Chó Dữ Lâu Năm - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:46:13
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đào Hoài Nam nhận tin nhắn lúc đang học, thấy tiếng báo tin nhắn của nhỏ, tim đập thình thịch. Cẩn thận mở xem, xong ngơ ngác.

Ý gì đây? Sao thế?

Đào Hoài Nam bàn, hạ thấp giọng thì thầm: "Gì cơ ạ?"

Điện thoại chuyển giọng thành văn bản gửi , Trì Sính ném điện thoại sang một bên, thèm để ý đến nữa. Quách Nhất Minh tống cổ Phàm Quả về ký túc xá của , hỏi Trì Sính: "Tao sai , Trì?"

Vừa nãy Phàm Quả cứ lượn lờ trong phòng họ lải nhải, chốc chốc gọi một tiếng " Trì", Trì Sính đang tìm code vốn bực bội, Phàm Quả lảm nhảm làm mặt đen sì.

"Tháo chìa khóa cửa xuống, cho nó nữa." Trì Sính .

Dạo Phàm Quả sang, Quách Nhất Minh để luôn chìa khóa khung cửa, bảo đưa đồ thì tự mở cửa đừng lên tiếng đừng gõ cửa. Có chìa khóa tiện thật, Phàm Quả một ngày sang mấy .

"Tháo xuống nó gõ cửa càng phiền hơn ?" Quách Nhất Minh xem kịch vui chê chuyện lớn, ngày nào cũng chỉ theo, còn ăn ké: “Có đưa cơm cho chẳng ?"

Trì Sính phiền đến nhíu mày, gõ bàn phím lạch cạch.

Quách Nhất Minh uống ngụm cà phê Phàm Quả pha, cảm thán một câu: "Nhà mày giàu thật đấy giai."

Trên Trì Sính chẳng chút dáng vẻ con nhà giàu nào, chuyện gì qua loa thì qua loa, kén chọn, hồi đại học nghỉ lễ còn làm thêm suốt. Lúc mới nhập học Quách Nhất Minh còn tưởng nhà khó khăn lắm, thì cứ học làm mãi.

định giới thiệu cho Trì Sính một chỗ gia sư, bạn cùng phòng khác bảo đừng ngây thơ nữa, bảo Trì chỉ là trải nghiệm cuộc sống thôi.

Quách Nhất Minh "hả" một tiếng, hiểu.

Bạn cùng phòng bảo: "Mày đồ nó mặc xem là cái gì."

Hồi đó Trì Sính ôm cục tức bỏ , chẳng mang theo gì, tiền cũng cần. Cái thẻ Hiểu Đông nhét cho Trì Sính cũng từng dùng, trai quản nổi cái tính khí đó của , chỉ thể mua đồ cho . Đào Hiểu Đông lúc đó hơn ba mươi tuổi, chẳng gì về những thứ trẻ con bây giờ dùng mốt gì, đồ đạc đều do Hoan Qua trong tiệm giúp mua, mua gì cũng một loại hai phần, gửi một phần Bắc Kinh, một phần gửi về cửa hàng. Trì Sính đó gọi điện bảo dùng hết nhiều thế, Đào Hiểu Đông cũng ngừng gửi, đến tận bây giờ vẫn thường xuyên nhận chuyển phát nhanh.

Nhà giàu , nhưng em trai Trì Sính chắc chắn là khá giàu.

Đào Hoài Nam ban đầu hiểu tin nhắn của Trì Sính ý gì, ngẫm nghĩ một lúc mới hiểu .

Tan học nhắn tin cho Phàm Quả: Quả Nhi, cũng đừng quá đáng quá nhé, đừng làm phiền .

Phàm Quả: Sao? Cậu mắng ? Anh mắng ?

Đào Hoài Nam: Không.

Phàm Quả gửi luôn tin nhắn thoại: "Mồm thì cứ đuổi tớ, nhưng nào tớ đưa đồ sang cũng thấy vứt , họ chẳng ăn sạch sành sanh còn gì, xì."

Đào Hoài Nam mà bật , : "Vất vả cho Quả Nhi ."

Phàm Quả hoạt bát : "Không vất vả, thích mà! Trước khi quen tớ cứ tưởng phiền phức lắm thì Trì mới liên lạc với , hóa !"

Đào Hoài Nam kịp gì, Phàm Quả bảo: "Cứ để tớ lo! Đảm bảo thu phục nhỏ của ngoan ngoãn!"

Đào Hoài Nam nào chuyện với cũng , tuy đôi khi bất lực, nhưng tính cách cực kỳ hoạt bát ồn ào đúng là khiến bên cạnh thấy thoải mái hơn.

Đào Hoài Nam tan học đến bệnh viện, chiều nay lịch.

Mặt đường tuyết rơi dễ dàng, tuyết lớn che lấp mất vân đường dành cho mù, chỗ giẫm chặt, lồi lõm đều san phẳng, còn trơn. Đào Hoài Nam dựa dẫn đường và vòng tay, cộng thêm gậy dò đường, ba thứ dùng cùng lúc, vất vả.

