Chó Dữ Lâu Năm - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-02-03 11:02:26
Lượt xem: 33
Trời lạnh quá.
Đào Hoài Nam nghiêng, co ro ở ghế xe ô tô. Trên đắp chiếc áo khoác của trai, bên ngoài tiếng ồn ào hỗn loạn vọng , thấy tiếng đang chuyện với khác.
Cửa sổ chiếc xe bán tải đóng kín nên gió cứ lùa tứ phía. Đào Hoài Nam kéo chặt chiếc áo khoác, rụt nửa khuôn mặt trong lớp vải. Trên áo của trai vương vấn mùi t.h.u.ố.c lá và cả mùi tro giấy nồng nặc.
Hai ngày nay bọn họ đốt nhiều tiền vàng, nên trai lúc nào cũng ám cái mùi khói khen khét , và cả Đào Hoài Nam cũng .
Cửa xe bất ngờ kéo . Đào Hoài Nam mở to mắt, dù thực tế chẳng thấy gì cả.
Việc mở mắt chỉ là để báo hiệu rằng tỉnh.
, là một mù.
"Dậy hả?"
Là giọng của trai.
Đào Hoài Nam cảm thấy yên tâm, lồm cồm bò dậy thẳng lưng, duỗi thẳng hai tay đưa chiếc áo khoác về phía .
Anh trai bảo: "Cứ đắp ."
Đào Hoài Nam vẫn giữ nguyên tư thế đưa tay : "Anh mặc ."
Đào Hiểu Đông chỉ mặc mỗi chiếc áo len, nhiễm đầy lạnh. Anh cạnh em trai ngay mà đón lấy cái áo khoác tròng vội hỏi: "Đói ?"
Đào Hoài Nam đáp: "Em đói."
Đợi đến khi lạnh tan bớt, Đào Hiểu Đông mới xích gần, xoa đầu . Đào Hoài Nam : "Dậy thì xuống xe thôi, lát nữa lạy bố cái nữa."
Đào Hoài Nam gật đầu: "Dạ."
Hai ngày nay, Đào Hoài Nam trai dắt tay, quỳ lạy bao nhiêu . Cậu thấy gì, chỉ cảm nhận xung quanh lúc nào cũng đông nghịt , và những đó luôn buông tiếng thở dài.
Tai Đào Hoài Nam thính. Cậu thấy gần đó bảo khổ, bảo hai em chắc chắn sẽ vất vả lắm, thằng mù sẽ là gánh nặng cho trai cả đời. Đào Hoài Nam hết. Cậu chỉ nắm chặt lấy tay trai, bởi lòng bàn tay lúc nào cũng ấm áp.
Họ mới về đây hôm để chôn cất tro cốt bố . Từ nửa năm , Đào Hoài Nam còn bố nữa, chỉ còn mỗi trai thôi.
Anh trai lớn hơn nhiều tuổi và thương .
Phong tục ở quê rườm rà, đám tang kéo dài với đủ thứ lễ nghi phức tạp nên họ ở quê một tuần. Đào Hoài Nam từng về đây bao giờ, sinh ở đây cũng từng sống ở đây ngày nào. Nơi với quá đỗi xa lạ, chẳng quen ai cả.
Ở đây lạnh thấu xương. Đào Hoài Nam đội một chiếc mũ len khuy cài phía , cài là che kín cả đầu lẫn mặt, chỉ chừa mỗi đôi mắt. dù che chắn kỹ thế nào, Đào Hoài Nam vẫn thấy sống mũi buốt giá, cái phần xương nhỏ giữa hai mắt gió thổi đau như kim châm.
Đang giữa tháng Chạp, ngoài trời chuyện mà giọng cũng cứng đờ vì gió rét, dường như cả môi lẫn lưỡi đều còn linh hoạt nữa.
Đào Hoài Nam chuyện giọng cứ ồm ồm, thi thoảng ho khan vài tiếng. Ngay ngày đầu tiên về đây cảm, uống t.h.u.ố.c mấy mà mãi khỏi. Đào Hiểu Đông thì trăm công nghìn việc, lúc nào cũng để mắt đến .
Chính lúc đó, Đào Hoài Nam gặp thằng nhóc . Ngay linh đường của bố , một mùa đông lạnh buốt tận xương tủy.
Lúc , đang bên ngoài, hai tay ôm cốc sữa nóng uống. Khuy cài mũ tháo , miếng vải che mặt rủ xuống cằm, nóng từ cốc sữa bốc lên phả mặt âm ấm.
