Hoài Nam suýt thì c.h.ế.t ở đây.
Trước khi chìm hôn mê, Đào Hoài Nam lẩm bẩm một câu: “Anh đừng buồn nữa... nhỏ.”
Trì Sính sớm điên .
Đào Hoài Nam giơ tay lên sờ mặt nhưng cánh tay nhấc nổi, l.i.ế.m đôi môi nứt nẻ, mũi ngập tràn mùi tanh nồng và mùi máu, bên tai là tiếng thở dốc kịch liệt kìm nén của Trì Sính.
“Em chịu nổi nữa, mắt mở ...” Đào Hoài Nam chỉ chạm tay Trì Sính, run rẩy gãi gãi cổ tay , đau lòng dỗ dành: “Đừng buồn nhé... Mai em tỉnh sẽ ôm , chó... con.”
Đào Hoài Nam ngủ .
Trong cái tổ mà tin tưởng và ỷ nhất, trong vòng tay mà dừng chân nhất, dây thần kinh căng thẳng đều chùng xuống, giao phó bản .
Trong lòng tâm sự nên ngủ ngon, Đào Hoài Nam dù hành hạ đến rã rời nhưng thể ngủ một giấc trọn vẹn, nhanh tỉnh.
Lúc mở mắt , Trì Sính sờ sờ mắt , Đào Hoài Nam nhắm mắt .
Cứ lặp như thế nhiều , mỗi mở mắt Trì Sính đều sờ , Đào Hoài Nam chuyện nhưng ý thức đủ tỉnh táo để cất lời.
Trong giấc mơ đứt quãng, gặp nhiều .
Cái “gặp” chỉ là “gặp” đối với , là những giấc mơ hình ảnh. Trong mơ Trì Sính vẫn luôn nắm tay , hôn lên lòng bàn tay , c.ắ.n ngón tay .
Họ đều biến thành những đứa trẻ con. Đào Hoài Nam ôm lấy Trì Sính, cằm tựa lên vai , ngây thơ hỏi: “Chúng mau lớn nhanh nhé, nào?”
Trì Sính lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh tanh, bằng cái giọng quê mùa cục mịch: “Đừng lớn.”