Chó Dữ Lâu Năm - Chương 100

Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:46:08
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc đang học Đào Hoài Nam nhận tin nhắn của trai, bảo tiễn nhỏ , đưa đến tận ga tàu cao tốc. Đào Hoài Nam hỏi nhỏ , bảo gì cả.

giọng Đào Hoài Nam thấy lúc , đích thực là Trì Sính.

"Anh..." Đào Hoài Nam kinh ngạc trố mắt: “Anh nhỏ ạ?"

Trì Sính đó, tư thế buông thả, vai sụp xuống chứ thẳng tắp. Anh xoa mặt, : "Không thì ?"

Đào Hoài Nam hạ bàn tay đang đề phòng lưng xuống, do dự bước lên hai bước, ngập ngừng hỏi: "Sao ... ?"

Trì Sính , lý trí Đào Hoài Nam dần trở , nhiều lời cần , mắt đỏ hoe.

Đây nhà riêng của Đào Hoài Nam, đây là cái tổ và Trì Sính cùng lớn lên. Họ đều từ đây bay , căn phòng chứa đựng nước mắt tuổi thơ của Đào Hoài Nam, chứa đựng nước mũi chảy ròng ròng của Trì Sính lúc mới đến, chứa đựng sự rung động kìm chế thời niên thiếu, và cả nỗi đau tột cùng cùng m.á.u tươi khi họ quyết liệt chia tay.

Đào Hoài Nam về phía Trì Sính với vẻ thể tin nổi, cơn đau từ lồng n.g.ự.c bắt đầu lan , từng chút một lan đến tứ chi.

".” Trì Sính cúi đầu, khuỷu tay chống lên đùi, mặt vùi lòng bàn tay, lặp lời : “Sao nhỉ?"

Ngón tay Đào Hoài Nam đặt lên mép bàn, sức chà xát cạnh bàn.

"Cậu xem?" Trì Sính hỏi nhỏ: “Tại ?"

Đào Hoài Nam trả lời , chỉ thể cứng ngắc.

Năm năm trôi qua, họ cùng trong căn phòng chứng kiến tất cả sự mật của họ.

Trì Sính rõ ràng , tại giờ ở đây. Câu hỏi Đào Hoài Nam dám trả lời, thậm chí dám nghĩ sâu.

Trì Sính mấy ngày nay ngoài sự nóng nảy hôm đầu tiên , phần lớn thời gian đều lạnh nhạt, như bao bọc bởi một lớp vỏ cách nhiệt, lúc nào cũng lạnh lẽo.

lúc , lẽ đang ở xe Đào Hoài Nam chặn trong căn phòng , chiếc giường .

"Sắp lên xe về đây ngủ một giấc.” Trì Sính : “Tôi cũng chẳng tại ."

Đào Hoài Nam ngẩn ngơ , thốt nên lời.

"Gối của ?" Trì Sính hỏi.

Đào Hoài Nam lí nhí đáp: "Em mang ."

Trì Sính gật đầu: "Biết ."

Đã hai cùng ở đây , thì ai cũng cần giả vờ nữa. Lạnh lùng cũng , thản nhiên cũng , tiếp tục giả vờ trong căn phòng chỉ khiến chuyện trở nên t.h.ả.m hại hơn.

Trì Sính thẳng dậy, Đào Hoài Nam, hỏi: "Khóc ?"

Đào Hoài Nam sờ mắt, lắc đầu.

Trì Sính chằm chằm, trai mặt thực sự trưởng thành, Trì Sính hỏi: "Khóc cái gì?"

Đào Hoài Nam khàn giọng: "Em ngờ ... ."

Trì Sính im lặng, chỉ Đào Hoài Nam suốt. Đào Hoài Nam thẳng cái của , trốn tránh. Đuôi mắt đỏ ửng, nền da trắng, đuôi mắt đỏ khiến trông chút đáng thương, như thể buồn.

Thời gian như ngừng trôi, trong căn phòng ấm áp lắm, hai vốn dĩ thuộc nhất đối diện cách vài bước chân. Đào Hoài Nam dùng mu bàn tay chạm đuôi mắt, Trì Sính : "Đừng dụi mắt."

Mấy hôm nay mắt Đào Hoài Nam viêm, Thang Sách Ngôn cho dụi tay. Không trẻ con nữa, chuyện cũng cần nhắc nhở.

Đào Hoài Nam lời bỏ tay xuống, tiếp tục dùng đầu ngón tay chà xát cạnh bàn.

Trì Sính thở dài, bảo: "Lại đây."

Đào Hoài Nam bước về phía , đến mặt Trì Sính. Trì Sính ngẩng đầu , đưa tay lau nước mắt mặt .