Sau lưng vẫn là tiếng ồn ào của đám tang. Cốc sữa nóng hổi tay khiến Đào Hoài Nam cuối cùng cũng bớt lạnh, lòng bàn tay ấm áp dễ chịu đến mức chẳng nỡ uống ngay.
Bất thình lình, cái cốc tay ai đó giật phăng khiến Đào Hoài Nam giật b.ắ.n , sợ hãi co rúm . Cậu thấy gì, đang ở một nơi xa lạ, nên những biến cố bất ngờ thế luôn khiến hoảng loạn.
Sữa trong cốc sóng , đổ một ít lên mũ và vạt áo ngực, Đào Hoài Nam hốt hoảng gọi một tiếng: "Anh ơi!"
Kẻ cướp sữa là một thằng bé ở trần, thấp hơn Đào Hoài Nam một chút, gầy đến mức như chỉ còn một bộ xương khô. Từng cọng xương sườn của nó nhô lên rõ rệt, chằng chịt vết bầm tím, khuôn mặt sưng đỏ một cách thiếu lành mạnh.
Nó dùng cả hai tay bưng cốc sữa của Đào Hoài Nam, ngửa cổ uống ừng ực từng ngụm lớn. Bàn tay nó nứt nẻ, bong tróc da và đen đúa bẩn thỉu.
Một chú họ hàng ở quê quát lớn một tiếng, tiếng quát bất ngờ làm Đào Hoài Nam run b.ắ.n lên.
Đào Hiểu Đông vội bước tới ôm lấy em trai, Đào Hoài Nam lập tức dán chặt .
Người chú ở quê bảo đó là thằng con nhà họ Trì, ngày nào cũng ở trần chạy rông như thế. Bố nó uống rượu đến mụ mị đầu óc, cứ say là lôi con đánh.
"Nhà họ Trì hả?" Đào Hiểu Đông hỏi : “Trì Chí Đức?"
"Phải, cháu còn nhớ nó ?"
Đào Hiểu Đông với gã nát rượu họ Trì chênh mấy tuổi, hồi nhỏ từng đ.á.n.h , còn từng ném vỡ cửa kính nhà gã. Nhà họ Trì đời nào cũng nát rượu, uống say là đ.á.n.h vợ đ.á.n.h con. Bản Trì Chí Đức ngày xưa cũng bố gã đ.á.n.h cho điếc một bên tai. Đào Hiểu Đông vốn chẳng ưa gì nhà đó, gặp là đường vòng.
"Con trai nó lớn thế ?" Đào Hiểu Đông thằng bé. Từ đầu đến chân nó trần trụi, chẳng lấy mảnh vải che , những vết sẹo và thương tích qua là do đòn roi mà . Đào Hiểu Đông đành lòng, buông Đào Hoài Nam xuống, cởi chiếc áo khoác dài , trùm lên thằng bé.
Thằng bé run lẩy bẩy, cả co giật dữ dội mất kiểm soát, hai hàm răng va kêu lập cập.
Được chiếc áo khoác còn vương ấm trùm lên , thằng bé vẫn nắm chặt cái cốc to còn ấm của Đào Hoài Nam, ngẩng đầu Đào Hiểu Đông một cái.
Đào Hiểu Đông cũng nó. Thằng bé giống hệt bố nó, xí và chẳng gây chút thiện cảm nào. Dù Đào Hiểu Đông xía chuyện nhà khác, nhưng trời lạnh thế mà để nó cởi truồng chạy rông ngoài đường, khéo c.h.ế.t cóng như chơi.
Anh liếc phần hạ bộ của thằng bé tím tái và co rúm vì lạnh. Cứ phơi ngoài trời mấy tiếng đồng hồ thế , “họa mi" rụng thì cũng phế. Anh định bảo thằng bé trong nhà cho ấm, nhưng kịp mở miệng thì nó đầu bỏ chạy biến.
Chiếc áo khoác và cái cốc vứt nền đất, dính đầy bùn và tuyết bẩn. Người chú họ hàng c.h.ử.i đổng một câu, nhặt đồ lên: "Thôi đừng dây chuyện nhà bọn nó, bố nó là thằng điên, lên cơn thì ai cũng đánh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-1.html.]
Đào Hiểu Đông hỏi: "Mẹ nó ?"
"Bị đ.á.n.h chạy mất dép , ai mà sống nổi với thằng điên, bỏ từ lâu !"
