Chó Dữ Lâu Năm - Chương 103
Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:46:12
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đào Hoài Nam dần dám giường nữa, phần lớn thời gian chỉ , hoặc co ro nghiêng. Bởi vì trong thời gian thấy gì, càng lúc càng cảm thấy như đang trong quan tài.
Bị nhốt trong một gian kín mít chỉ , chôn sâu lòng đất.
Lúc thấy, Đào Hoài Nam khao khát giấc ngủ, mong chờ ngủ dậy sẽ thấy ; nhưng lúc thấy, sợ buồn ngủ nhất, sợ ngủ một giấc, tỉnh dậy chìm xuống đáy, nên sợ hãi giấc ngủ, kéo dài thời gian tỉnh táo càng lâu càng .
Không khí trong nhà đè nén nặng nề, đều ít . Đào Hoài Nam các đều bó tay với , lo lắng, nhưng dám ép . Bản Đào Hoài Nam cũng làm , thời gian thấy ngày càng dài, thời gian dành cho ngày càng ngắn.
Anh nhỏ chọc tức đến mức chuyện nữa, Đào Hoài Nam ôm .
Đôi khi Đào Hoài Nam thậm chí bất chấp tất cả mà hết, chia sẻ nỗi sợ hãi và tuyệt vọng cho các , chuyển sang cho họ, như thế sẽ luôn nắm tay , ôm .
Khi Trì Sính lôi từ giường xuống định đưa bệnh viện, Đào Hoài Nam sợ hãi đến tột độ. Sự kìm nén và sợ hãi bao nhiêu ngày qua đột nhiên tìm lối thoát, bắt đầu gào thét la hét, ôm chặt lấy Trì Sính lóc t.h.ả.m thiết.
Con thật phức tạp, lúc , thậm chí cảm thấy đang truyền đạt điều gì đó cho Trì Sính, sâu thẳm trong lòng một khao khát xí, mong chờ khoảnh khắc nào đó chịu đựng nữa, sẽ kể hết cho nhỏ. Ý nghĩ lúc tỉnh táo tuyệt đối , chỉ khi suy sụp mới lóe lên trong ý thức một chút, nhanh chóng Đào Hoài Nam đè xuống.
Trì Sính ôm vỗ về dỗ dành, hôn , gọi một tiếng "bé cưng", vén áo hôn lên bụng .
Anh nhỏ thực sự quá . Trong đầu Đào Hoài Nam tua nhanh qua bao nhiêu năm tháng, Trì Sính từng ngày từng ngày nuôi lớn đến hôm nay. Cậu gì nhỏ cũng cho, bề ngoài vẻ nóng tính, nhưng thực bao giờ làm gì .
Đào Hoài Nam đặt tay lên cổ Trì Sính, áp vị trí mạch đập, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ lòng bàn tay.
Trong cuộc đời ngắn ngủi của Đào Hoài Nam, Trì Sính cùng gần hai phần ba thời gian. Ánh mắt cố định một điểm hư , Đào Hoài Nam gọi hai tiếng "Anh nhỏ", hai tiếng "Anh nhỏ" gọi mơ hồ, như ngậm trong miệng nỡ nhả .
"Anh ." Đào Hoài Nam .
Anh nhỏ thật.
Mùa hè năm đó Đào Hoài Nam x.é to.ạc hai họ từ gốc rễ, chỗ nối liền m.á.u chảy đầm đìa nát bấy, bên nào cũng đau thấu tim gan.
Đào Hoài Nam lúc đó thực sự hy vọng Trì Sính thật xa, cũng thực sự hy vọng mãi mãi đừng gặp một Đào Hoài Nam thứ hai. Vì sự tồn tại của Đào Hoài Nam là để làm đau lòng, tất cả những yêu, rốt cuộc đều đau khổ vì .
Cậu nên sống.
Bên ngoài tuyết rơi, tiếng lạo xạo nhỏ liên tục truyền từ bên ngoài, Đào Hoài Nam nghiêng tai một lúc, sẽ thấy phiền, giờ chỉ thấy âm thanh nào cũng .
Từ năm đó, Đào Hoài Nam còn sợ bất cứ âm thanh nào nữa. Tiếng sấm rền vang, tiếng còi xe bất chợt, dù âm thanh chói tai đột ngột đến Đào Hoài Nam cũng sợ. Nghe thấy là may mắn, âm thanh đều là quà tặng của phận, tất cả đều .
Anh nhỏ đưa về, về Bắc Kinh.
Mười một giờ Đào Hoài Nam nhắn tin cho Trì Sính, hỏi lên xe .
Trì Sính trả lời một chữ: Ừ.
Trong tai phát đoạn ghi âm năm nào, Đào Hoài Nam về mỗi thấy đều bật ghi âm điện thoại, như khi thính lực hồi phục sẽ khác gì.