"Cậu lớn thế , vẫn chịu nổi khi thấy ." Trì Sính một tay đỡ mặt Đào Hoài Nam, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve má : “Không chịu nổi khi thấy sợ, thích ."

Trì Sính thế chỉ xuất hiện trong giấc mơ của Đào Hoài Nam, còn vẻ mặt lạnh nhạt, động tác và giọng điệu đều dịu dàng. lạnh nhạt nữa Đào Hoài Nam càng dữ hơn, Trì Sính càng lau nước mắt, nước mắt càng rơi nhiều.

"Đừng nữa." Trì Sính dùng tay nắm cổ tay lắc nhẹ, giống như hồi bé dỗ dành .

Đào Hoài Nam gật đầu liên tục, dùng tay áo lau mắt, như một đứa trẻ.

Trì Sính bảo: "Ngồi xuống."

Anh gì Đào Hoài Nam làm nấy, nhưng bên cạnh , mà xuống sàn nhà chân Trì Sính.

Trì Sính cúi đầu , xoa đầu , : "Hai chuyện chút."

Lần gặp năm nay, vẫn luôn là Đào Hoài Nam đơn phương chuyện, Trì Sính chỉ là , lời hạn chế. Giờ chủ động đề nghị chuyện, còn dùng giọng điệu , điều quả thực là chí mạng.

"Vâng." Đào Hoài Nam gật đầu.

"Ở đây thực sự thể lạnh mặt với .” Trì Sính đặt tay lên đỉnh đầu Đào Hoài Nam, vuốt ve từng cái một, như vuốt lưng ch.ó con: “Những lời hai hôm nay, kết thúc đấy, khỏi cửa thể giữ thái độ với nữa."

Đào Hoài Nam vẫn gật đầu.

Trì Sính : "Đã để bắt gặp ở đây , cũng giả vờ nữa."

Đào Hoài Nam áp mặt chân Trì Sính, dựa .

", vẫn để tâm." Trì Sính chậm rãi : “Để tâm đến nơi , cũng như để tâm đến ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-100.html.]

Đào Hoài Nam lời liền ngẩng đầu lên, Trì Sính hàng mi dài nước mắt làm bết thành từng cụm của , : "Cũng cần ngạc nhiên, thể nào để tâm ."

"Cậu đối với là gì, ." Trì Sính xoa đầu , nhéo tai , giọng bình tĩnh và ôn hòa: “Trước cứ tưởng sống là vì , ý nghĩa đều là ."

"Cậu là thịt, là m.á.u và xương cốt của ."

Đào Hoài Nam khẽ hít một , lên tiếng cắt ngang lời Trì Sính.

" tuyệt tình quá, Đào Hoài Nam." Đầu ngón tay Trì Sính ấm áp, theo dái tai truyền hết nhiệt độ sang cho Đào Hoài Nam: “Cậu rút hết xương cốt của ."

Đào Hoài Nam rơi nước mắt, để một vòng nước nhỏ quần bò của Trì Sính.

" là hận , hận đến mức kích thích ý nghĩ đen tối trong lòng, g.i.ế.c c.h.ế.t , g.i.ế.c c.h.ế.t chính ." Trì Sính những lời vẫn bình tĩnh, chỉ là ngón tay nhéo dái tai Đào Hoài Nam mạnh, làm tai nóng lên: “ cũng hận đến thế, thứ đều là cho, trừ tàn nhẫn cuối cùng đó , những gì cho đều là nhất, như hiến tế dâng cả thế giới của cho . Những điều đó khiến hận cũng hận nổi, hủy hoại , vẫn dâng hết những gì nhất cho , để chọn lựa, cái chọn cũng giữ cho , cho ai cả."

"Thế nên con phức tạp lắm, đúng , nhóc con." Trì Sính buông tai Đào Hoài Nam , nâng mặt lên lau nước mắt: “Muốn g.i.ế.c , chiều , trong lòng vặn vẹo sắp phân liệt , ngoài mặt vẫn giả vờ quan tâm."

Đào Hoài Nam lắc đầu, đưa tay sờ mặt Trì Sính.

Trì Sính c.ắ.n nhẹ lòng bàn tay , : "Cho nên nghĩ kỹ hẵng trêu chọc , để tâm đến là thật, hận cũng đều là thật."

"Em sợ hận.” Đào Hoài Nam run rẩy : “Anh đối xử với em thế nào cũng , em sợ."

"Anh Hai đúng, cố chấp chẳng gì, chỉ mất nhiều hơn. nếu cố chấp thì chẳng ." Trì Sính tiếp tục : “Chuyện năm đó bất kể lý do của là gì, mãi mãi tha thứ, cái đổi , cái gai trong lòng vẫn luôn ở đó. lúc nào cũng thể , để xem lý do gì khiến tuyệt tình đến thế, chẳng màng đến gì cả."