Đào Hiểu Đông mặc áo khoác, chẳng bận tâm đến vết bùn dính đó, xổm xuống ôm Đào Hoài Nam. Đào Hoài Nam vẫn còn vương ấm của cốc sữa ban nãy tay, lòng bàn tay nhỏ nhắn nóng hổi áp cổ Đào Hiểu Đông.
Anh hỏi: "Giật hả?"
Đào Hoài Nam gật đầu, lí nhí đáp: "Làm em hết hồn."
Đào Hiểu Đông cách lớp mũ len xoa mạnh đầu em trai, dỗ dành: "Vuốt lông vuốt lông, sợ nữa nhé."
Thời điểm đó, Đào Hoài Nam trai bảo bọc kỹ càng như búp bê trong tủ kính. Thằng bé mù lòa quá mong manh, ngày nào Đào Hiểu Đông cũng kè kè bên cạnh, giữ ngay trong tầm mắt mới yên tâm.
Ở cái tuổi , con trai thường chạy nhảy nghịch ngợm khắp xóm, quậy phá đến mức bố lôi về đ.á.n.h đòn cũng hả giận. Chính Đào Hiểu Đông ngày xưa cũng lớn lên như thế.
ai cũng . Ở đây một đứa mù lòa mất cả cha lẫn , khả năng tự sinh tồn; đằng một con ch.ó nhỏ bẩn thỉu, cha mà sống còn khổ hơn trẻ mồ côi.
Nói cho cùng, mỗi một phận. Kẻ sướng thì sướng đủ đường, còn kẻ khổ thì mỗi một kiểu bi ai.
Đào Hoài Nam uống hết cốc sữa lớn mà trai hâm nóng cho . Thằng bé nuôi kỹ, ngày nào cũng uống một cốc sữa to, da dẻ trắng trẻo thơm mùi sữa, lúc nào cũng toát cái mùi gây gây nồng nàn của trẻ con cưng chiều.
Uống sữa xong, ngủ một giấc dài suốt buổi chiều. Anh trai đặt giường đất nung, lót tấm chăn nhỏ quen thuộc của . Trong cơn mơ chập chờn, tiếng nhạc hiếu thê lương từ linh đường bên ngoài cứ vọng , thỉnh thoảng tiếng quát to của thầy cúng làm đang ngủ cũng rụt vai vì sợ.
Vì ngủ đẫy giấc ban ngày nên đến tối tài nào ngủ nữa.
Dù mắt thấy gì, nhưng ngày và đêm với vẫn sự khác biệt. Chút ánh sáng yếu ớt lờ mờ mắt giúp thế giới của mù phân định sáng tối.
Đào Hiểu Đông đêm nay ngủ. Ngoài lớp áo bông, khoác thêm chiếc áo quân đội màu xanh vàng dày sụ của ông chú họ, dựng cổ áo lên che kín tai và mặt, xổm bên chậu than để canh linh cữu cho bố , thi thoảng ném chậu một xấp tiền giấy.
Anh xem Đào Hoài Nam một . Nghe tiếng , với tay sờ soạng, thì thầm: "Anh ơi, em với nhé."
Anh trai dùng mu bàn tay chạm nhẹ tay , dỗ dành: "Ngoài đó lạnh lắm."
"Em mặc áo bông ."
"Mặc cũng vẫn lạnh, trong nhà ngủ ." Đào Hiểu Đông với em vài phút ngoài.
Đào Hoài Nam mãi ngủ vì ban chiều ngủ nhiều quá. Cửa kính nhà ở nông thôn kín gió, ban đêm gió lùa rét buốt. Giường lò lưng nóng rực, nhưng mặt và tay để ngoài chăn thì lạnh ngắt, chóp mũi lạnh cóng.
Đào Hoài Nam thỉnh thoảng đưa tay lên ủ ấm mũi, lòng bàn tay vương mùi khói củi ám lớp chiếu nhựa.
Tiếng gào của một bà lão từ xa vọng gần khiến Đào Hoài Nam co rúm trong chăn.
Tiếng la hét già nua nhưng chói tai làm cảm thấy lạnh hơn. Càng lúc càng gần, rõ cả tiếng đàn ông gầm gừ c.h.ử.i bới. Tiếng bước chân lẫn tiếng hỗn loạn xen , mỗi lúc một gần hơn.
Gã đàn ông chửi: "Thằng ranh con!", gầm lên: "Hôm nay tao thề sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mày!"
Bà cụ gào to xin gã đừng đuổi nữa, thi thoảng xen lẫn câu giục giã: "Chạy nhanh lên!"
