Sương mù bốc lên mặt. Trình Dã vặn nắp chai thuố.c trừ sâu DDVP.
Trong núi vắng vang vọng tiếng gà rừng kêu.
Mùi hăng hắc độc hại xộc thẳng phổi, đau rát như xé toạt phế quản. Trình Dã ho sặc, đầu về phía ánh sáng vụt tắt.
Điếu th.uốc cuối cùng.
Hắn cho bản cơ hội cuối cùng.
Ngọn lửa đỏ dần lụi. Trước khi tắt hẳn, một luồng sáng trắng chói lóe từ núi lao đến.
Ánh sáng giống con bướm, mềm mại chập chờn, như vì , x.é to.ạc màn đêm đen kịt.
Trình Dã buông tay, thả chai thu.ốc trừ sâu xuống đất, xách giỏ, bước xuống sườn núi.
Hắn bật đèn pin, trong lòng khẽ đếm:
“Một."
“Hai.”
“Ba.”
"Bốn…”
Con bướm ánh sáng đó lao thẳng n.g.ự.c Trình Dã.
Không ai đêm đó rốt cuộc xảy chuyện gì. Ngay cả Giang Thời cũng chỉ nhớ rằng, khi đến Khê Liễu thôn mấy ngày, trong một đêm mùa đông, gặp một thiếu niên ít lời nhưng thật thà.
…
“Cạch.”
Âm thanh bật lửa vang lên. Trình Dã trong nhà nghỉ, châm điếu thu.ốc.
Hắn kéo khóa áo khoác mỏng, lấy từ n.g.ự.c một phong thư giữ từ lâu. Dưới ánh đèn vàng, bên trong phong bì lộ là tiền mặt đỏ rực, tròn một vạn.
Khu mỏ lợi nhuận khổng lồ, khai thác bừa bãi phá nát môi trường, cấp vốn định xử lý từ lâu, chỉ là bằng chứng.
Trình Dã mang đến cơ hội .
Trong tay là đoạn ghi âm, kèm sổ sách mà Vương Cương giữ nhiều năm.
Đầu vai thiếu niên ướt nhẹp nước mưa, giày rách dẫm nước lẹp xẹp, nhưng trong văn phòng sáng trưng đối diện đàn ông mặc vest. Người chằm chằm thiếu niên đối diện dò xét.
Trình Dã bình tĩnh , ánh mắt giống một thiếu niên mười bảy tuổi.
Hắn chỉ một câu: “Tôi tiền.”
Một đoạn ghi âm và một cuốn sổ sách đổi hai vạn. Trong đó, một vạn đưa cho Vương Cương.
Trình Dã hút xong điếu th.uốc, giường đếm tiền.
Chợt nhớ đến ngang qua một cửa hàng quần áo. Sau tấm kính treo chiếc áo khoác đen, ánh mặt trời, vai áo lấp lánh ánh kim tuyến mờ.
Trình Dã liền nghĩ, mặc nhất định sẽ .
Giang Thời mua khoai tây chiên ở cổng trường.
Cuối tuần về nhà. Sau khi đưa tiền cho Trình Dã, vị thiếu gia đầu bắt đầu để ý đến giá trị của đồng tiền.
Một về mất hai mươi tệ. Trong thời buổi , hai mươi tệ đủ cho một học sinh bình thường ăn cả tuần.
Giang Thời tính toán quyết định về nữa. Thà ngủ trong ký túc xá còn hơn.
Cậu , Cao Tân Hòa cũng về.
Chẳng bao lâu khai giảng, mái tóc nhuộm đỏ của Cao Tân Hòa thầy giáo chủ nhiệm bắt gặp, lập tức dùng kéo cắt phăng, chỉ còn lớp tóc đen ngắn cũn, để lộ đôi mắt nhỏ, cái mũi tẹt và gương mặt ngăm đen.
Hắn ủ ê, mỗi ngày trùm chăn . Đến cuối tuần tâm trạng vẫn khá hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-dien-cung-thieu-gia-gia-di-len-dinh-cao-nhan-sinh/chuong-29.html.]
Cao Tân Hòa lẽo đẽo theo Giang Thời, mếu máo:
“Hay mời ăn gì .”
Giang Thời bất lực: “Thế ăn gì?”
“Khoai tây chiên cay.”
Giang Thời: “…”
Thôi thì khoai tây chiên cay .
Ông chủ quán là một chú trung niên ngoài 50, buôn bán đắt. Hai xếp hàng khá lâu mới đến lượt.
Cao Tân Hòa , cái ót trụi lủi phơi giữa gió, : “Chú cho cháu nhiều tiêu nhiều ớt nhé.”
Ông chủ vớt khoai liếc , hề hề: “Cậu nhóc, kiểu tóc độc đáo phết đấy.”
Cao Tân Hòa: “…”
Ông chủ bảo: “Cái mũi , đôi mắt , cũng mà.”
Mắt nhỏ mũi tẹt Cao Tân Hòa: “……”
Giang Thời đầu, cố nhịn nhưng cuối cùng vẫn bật .
Cao Tân Hòa ấm ức sang: “Biểu ca…”
Càng cạnh khuôn mặt sáng sủa của Giang Thời, càng thấy t.h.ả.m hại đến hối hận vì ăn khoai tây chiên cùng.
Khoai tây nhanh chóng chiên xong. Ông chủ đảo đều phần của Cao Tân Hòa, đến lượt Giang Thời.
“Cháu cần cay, cảm ơn.” Giang Thời .
Ông chủ ngẩng đầu, vẫn xúc thêm muỗng ớt:
“Khoai tây chiên mà cay thì ăn .”
Giang Thời: “……”
Cậu nhíu mày:“Đủ , bấy nhiêu cay lắm .”
“Chưa đủ. Chưa đỏ thì hương vị.” ông chủ quả quyết.
Kết quả, hai phút Giang Thời bưng một hộp khoai tây đỏ rực cùng Cao Tân Hòa bên đường.
Cao Tân Hòa ăn hỏi:“Cậu ăn ?”
Giang Thời do dự, cuối cùng cũng c.ắ.n thử một miếng.
Ngay lập tức ho sặc, đưa luôn hộp khoai cho Cao Tân Hòa, đỏ mặt chạy mua nước.
Cuu
Khi , bên cạnh Cao Tân Hòa thêm một .
Giang Thời khựng . Khi sang , khẽ gọi:“Trình Dã?”
Trình Dã bước tới, chai nước trong tay Giang Thời vơi một nửa:“Bị cay ?”
Giang Thời mím môi, hỏi:“Cậu về nhanh thế? Xong việc ?”
“Ừm, xong .”
Không chỉ giải quyết công việc, Trình Dã còn chuyển trường xong xuôi.
Giang Thời về ký túc xá mới thêm một bạn cùng phòng.
Đó là Trình Dã, cao lớn, đang cúi trải giường ở tầng . Giang Thời chợt nghĩ, cao thế ngủ giường chọc thủng trần nhà ?
Nghĩ mãi cũng , bèn hỏi thẳng:“Sao ở đây?”
Trình Dã bình thản:“Khai giảng lâu , phòng cũ xếp cho khác. Hơn nữa, cũng hợp với lớp Nhất, nên chuyển qua lớp Ba.”
Quả là trùng hợp.