Đoạn ghi âm đó ban đầu Đào Hoài Nam thấy, một câu ngắn ngủi kẹp giữa mấy tiếng đồng hồ âm thanh. Đó là ngày đầu tiên trai cưỡng ép đưa đến bệnh viện, về nhà Trì Sính giường của họ, Đào Hoài Nam im lặng co ro trong góc giường, hai trải qua một đêm kỳ lạ mà bình yên bên .
Họ đều ngủ, nhưng Đào Hoài Nam thấy tín hiệu níu kéo mà Trì Sính từng phát cho lúc đó.
Lần đầu tiên thấy là hơn một tuần khi Trì Sính , Đào Hoài Nam đeo tai , ghế học của Trì Sính, lưng dựa cạnh bàn. Khi giọng của Trì Sính đột ngột vang lên trong tai, Đào Hoài Nam thậm chí kịp phản ứng, đợi đến khi hết câu đó, Đào Hoài Nam ngẩn ngơ ở đó lâu, như một bộ xương còn thở.
Một đoạn ghi âm ngắn ngủi, Đào Hoài Nam năm năm vẫn thấy đủ.
Buổi chiều ngủ một giấc say ở nhà cũ, đêm nay chắc chắn mất ngủ. Lúc ngủ cứ mãi tiếng đau của Trì Sính, khi trời sáng, nhắn tin cho Trì Sính: "Anh nhỏ đến nơi ?"
Trì Sính trả lời, chắc là xuống xe .
Bắc Kinh ấm hơn bên một chút, lạnh thế .
Hôm qua hẹn gặp Phan Tiểu Trác, trời sáng Đào Hoài Nam mới ngủ một lúc, chiều một tiết học, học xong mới bắt xe đến cơ sở bên trường Phan Tiểu Trác.
"Mắt sưng thế?" Phan Tiểu Trác thấy hỏi: “Cậu làm gì đấy?"
Đào Hoài Nam : "Hơi viêm chút thôi, ."
Phan Tiểu Trác ha hả, bảo : "Tớ thấy là nhỏ lén thì ."
Đào Hoài Nam bật : "Vùi mặt gối lóc t.h.ả.m thiết á? Tớ mà thế !"
"Cậu chứ ai nữa!" Phan Tiểu Trác trông vui vẻ, còn mua cho Đào Hoài Nam một cốc sữa, bản thì mua.
Mắt kính nhỏ dạo đang tiết kiệm tiền, thằng bé vốn dư dả, chút học bổng đó tiêu dè sẻn.
Đào Hoài Nam hỏi : "Tiết kiệm tiền làm gì?"
Phan Tiểu Trác : "Mua chút đồ."
"Đồ gì?" Đào Hoài Nam tưởng cần dùng đồ gì, điện thoại máy tính, thể mua tặng coi như quà Giáng sinh.
Phan Tiểu Trác bí hiểm, : "Không cho ."
"Suốt ngày bí mật bí hiểm.” Đào Hoài Nam c.ắ.n trân châu trong sữa: “Tớ cái gì cũng kể với , giấu tớ bí mật."
"Câu sến quá!" Phan Tiểu Trác làm cho nổi da gà, ghét bỏ bò bàn, đeo kính đúng là bất tiện, mỗi xuống đều đẩy kính lên.
Phan Tiểu Trác tháo kính để sang một bên, nheo đôi mắt rõ, lờ mờ bò bàn tròn nhỏ. Đào Hoài Nam sờ thấy kính của , gõ gõ lên bàn.
"Quý Nam tìm , bảo tuần về."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-103.html.]
Đào Hoài Nam chớp mắt: "Anh Nam?"
Phan Tiểu Trác "a" một tiếng: "Anh bảo sẽ gọi điện cho ."
"Hai liên lạc ?" Đào Hoài Nam khá ngạc nhiên, trong ấn tượng của hai nên nhiều giao tập.
Phan Tiểu Trác trả lời thẳng, ậm ừ xuống.
Đào Hoài Nam động não, thăm dò hỏi: "Anh về hai gặp ?"
Phan Tiểu Trác bật dậy ngay: "Tớ gặp làm gì!"
"Hỏi thế thôi.” Đào Hoài Nam trả kính cho , : “Ăn cơm tớ gọi ."
Phan Tiểu Trác vội lắc đầu: "Tớ ."
Đào Hoài Nam quả thực chuyện giấu , Phan Tiểu Trác là bạn nhất của , bí mật của .
Phan Tiểu Trác hỏi : "Thế định thế nào?"
Đào Hoài Nam : "Tớ đang nghĩ cách ."
"Cậu thì cách gì, nhỏ ở tận Bắc Kinh."
"Không cũng nghĩ chứ.” Đào Hoài Nam tích cực, sáng sớm nay dậy hăng hái: “Không thể cứ chờ c.h.ế.t ."
Trì Sính để qua cơn giận, thì cứ để tâm mãi. Thực đây là chỉ cho Đào Hoài Nam một con đường , nhỏ vẫn mềm lòng. Dù khỏi nhà cũ là nhận nữa, nhưng là thế thôi, chính miệng vẫn còn để tâm, điều khiến Đào Hoài Nam dù theo đuổi thế nào cũng chỗ dựa.