Đào Hoài Nam im thin thít lắng , đôi mắt mở to trừng trừng trong bóng tối một cách vô vọng. Cậu tìm trai, ở bên cạnh chẳng thể nào yên tâm .
Trong sân đang dựng rạp đám ma nên mấy ngày nay cổng đóng, cứ mở toang hoác.
Khi cánh cổng sân đập mạnh vang lên một tiếng "Rầm", Đào Hiểu Đông đang xếp bằng hút t.h.u.ố.c chậu than. Anh ngước mắt lên, là thằng nhóc con nhà họ Trì hồi chiều.
Thằng bé trần truồng chạy vội góc tường trốn. Bố nó đuổi theo sát nút, một bên tay bà lão kéo lôi về phía . sức bà già làm giữ nổi, còn gã đàn ông lôi xềnh xệch chạy theo đến loạng choạng.
"Đừng đ.á.n.h nữa! Đánh nữa là c.h.ế.t nó thật đấy! Chí Đức ơi!!" Bà cụ lóc t.h.ả.m thiết, gào đ.ấ.m thùm thụp lưng gã đàn ông trong vô vọng.
Gã đàn ông nồng nặc mùi rượu, mồm miệng c.h.ử.i bới ngớt lao về phía thằng bé.
Đào Hiểu Đông hút hết điếu thuốc, vẫn yên tại chỗ.
"Chí Đức ơi! Nó là con mày mà!!" Giọng bà cụ khản đặc từ lâu, khi gào to lên càng thêm tuyệt vọng và xé lòng.
Một già, một trẻ, một gã nát rượu. Cả ba tạo nên một vở kịch bi thương và náo loạn ngay trong cái sân đang dựng rạp đám ma.
Đào Hiểu Đông lạnh lùng quan sát hồi lâu. Cũng nể bọn họ thật, thấy hai cỗ quan tài đựng tro cốt đó mà thấy rợn ? Anh ném thêm một xấp giấy tiền chậu lửa.
Đây là nơi Đào Hiểu Đông sinh và lớn lên. Cái sân , hai gian nhà là ngôi nhà tuổi thơ của . Anh từng chạy nhảy nghịch ngợm, trèo lên mái nhà lật ngói ở đây, bố quát nạt dọa đ.á.n.h đòn, nhưng cái tay giơ cao đ.á.n.h khẽ, chạm m.ô.n.g chẳng đau chút nào.
Hồi đó, cái danh hiệu "gã nát rượu" đời thuộc về bố của Trì Chí Đức. Ông say lên là đ.á.n.h con, mỗi Trì Chí Đức đ.á.n.h đau quá cũng chạy trốn khắp nơi. Ngày , nếu bố Đào Hiểu Đông mà gặp thì chắc chắn sẽ can ngăn, bảo rằng giỏi thì ngoài mà thể hiện, đ.á.n.h con cái, say rượu làm càn thì ho gì. Trì Chí Đức mỗi thấy bố Đào Hiểu Đông đều trốn lưng ông, lóc gọi "Chú Đào ơi".
Giờ đây, mắt là cảnh Trì Chí Đức đang đ.á.n.h con . Thằng bé trông còn thê t.h.ả.m hơn cả bố nó ngày xưa, “Chú Đào" thì còn nữa, tro cốt giờ đang trong quan tài. Đứa trẻ ngày xưa lóc kêu cứu mạng giờ thành kẻ nát rượu đời tiếp theo, trừng đôi mắt đỏ ngầu chẳng còn chút tính .
Tất cả nực bi ai. Màn kịch mắt toát lên một cảm giác về sự luân hồi của phận, kéo dài từ đời sang đời khác đầy ám ảnh.
Hút xong điếu thuốc, Đào Hiểu Đông ném mẩu tàn chậu than, dậy, thuận tay cầm luôn thanh cời lò dài bên cạnh.
Thằng bé chạy loạn xạ đường, chân tay cóng đến mức còn linh hoạt, định chạy vòng qua Đào Hiểu Đông nhưng kịp, đầu va sầm .
Khi Trì Chí Đức c.h.ử.i bới lao tới, Đào Hiểu Đông vung mạnh thanh củi quật thẳng cổ gã, đ.á.n.h cho gã nát rượu ngã lăn đất, kịp hồn.
"Cút!" Đào Hiểu Đông lạnh lùng gã say đang co quắp ôm cổ rên rỉ đất, mũi gậy chỉ thẳng hướng cổng: “Đừng làm loạn ở chỗ bố tao."