Bác sĩ Tề đang chuyện với ở tầng một, thấy , hỏi thế nào đến.

Đào Hoài Nam : "Đi bộ ạ."

"Trời mà em còn bộ.” Bác sĩ Tề vỗ lưng một cái: “Lên ."

Đào Hoài Nam lâu chuyện riêng với bác sĩ Tề, giờ là một nửa tư vấn viên của bệnh viện , cũng cần định kỳ đến chuyện với bác sĩ Tề nữa, cơ hội gặp nhiều.

Đào Hoài Nam vẫn luôn thích , cảm giác ở bác sĩ Tề giống Thang, họ đều là những bác sĩ khiến thấy yên tâm. Đối mặt với họ thể buông bỏ căng thẳng, vô thức tin tưởng họ. Có lẽ bác sĩ giỏi đều như , Đào Hoài Nam vì đôi mắt, lẽ năng lực định sẵn thể giỏi bằng họ, nhưng cũng hy vọng ngày thể giống như họ, khiến bệnh nhân cảm thấy tin tưởng và yên tâm.

Người đến tư vấn hôm nay là một cô bé, mười bốn tuổi.

Cô bé lén đến một , với bố . Cô bé đến hai , chỉ định tư vấn viên khiếm thị. Bệnh nhân của những tư vấn viên khiếm thị như họ đa phần là nữ giới và trẻ vị thành niên, những nhóm khi bộc bạch nội tâm thường thấy.

Lúc mới bắt đầu chuyện cô bé luôn chậm, cũng ngập ngừng. Phải mất gần nửa tiếng mới dần mở lòng, ngừng kể lể về sự giằng xé, chán ghét bản , và những phát tiết, phẫn nộ đầy mâu thuẫn.

Cô bé mặt thở gấp, cháu vẫn yêu bố cháu. Cháu ông với cháu, họ đóng cửa ngủ cùng .

Câu tương tự cô bé lặp lặp nhiều , cuối cùng nghẹn ngào : " cháu cũng yêu cháu, cháu thực sự hận bà . Mỗi cháu nguyền rủa bà trong lòng cháu đều đau khổ, rõ ràng cháu nghĩ thế... nhưng cháu kiểm soát bản , cháu thực sự đau khổ."

Phức cảm Oedipus phổ biến ở đến tư vấn trong giai đoạn dậy thì, trong trẻ vị thành niên Đào Hoài Nam tiếp xúc năm nay, gần một phần ba đều gặp vấn đề , bao gồm cả bố cảm thấy bối rối vì lối sống quá mật với con cái mà đến tư vấn.

Điều trong tâm lý học coi là quá nghiêm trọng, thậm chí đa cần điều trị, theo sự trưởng thành và tuổi tác tăng lên cũng sẽ chuyển dịch thành công phức cảm với cha hoặc bên ngoài, tính phổ biến nhất định trong quá trình trưởng thành.

Đào Hoài Nam trong quá trình tư vấn luôn thể giữ bình tĩnh và khách quan đối thoại, nhưng trong lòng tránh khỏi vẫn thấy buồn cho những đứa trẻ đang giằng xé mâu thuẫn .

Trưởng thành vất vả. Lớn lên là một con đường dài khó , nhiều lúc khiến những đứa trẻ đường cảm thấy nổi nữa, nhưng đa phần trẻ con vẫn thể kiên trì hết, bất kể quá trình khó khăn thế nào, kết quả vẫn đáng mừng.

Thời gian tư vấn của cô bé gần như lố gấp đôi, Đào Hoài Nam ngắt lời cô bé, để buổi tư vấn trọn vẹn nhất thể.

Trước khi tan làm Đào Hoài Nam đến văn phòng chào hỏi, mấy tư vấn viên khiếm thị trong văn phòng lớn đều đang ở đó, vây quanh sô pha chuyện. Nghe thấy Đào Hoài Nam đến, gọi cùng tham gia.

Đào Hoài Nam bảo về , hôm khác chuyện.

"Em sắp thi ?" Một hỏi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-104.html.]

Đào Hoài Nam : "Chưa ạ, còn một tháng nữa mới nghỉ."

"Nghỉ hè chơi cùng ? Mọi đang tính năm nay nước ngoài chơi một chuyến, Nhật Bản? Không thấy hoa đào thì tắm suối nước nóng." Có hỏi .

Đào Hoài Nam : "Được ạ, ăn mì ramen."

Vừa bước chân khỏi bệnh viện, lên xe là lấy điện thoại nhắn tin cho Trì Sính.

"Các ở bệnh viện bảo năm nay cùng du lịch.

" nhỏ bao giờ về?

Trì Sính đang gọi điện cho Hiểu Đông, Hiểu Đông chỉ hai đứa em , ngày nào cũng quản. Có việc việc cũng gọi điện cho cả hai bên, Đào Hoài Nam về nhà là gặp, còn đứa ở Bắc Kinh thì gặp .

