Đến tận giờ phút y vẫn nghĩ là đang làm loạn.
Trong mắt y, mãi mãi là kẻ y đưa về từ cô nhi viện, rời xa y là sẽ chẳng còn gì cả.
Hồi nhỏ thường lạc trong căn biệt thự rộng lớn, tìm thấy y là lén lút rơi nước mắt.
Giờ đây y cũng nghĩ sẽ lạc lối giữa thế giới , y gọi là , nhưng lúc nào cũng quản thúc .
Hảo Hảo ôm tay chặt hơn, ngẩng mặt lên giữa bầu trời đang dần sáng rõ.
Giây phút rõ Lục Minh Hạ, liền chắn lưng.
"Không phép bắt nạt ."
"Anh của mày?"
Ánh mắt Lục Minh Hạ dán chặt lên . "Đó là trai tao."
"Ôn Dĩnh là của tao."
Trong mắt Lục Minh Hạ bùng nổ d.ụ.c vọng chiếm hữu mãnh liệt.
Hảo Hảo bình tĩnh:
"Ôn Dĩnh là chính , thuộc về bất cứ ai, là vật sở hữu riêng của bất kỳ kẻ nào hết."
Vì lời của Hảo Hảo, ánh mắt Lục Minh Hạ cuối cùng cũng rơi xuống .
Khoảnh khắc rõ dung mạo , y thốt :
"Thẩm Kinh Trạch?"
Hảo Hảo nghiêm túc đáp:
"Anh thể vì mà đổi tên cho , tên là Ôn Hảo."
"Ôn Hảo? Hừ, Ôn Dĩnh, thật sự đặt tên đấy."
Y vỗ tay lớn, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
"Ôn Dĩnh, để tên ở bệnh viện, em cứ ngỡ thương là ."
"Em thật sự thương cố tình để tin nhắn đó. Quanh thành phố đến mấy chục hòn đảo như thế , em ngủ nghỉ mới tìm thấy ."
"Em sợ thương là , sợ sống , sợ lừa, bắt nạt."
"Ôn Dĩnh, là ai, nhưng em ."
Khóe môi y hiện lên nụ nắm chắc phần thắng:
"Anh sẽ về bên cạnh em thôi."
6
Nồi cháo bếp sôi sùng sục, trào ngoài dập tắt cả lửa lò.
CoolWithYou.
Tôi định đưa tay bưng thì Hảo Hảo giữ .
"Anh ơi, nóng đấy."
Dáng vẻ nắm chắc phần thắng của Lục Minh Hạ làm tâm trí yên.
Gặp , sự bá đạo và cường thế vốn quá quen thuộc giờ khiến chạy trốn.
Tôi thấy tự do, yêu cuộc sống bình thường .
Hảo Hảo lấy khăn tay, mở nắp nồi, bật lửa .
Nồi cháo bắt đầu sôi, hương gạo thơm lan tỏa khắp gian phòng.
Ngay cả những động tác như , Hảo Hảo vẫn mang theo nét thong dong và tao nhã.
Dung mạo tuyệt trần, khí chất thanh cao, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ quyền quý.
Hảo Hảo thể là Ôn Hảo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-anh-trieu-trieu-mo-mo/8.html.]
Tôi nhẩm cái tên trong lòng.
Thẩm Kinh Trạch.
Một cái tên xa lạ.
Liệu là nhà họ Thẩm mà từng danh? Gia tộc họ Thẩm trong truyền thuyết với nền tảng thâm sâu, đang thời kỳ cực thịnh.
Hương cháo thơm lừng, Hảo Hảo cầm muôi khuấy đều.
Hàng mi dài của rủ xuống.
"Anh ơi, bất kể đây em là ai, cũng đổi việc hiện tại em là Ôn Hảo."
"Bất kể em là ai, cũng thể xóa nhòa việc em từng là Ôn Hảo."
Đêm đến, Hảo Hảo ôm gối định về phòng thì níu .
Cậu đầu, đặt gối về chỗ cũ trèo lên giường xuống.
Trong đêm tĩnh mịch, giữa chúng vẫn ngăn cách bởi trống của một .
Bàn tay chậm rãi từ trong chăn vươn sang, móc lấy ngón tay .
Đôi mắt sáng lấp lánh:
"Anh ơi, đừng lo lắng về những chuyện xảy ."
Hảo Hảo luôn một giọng , tâm trạng của dần dần bình trở .
Tại hoảng loạn chứ?
Ngay từ đầu, chẳng sẽ một ngày nhà tìm thấy, sẽ khôi phục ký ức .
Đầu ngón tay truyền đến ấm.
Tôi bóng dáng .
Tôi nghĩ, lẽ chỉ là quen với việc ở bên.
"Ngày mai đưa gặp bác sĩ."
Đáng lẽ hôm nay , nhưng vì sự xuất hiện của Lục Minh Hạ mà trì hoãn.
Một như Hảo Hảo, gia đình nào lạc mất chắc chắn sẽ sốt sắng.
17
Rất sốt sắng.
Thế nên ngày hôm , máy bay trực thăng đậu ngay hòn đảo nhỏ.
Hảo Hảo tên thật là Thẩm Kinh Trạch.
Đứa con trai duy nhất của Thẩm thị, từ nhỏ lớn lên ở nước ngoài.
Năm nay hai mươi tuổi, thành chương trình học ở nước ngoài sớm hơn dự định và trở về nước.
Vừa về nước thì gặp tai nạn.
Sau khi mất trí nhớ thì nhặt về, giờ đây cha ruột của tìm đến nơi.
Tôi Hảo Hảo đang ôm chặt, dung mạo ưu tú của thừa hưởng từ cha . Khí chất quanh cũng vô cùng tương đồng.
Họ đến để đưa về nhà.
Chẳng đồ đạc gì cần thu dọn, ở đây thứ gì cần đặc biệt mang theo.
Có thể huy động cả máy bay riêng đến đón , cùng với tình cảm chân thật lộ rõ trong cái ôm , ba chắc chắn yêu .
Tất cả ba đều nên yêu thương con cái , tiếc là ba yêu .
Tôi từng gặp họ.