Chó Dữ Lâu Năm - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-02-03 11:02:38
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đào Hoài Nam chẳng hiểu trai cái gì mà mãi thôi, cứ bên cạnh hinh hích nãy giờ. Cuối cùng cũng hết kiên nhẫn, đập tay lên bàn ăn vạ: "Anh còn nữa là em dỗi đấy!"

Đào Hiểu Đông càng tợn, đời mới xoa xoa bàn tay nhỏ của em: "Thôi nữa, ăn nhanh kẻo kem chảy hết bây giờ."

Đào Hoài Nam giẫm giẫm chân lên lưng ông Mười, lớp lông mềm mại lọt qua kẽ ngón chân, êm ái vô cùng. Đào Hoài Nam xòe ngón chân co , cứ thế nghịch ngợm mãi. Vì thấy, nên Đào Hoài Nam thích những cử chỉ tiếp xúc nhỏ nhặt thế . Ngoài âm thanh thì xúc giác là cách duy nhất để giao tiếp với thế giới bên ngoài.

Cậu nhạy cảm với cả âm thanh lẫn xúc giác, bởi lẽ dồn hết sự lệ thuộc của đôi mắt thính giác và xúc giác.

Một thời gian , chỉ cần tiếng bước chân trong trường, Đào Hoài Nam đó là Trì Khổ .

Trong giờ thể dục, thầy giáo cầm cây gậy dò đường một bên, huấn luyện lũ trẻ cách nhanh nhẹn đường dành cho khiếm thị.

Trì Khổ cần học cái , nên cứ đến giờ thể d.ụ.c là nó sang một bên ngẩn . Đây là tiết học Đào Hoài Nam ghét nhất, vì buông tay Trì Khổ, một cầm gậy dò đường, run rẩy và chần chừ dò dẫm từng bước con đường dành riêng cho .

Đào Hoài Nam thích gậy dò đường, một cái que bé tẹo chẳng mang cho chút cảm giác an nào.

Các môn khác Đào Hoài Nam đều học , chỉ riêng thể d.ụ.c là chịu c.h.ế.t. So với gậy dò đường, bàn tay khác hơn. Được nắm tay, bên cạnh cùng, còn nếu cầm gậy, dường như trong thế giới ánh sáng chỉ còn mỗi nhỏ bé trơ trọi.

Đào Hoài Nam giơ tay cao, như sợ đầu gậy rời khỏi mặt đất, cứ khua qua khua sát đất với biên độ nhỏ. Thầy giáo nắm tay dạy mấy , nhưng cứ buông là Đào Hoài Nam . Đa các bạn khác đều tự , chỉ .

Cậu kẹt ở giữa làm các bạn khác cũng , cuối cùng thầy giáo đành cho xuống cuối hàng, chốt đuôi.

Đào Hoài Nam buồn bã cuối hàng, thầy bảo tự tập , cả lớp bỏ xa một đoạn dài .

Tiếng xa dần, niềm vui của trẻ con thật đơn giản, rôm rả, chỉ Đào Hoài Nam là chẳng vui chút nào. Cậu chôn chân tại chỗ, nắng chiếu rát mặt, tiếng các bạn thì xa quá, bắt đầu thấy sợ, rời khỏi đường dành cho khiếm thị, đưa một tay phía quờ quạng tìm kiếm.

Trì Khổ cách đó xa, thấy thế liền chạy .

Nghe tiếng bước chân, Đào Hoài Nam vứt ngay gậy dò đường, hai tay vươn ôm chầm lấy cánh tay Trì Khổ, hệt như mỗi tiếng trai về, một động tác ôm ấp đầy tin cậy.

"Cậu ở thế? Tớ chẳng thấy tiếng cả." Trên mũi Đào Hoài Nam lấm tấm mồ hôi, một tay túm chặt lấy Trì Khổ, tay đưa lên dùng mu bàn tay quẹt mồ hôi.

Trì Khổ dính nóng nực, cau mày bảo: "Buông ."

Đào Hoài Nam , cãi : "Buông tớ sợ."

Trì Khổ rũ tay, nhặt cây gậy lên nhét tay : "Đi ."

Đào Hoài Nam cầm, Trì Khổ cứ ấn tay, đành ỉu xìu: "Thế cùng tớ."

Trì Khổ đường cho khiếm thị. Đào Hoài Nam cứ túm lấy nó buông, Trì Khổ bảo: "Người cả kìa."

"Ừ..." Đào Hoài Nam há miệng, mũi lấm tấm thêm một tầng mồ hôi, chậm rãi : “... Chỉ mỗi tớ là ."

Nói xong câu im bặt, mím môi từ từ buông tay .

Cậu cả lớp ai cũng , là đứa ngốc nhất lớp, nhát gan nhất lớp.