"Bao giờ về? Mày bay thẳng về , đừng tàu cao tốc nữa, đoán mày mua ." Hiểu Đông thoải mái ghế, xem Hoan Qua sửa ảnh chuyện với em trai.

Trì Sính kẹp điện thoại vai, câu câu chăng chuyện với .

Hiểu Đông lớn tuổi , rõ ràng luyến gia hơn . Trì Sính : "Để xem , mua thì bay về."

"Xem xét cái gì, mày về ngày nào? Lát đặt vé máy bay cho mày." Đào Hiểu Đông chỉ màn hình, hiệu cho Hoan Qua chỗ đó màu sắc chỉnh quá tay .

Trì Sính trong điện thoại: "Chưa chốt ."

Điện thoại Đào Hiểu Đông cúp, Tiểu Đào đeo ba lô lên. Nghe thấy đang gọi điện thoại, kéo cái ghế gần, ngoan ngoãn đợi.

Đào Hiểu Đông đưa tay tháo ba lô của xuống để sang bên cạnh, với đầu dây bên : "Em trai mày tan học về ."

Đào Hoài Nam tai thính, xong liền hỏi ngay: "Anh nhỏ của em ạ?"

Hiểu Đông "" một tiếng.

Đào Hoài Nam nhỏ: "Cho em với."

"Đợi tí, em trai mày chuyện với mày." Hiểu Đông bảo Trì Sính: “Khoan hẵng cúp khoan hẵng cúp."

"Anh đưa luôn đây chẳng xong !" Đào Hoài Nam sốt ruột: “Ngốc thế."

Hiểu Đông hì hì đưa điện thoại cho , nhặt một sợi lông trắng dính vai vứt .

Điện thoại vất vả lắm mới đến tay, Đào Hoài Nam cầm điện thoại, thấy tiếng thở của Trì Sính bên .

"Anh nhỏ."

Trì Sính "ừ" một tiếng.

"Anh ăn cơm ?" Đào Hoài Nam nhất thời tìm chuyện để , đành hỏi câu .

Không ngờ câu chọc trúng cơn điên của Trì Sính, hỏi thì cũng quên mất: "Cậu với Phàm Quả bệnh ?"

Đào Hoài Nam ngờ cái , ngớ : "Hả?"

"Hai giày vò cái gì?" Trì Sính cau mày: “Cậu mấy tuổi hả Đào Hoài Nam?"

Đào Hoài Nam chớp mắt, cho ngơ ngác: "Sao thế ạ?"

"Hai giày vò thế nào thì giày vò, đừng giày vò ." Trì Sính dựa ghế, với : “Ngày mai nó mà còn trời sáng đến gõ cửa chỗ ..."

Nói một nửa, nửa câu . Gõ nữa thì làm gì ? Với mối quan hệ xa gần của hai hiện tại, Trì Sính nghĩ mãi nửa câu cũng là sẽ làm gì.

Đào Hoài Nam đợi nửa ngày, thấy vế , thon thót lo sợ hỏi: "Anh trời sáng gõ cửa ạ?"

Trì Sính dùng tay nhặt cây bút, xoay xoay ném hai cái, cái cuối cùng bắt , rơi xuống bàn cái "bộp". Trong điện thoại yên tĩnh quá, Đào Hoài Nam ở bên tiếng động dọa cho co rúm .

"Đừng giận..." Đào Hoài Nam vội : “Sẽ thế nữa ."

Đào Hiểu Đông ở bên cạnh mà phì , xoa đầu Đào Hoài Nam.

Trì Sính hỏi : "Cậu nhiều tiền lắm hả?"

Đào Hoài Nam ngoan ngoãn trả lời: "Không nhiều."

"Không nhiều thì tém tém .” Giọng Trì Sính lúc nào cũng hung dữ, bảo: “Cúp đây."

Đào Hoài Nam "".

Vất vả lắm mới xin điện thoại từ tay trai, mấy câu, mắng. Đào Hoài Nam trả điện thoại cho Hiểu Đông, Hiểu Đông bảo: "Nhát cáy."

Đào Hoài Nam cũng hề hề, thấy thất vọng. Mỗi Trì Sính mắng tuy sợ thì sợ, nhưng cũng vui.

Lôi điện thoại nhắn tin cho Phàm Quả: "Quả Nhi, đừng gõ cửa lúc trời sáng."

Phàm Quả trả lời ngay tắp lự: "Thế gõ lúc nào? Trời sáng gõ ?"

Đào Hoài Nam : "Cậu đừng hành quá."

Phàm Quả: "Tớ dậy sớm phố Ngưu phố phố nọ còn chẳng kêu mệt, mấy ăn sẵn còn ý kiến !"

Đào Hoài Nam: "Thì cũng đừng ảnh hưởng ngủ."

Phàm Quả: "Biết !"

Loading...