Đào Hoài Nam lặng lẽ rơi nước mắt, môi mím chặt, còn chút máu.

"Đến còn thể từ bỏ , bảo còn dám tin cái gì nữa hả, Đào Hoài Nam?" Trì Sính cuối cùng xoa xoa tóc Đào Hoài Nam, tự giễu: “Đó là mà."

Trì Sính cúi xuống, giữ cách mũi chạm mũi với Đào Hoài Nam, giữ gáy Đào Hoài Nam, nghiến răng : "Cậu là của , Đào Hoài Nam?"

"Là của ..." Đào Hoài Nam gật đầu mạnh, thành khẩn : “Luôn là của ."

"Tôi còn tin ?" Mắt Trì Sính đỏ từ lúc nào, đáy mắt đỏ đến mức che giấu cảm xúc gì nữa, đáng tiếc Đào Hoài Nam thấy.

"Tin ..." Đào Hoài Nam như ôm , nhưng duỗi thẳng tay cũng chỉ dám nắm nhẹ áo Trì Sính: “Tin thêm một nữa."

Trì Sính gì nữa, c.ắ.n mạnh cằm Đào Hoài Nam một cái, đó im lặng lâu lâu.

Đào Hoài Nam sấp xuống, gối đầu lên chân Trì Sính, như một chú ch.ó con ngoan ngoãn.

Năm năm, quả thực thể đổi con nhiều. Ví dụ như Trì Sính, bao giờ nhiều như , giờ thể diễn đạt rõ ràng từng câu từng chữ về bản ; ví dụ như Đào Hoài Nam, những ngón nghề làm nũng giả t.h.ả.m khiến đau lòng quên sạch, giờ chỉ cẩn trọng ôm lấy đối phương, chẳng lời nào.

Sau đó hôm , Trì Sính bế Đào Hoài Nam lên, hai gối chung một chiếc gối, cùng ngủ một giấc thật sâu chiếc giường đó.

Giấc ngủ dài, giấc mơ cũng dài. Trong mơ những chuyện cũ kỹ của những năm tháng , những đốm nắng loang lổ, bức tường vàng ấm áp. Đào Hoài Nam áp lưng n.g.ự.c Trì Sính, Trì Sính vòng tay qua áo ôm lấy bụng .

Mọi thứ dường như đều theo giấc mơ cũ trở , thời gian chồng chéo, trong mơ ngoài mơ đều là họ.

Đào Hoài Nam lúc tỉnh lầm bầm gọi một tiếng "Anh nhỏ".

Trì Sính cũng tỉnh, khàn giọng đáp một tiếng, hôn lên cổ .

rốt cuộc chỉ là giấc mơ, tỉnh thì đối mặt với thực tại.

Trước khi Trì Sính với Đào Hoài Nam: "Những lời hôm nay coi như tai nạn, định gặp ở đây. Đã gặp thì đừng để uổng phí, những lời nên , ngày mai sẽ nhận nữa."

Mắt Đào Hoài Nam sưng húp, vốn dĩ viêm, khi ngủ .

Trì Sính dùng môi ngậm nhẹ mí mắt sưng lên của , bảo: "Về đừng nữa."

Đào Hoài Nam đáp "".

"Cậu bảo theo đuổi , cần theo đuổi, giữa chúng chơi trò đó." Trì Sính : “ cái gai trong lòng nhổ , cứ nghĩ đến là hận thể hủy diệt thế giới, hủy diệt ."

Đào Hoài Nam một nữa " sợ".

"Cho nên làm cho qua cơn giận , để thấy c.ắ.n nữa, mới hôn ." Trì Sính sờ mặt : “Nếu chúng , buông bỏ , nhưng cũng nhận ."

Đào Hoài Nam nỡ buông , quyến luyến ôm lấy Trì Sính.

Trì Sính ôm thêm một lúc, đưa về nhà Thang.

Đào Hoài Nam hỏi Trì Sính: "Thế làm mới nhận em , nhỏ?"

"Không nghĩ .” Trì Sính hờ hững : “Không ."

Đào Hoài Nam gật đầu, Trì Sính bảo: "Lên ."

"Còn ?" Đào Hoài Nam mũi đỏ ửng vì lạnh, hỏi .

Trì Sính : "Tôi về Bắc Kinh, mai việc thật."

Đào Hoài Nam "", ban ngày cảm xúc kích động lóc ngủ một giấc, giờ cả trông vẻ mệt mỏi.

Trì Sính ở cửa tòa nhà , Đào Hoài Nam đầu gọi "Anh nhỏ".

"Nói."

Đào Hoài Nam hỏi: "Anh cần ch.ó con ?"

Trì Sính đáp: "Không cần, ch.ó ."

Loading...