Đào Hoài Nam nguyên tại chỗ, mặt đỏ bừng vì nắng, đôi mắt to rũ xuống, vô thức dùng gậy gõ nhẹ từng nhịp xuống mặt đất.

Thầy giáo thấy hai đứa im nhúc nhích, bèn tới, nắm lấy tay cầm gậy của Đào Hoài Nam, dạy dắt về phía .

Đào Hoài Nam nghiêng đầu, thấy tiếng bước chân Trì Khổ theo, đành mặt , chầm chậm để thầy giáo dắt lên phía .

Vì chuyện mà cả buổi chiều Đào Hoài Nam cứ rầu rĩ vui.

Tan giờ thể d.ụ.c cả lớp xếp hàng về, nắm áo , tiếng bước chân lộn xộn vang lên tứ phía, phía là Trì Khổ , cũng chẳng dám sờ , chỉ dám túm một góc áo.

Về đến lớp đường nào, ai đó nắm cổ tay dắt về chỗ .

Là Trì Khổ, .

Trì Khổ vẫn cứ im lặng như khi, nhưng Đào Hoài Nam cũng ngậm chặt miệng.

Thực Đào Hoài Nam quá để bụng chuyện chê bai, thầy giáo thể d.ụ.c bao nhiêu về chuyện , cũng chẳng để tâm lắm. Tuy hổ một chút, nhưng đến mức ghim lòng.

thực sự thấy buồn bã lâu, cả buổi chiều thèm đầu . Đến tối ăn cơm, Trì Khổ dắt tay nhà ăn sân chơi, vẫn cứ cúi gằm mặt.

Trì Khổ chẳng là vô tâm cố tình thèm để ý, vẫn cứ làm việc của như bình thường.

Trái tim nhạy cảm của bé mù tổn thương, nhưng vẫn buộc nắm lấy tay .

Thật vô dụng quá mất, Đào Hoài Nam cúi đầu nghĩ thầm.

Trẻ con bé tí thế cũng chia bè kết phái, qua cái giai đoạn rụt rè ban đầu, lũ trẻ dần quen với hơn. Quen thì bắt đầu tụ tập, ai chơi với ai thì ngày nào cũng dính lấy .

Đào Hoài Nam khép kín trong chuyện , tiếp xúc với các bạn khác, ngày nào cũng chỉ bám lấy Trì Khổ. Trì Khổ thì khỏi bàn .

Thế nên một khi Đào Hoài Nam buông tay Trì Khổ , chẳng còn bạn thiết nào trong trường nữa. Đi học lâu thế thậm chí còn phân biệt giọng nào là của bạn nào.

Hai bé cùng phòng ngày nào cũng chơi với , trong đó một đứa hung dữ. Hồi đầu nó là đứa to nhất, giờ hết thì chọc ghẹo làm các bạn khác thét.

Lúc nối đuôi rửa mặt, Đào Hoài Nam túm áo Trì Khổ, phía đứa khác túm, nó giật mạnh quá làm áo ba lỗ của méo xệch, thít cả cổ.

Bà bảo mẫu thấy, nhắc nhở thằng bé , bảo nó nhanh lên và kéo nhẹ thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-10.html.]

Thằng bé làm mặt quỷ, lè lưỡi lêu lêu.

Đào Hoài Nam thít cổ khó chịu, theo bản năng định gọi Trì Khổ, nhưng sực nhớ Trì Khổ lúc nào cũng lạnh lùng hung dữ, còn chê ngốc, thế là nuốt lời trong.

Bản chất Trì Khổ là một đứa trẻ hoang dã lớn lên từ nông thôn, sống sót đến giờ nhờ may mắn, làm gì cái tâm hồn nhạy cảm tinh tế như trẻ con thành phố cưng chiều.

Đào Hoài Nam diễn nội tâm đến mức sắp đến nơi mà Trì Khổ vẫn hồn nhiên chẳng gì.

Tối đến, Đào Hoài Nam giường tủi , cảm thấy mà khổ sở, mà vô dụng thế . Trì Khổ lúc lúc , những lúc nó hung dữ Đào Hoài Nam buồn lắm.

Cậu vân vê dải khăn trong tay, cũng chẳng buồn giật giật nữa, cứ vân vê vụn vặt thế thôi, chỉ mong Trì Khổ bên giật một cái.

Trì Khổ bên đè dải khăn đầu, phơi bụng ngủ sắp say .

Đào Hoài Nam tự suy diễn cả buổi, cố nhịn động dải khăn, và Trì Khổ cũng thực sự im re.

Khó khăn lắm Đào Hoài Nam mới ngủ , sáng hôm mở mắt là quên sạch chuyện hôm qua, nhảy tót xuống đất mò sang giường Trì Khổ. Mò một hồi chỉ thấy trống , Trì Khổ giường.