Có điều nhỏ vẫn cao ngạo lạnh lùng, mấy khi trả lời tin nhắn, giống như khi về .
Trước nhắn tin Đào Hoài Nam còn chột , nắm chắc vị trí của , cũng thế nào cho phép.
Giờ thì khác , giờ cơ sở .
"Anh Trì, điện thoại kêu." Trì Sính tắm xong , Quách Nhất Minh bảo.
Trì Sính lau tóc, một tay vò khăn, tay lấy cái áo phông mặc ngủ: "Điện thoại ?"
"WeChat." Quách Nhất Minh : “Kêu mấy tiếng ."
Trì Sính lau tóc xong mặc quần áo t.ử tế mới mở điện thoại, WeChat quả đào lông chấm đỏ.
" nhỏ?"
"Tuyết rơi cho xem ."
Bên còn gửi hai tấm ảnh, ánh đèn đường tuyết rơi lả tả, ảnh chụp nát bét, bông tuyết nhòe nhoẹt thành một mảng. Ống kính chắc tuyết che, mờ mờ ảo ảo.
Ngay đó gửi: Chụp ? Có thấy tuyết ?
Trì Sính đặt điện thoại sang một bên, Quách Nhất Minh hỏi: "Hoài Nam ?"
Trì Sính , nhướng mày, biểu cảm đó còn khá trai.
Quách Nhất Minh : "Tao Phàm Quả kể, hai chuyện lắm."
"Hai đứa nó thì chuyện gì mà ." Trì Sính bảo.
"Ai , Quả Nhi thì với ai chả , cái mồm liến thoắng." Quách Nhất Minh một tiếng bảo: “Hôm nọ tao nó bảo Hoài Nam lì xì cho nó, nhưng bảo nó làm gì, mày cẩn thận đấy, em nó định giở trò gì ."
Lông mày Trì Sính hạ xuống nhướng lên, tiện tay vắt khăn mặt sang bên cạnh, : "Giở trò gì chứ."
"Khó lắm.” Quách Nhất Minh vẫn : “Ai ."
Sáng sớm hôm , trời còn tờ mờ tối, cửa ký túc xá gõ vang.
Quách Nhất Minh dậy vệ sinh, thuận tay mở cửa. Phàm Quả mặc áo lông vũ đội mũ trượt tuyết, xách một túi đồ ăn sáng to tướng , đặt phịch lên bàn Trì Sính, bảo: "Bánh bao và viên chiên phố Ngưu, nhớ bảo Trì ăn t.ử tế nhé! Anh trông chừng ăn!"
Quách Nhất Minh ngẩn : "Sáng sớm tinh mơ phố Ngưu ?"
"Vâng, em cũng mua phần , ăn ké Trì ." Phàm Quả chụp ảnh cái bàn của Trì Sính, cất điện thoại định .
Trì Sính làm tỉnh, nghiêng từ giường xuống, hỏi: "Làm gì đấy?"
"Chào buổi sáng nhỏ của .” Phàm Quả nhảy cẫng lên hai cái, vươn lên : “Rảnh rỗi thì trả lời tin nhắn của Nam Nam ! Có ông nào lạnh lùng như !"
Trì Sính mở mắt, mắt trừng lên hiện rõ hai mí to tướng, trông hung dữ cực. Anh xuống, Phàm Quả cũng sợ , bảo: "Mua đồ ăn sáng cho lát nhớ ăn đấy!"
Trì Sính lười để ý , cũng tỉnh ngủ, lật lưng ngủ tiếp.
Phàm Quả mở cửa , Quách Nhất Minh cũng định ngủ nướng thêm tí nữa, leo lên giường hỏi Trì Sính: "Tao bảo là em nó giở trò mà?"
"Rảnh rỗi sinh nông nổi." Trì Sính trùm chăn một câu.
"Nó nhận tiền làm việc, tao đoán từ giờ đến lúc mày về nhà, Quả Nhi sẽ phục vụ mày tận răng." Quách Nhất Minh chuyện mà nhịn , Trì mà ngày nào cũng Phàm Quả hành thế sớm muộn gì cũng nổi điên.
Chuyện đúng là trách Đào Hoài Nam , chỉ nhờ Phàm Quả bình thường để ý chăm sóc nhỏ một chút, ví dụ như mua bữa sáng mua chai nước gì đó. Là Phàm Quả tự suy diễn , nhận lì xì xong thì tự giác, ngày nào cũng vây quanh Trì Sính hỏi han ân cần, hận thể bưng cơm rót nước tận miệng.
Có hôm nhỏ cuối cùng cũng chịu nổi nữa, bực bội bảo Quách Nhất Minh xách cổ Phàm Quả , lôi điện thoại mở khóa, gửi cho quả đào lông một tin.
"Cậu tiền đốt ?