Đào Hoài Nam ngẩn , chôn chân tại chỗ ngơ ngác. Bà bảo mẫu thu quần áo giặt hôm qua , hai bạn vẫn còn đang ngủ.

Lúc Trì Khổ rửa mặt xong , thấy Đào Hoài Nam bên giường mắt đỏ hoe, nó cũng sững .

Đào Hoài Nam mếu máo hỏi: "Cậu thế?"

Trì Khổ đáp: "Rửa mặt."

Ngày nào cũng rửa mặt cùng , hôm qua hai đứa giận nên hôm nay nó rửa mặt một chẳng thèm đợi. Đào Hoài Nam chớp mắt cái nữa, một giọt nước mắt to tướng chực rơi xuống.

Trì Khổ mà ngớ .

"Cậu chơi với tớ nữa ?" Đào Hoài Nam giọng nghèn nghẹn, mềm xèo: “Thế tớ học hành t.ử tế..."

Trì Khổ chớp chớp mắt.

"Sao thế..." Đào Hoài Nam dụi mũi, nhớ trai quá: “Làm cái gì thế ..."

Trì Khổ bên cạnh, ngơ ngác. Nó Đào Hoài Nam hỏi: "Sao đấy?"

Đào Hoài Nam mò mẫm tìm tay nó, tìm thì nắm chặt: "Mình làm hòa nhé?"

Trì Khổ vẫn giữ cái vẻ mặt đờ đẫn mờ mịt, một lúc mới hỏi: "Chưa tỉnh ngủ ?"

Đào Hoài Nam đáp: "Tỉnh ."

Trì Khổ chẳng hiểu nổi , đang cái gì. Nó hỏi Đào Hoài Nam: "Còn ngủ nữa ?"

Đào Hoài Nam lắc đầu.

Sau đó nó dắt Đào Hoài Nam gội đầu rửa mặt, trời nóng quá, ngủ dậy đầu mồ hôi.

Cảm xúc của trẻ con đến nhanh cũng nhanh, là quên sạch, đến lúc nhà ăn là hỉ hả .

Trì Khổ giờ nhiều hơn , còn lầm lì như câm nữa. Hết học kỳ là nó ở nhà họ Đào hơn nửa năm, sự đổi khá rõ rệt.

Giờ gặp Đào Hiểu Đông nó chủ động chào "Anh", dù trông vẫn còn ngượng nghịu.

Đào Hiểu Đông thỉnh thoảng cũng trêu nó, thấy nó cứ căng cái mặt ngứa tay bẹo má một cái.

Nghỉ hè vui nhất là Đào Hoài Nam, học sướng bao. Ở trường điều hòa, nóng c.h.ế.t .

Lại uống một cốc sữa to mỗi ngày, Đào Hoài Nam uống xong dính đầy mép sữa, Trì Khổ rút tờ giấy ném cho : "Lau mồm ."

hôm nay chịu để ý đến tớ đấy hả?" Đào Hoài Nam lau, rung rung chân: “Nghỉ hè bơ tớ mà?"

Trì Khổ gì, sang chỗ khác .

Đào Hoài Nam đúng là đồ " mới nới cũ", trai ở nhà là khỏi cần dán lấy cái mặt lạnh nữa, thèm thì thôi, xổm xuống ôm cổ ông Mười, vuốt ve bộ lông của nó.

Đào Hiểu Đông đang điện thoại trong phòng, bàn chuyện chính sự. Nghe xong thấy hai đứa mỗi đứa một góc, hỏi: "Theo làm hai đứa ở nhà đợi về?"

Trì Khổ ngẩng lên , Đào Hoài Nam ở góc đáp vọng : "Đi với ."

"Thế quần áo ." Đào Hiểu Đông bảo Trì Khổ: “Trong tủ đống quần áo mới Hạ Viễn mang sang đấy, tự chọn mà mặc."

Trì Khổ gật đầu phòng.

Đào Hoài Nam khái niệm gì về quần áo, mù mà, thấy quần áo khác, chẳng , ai đưa gì mặc nấy. Trì Khổ lấy cho một bộ mới, còn vẫn mặc bộ đồ cũ thường ngày.

Đào Hoài Nam lười động đậy, gọi : "Anh ơi mặc cho em."

Anh trai cũng lười: "Bảo Trì Khổ mặc cho."

Đào Hoài Nam thản nhiên đáp: "Ở nhà thèm để ý đến em ."

Đào Hiểu Đông bật : "Thế em năn nỉ nó ."

Đào Hoài Nam vốn đang giường, thế bèn ngã vật , sóng soài tít mắt: "Năn nỉ đấy năn nỉ đấy."

Loading...