CHO ANH TRIỀU TRIỀU MỘ MỘ - 7

Cập nhật lúc: 2026-02-16 11:41:15
Lượt xem: 451

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

nghĩ, chẳng gì là thời gian mang cả. 

Giống như vết hằn của chiếc nhẫn tay , giờ cũng chỉ còn những dấu vết mờ nhạt. 

Tôi ngày càng ít nghĩ về Lục Minh Hạ.

Giống như Lục phu nhân :

"Cậu và Minh Hạ vốn dĩ thuộc về cùng một thế giới."

Trên đảo hai cửa hàng cạnh , một hàng bán mì bò, một hàng bán hoành thánh. 

Tôi thích ăn hoành thánh, Hảo Hảo thích mì bò.

"Vậy tối nay chúng cùng ăn mì bò nhé."

Hảo Hảo đẩy quán hoành thánh, gọi một bát cho

Cậu dùng tiền đưa để thanh toán:

"Cho thêm rau mùi, cho hành lá, cảm ơn ông chủ ạ."

Sau đó, chạy biến sang quán mì bò, bưng về một bát mì bò phủ đầy dầu ớt đỏ rực.

Trên chiếc bàn gỗ, một bát hoành thánh thanh đạm điểm xuyết màu xanh của rau mùi đặt cạnh bát mì bò nồng nàn cay nóng.

Hảo Hảo cúi đầu ăn ngon lành, động tác vô cùng nhã nhặn.

"Anh ơi, chúng cần ai hùa theo sở thích của ai cả, vẫn thể ăn cùng mà."

Tôi sững trong phút chốc.

Tôi bao giờ nghĩ đến khả năng

Khi ở bên Lục Minh Hạ, tất cả thứ đều lấy y làm ưu tiên hàng đầu. 

Nếu quán ăn và quán y ăn trùng lặp, chắc chắn sẽ là phục tùng sự lựa chọn của y, chiều theo khẩu vị của y.

"Anh quen ."

"Vậy hãy thử bỏ cái thói quen đó nhé."

Tôi nghĩ sai , Hảo Hảo hề giống lúc

Cậu chính là Hảo Hảo. Một Hảo Hảo độc nhất vô nhị.

Cho dù lúc mất trí nhớ giống như một tờ giấy trắng, thì nửa đời của chắc chắn cũng là một cuốn sách nên vô cùng đặc sắc. Những chi tiết đời thường chính là những vết hằn để từ ngòi bút, thể thấu qua ánh sáng.

15

Lục Minh Hạ tìm đến buổi sáng sớm.

Trời vẫn sáng hẳn, mang theo một cảm giác mờ mịt như che phủ bởi một lớp màn mỏng. Trên lò đang nấu cháo, tranh thủ lúc nước sôi, vò tay đống quần áo của Hảo Hảo.

"Anh."

Giọng vang lên, theo bản năng liếc gian phòng trong một cái. 

Ngay đó, cổ tay tóm lấy, bọt xà phòng b.ắ.n tung tóe trong chậu.

Tôi ôm chặt lòng, nước mắt rơi xuống cổ .

"Anh, em tìm lâu lắm ."

"Tại bỏ ?"

"Em đến đón về nhà."

Lực đạo lớn đến mức như khảm trong xương máu. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-anh-trieu-trieu-mo-mo/7.html.]

Nhanh hơn tưởng tượng. Cuối cùng y vẫn tìm nơi .

Lúc nụ hôn của y định ập tới, đẩy y , lùi vài bước. Bàn tay y chới với trong trung, y ngẩng lên với ánh mắt đầy tổn thương:

"Anh, cần em nữa ?"

"Anh ơi, dậy sớm thế, em vẫn ngủ thêm, dỗ dành em thêm chút , ôm một cái nào."

Hảo Hảo dụi mắt bước , đỉnh đầu vẫn còn một chỏm tóc ngủ dậy dựng ngược lên. 

Cậu đang mặc quần áo của , bộ đồ mặc thì vặn nhưng lên chút chật chội, phác họa rõ nét những đường cơ bắp săn chắc.

Tối qua lấy nhầm đồ cho .

Bàn tay Lục Minh Hạ siết chặt bên hông, lời rít qua kẽ răng:

"Ôn Dĩnh, em cho cơ hội để giải thích."

"Anh để một thằng đàn ông lạ mặt leo lên giường của , mặc quần áo của , còn gọi ?"

"Tối qua hai làm cái gì?"

Chúng chẳng làm gì cả. 

CoolWithYou.

Chỉ là dạo Hảo Hảo đau đầu ngày càng thường xuyên. 

Không do khối m.á.u tụ đang dần tan , trong cơn đau, não bộ loé lên một vài mảnh vỡ ký ức.

Tối qua thật sự đau đến mức chịu nổi, ôm gối gõ cửa phòng

Những lúc đau dữ dội, sẽ sang phòng ngủ, chúng vẫn giữ cách. 

Cùng lắm chỉ đưa tay , nắm lấy một ngón tay của .

Tối qua đau quá nên nôn . Lúc lấy quần áo cho thì lấy nhầm.

nghĩa vụ giải thích với Lục Minh Hạ.

Hảo Hảo ôm lấy cánh tay , vùi mặt đó. Nửa đêm qua gần như ngủ, giờ đang buồn ngủ rũ rượi. 

Tôi đưa tay ấn chỏm tóc dựng ngược của xuống.

"Anh, giờ qua đây với em, em sẽ coi như chuyện gì xảy ."

"Chúng về nhà."

"Em tha thứ cho ."

Lúc mới nhận Lục Minh Hạ trông tiều tụy, gầy hẳn một vòng, quần áo đầy vết nhăn. 

Y chúng với gương mặt u ám, cảm xúc đè nén trong mắt như một hũ mực đặc.

"Cậu về , Lục Minh Hạ, theo nữa ."

Giận quá hóa , Lục Minh Hạ đến mức trong mắt rơm rớm nước:

"Ôn Dĩnh, về với em thì chứ?"

"Đừng quấy nữa."

"Cái gì mà vì năm triệu để đoạn tuyệt quan hệ với em, lý do hoang đường đến mức đó."

"Bao nhiêu năm qua tiền em tiêu , những tài sản em để cho , và những thứ tương lai định cho , bao nhiêu cái năm triệu cơ chứ?"

"Anh cần tìm đến để chọc tức em, em tin ."

"Ôn Dĩnh, đây, đừng quấy nữa."

 

Loading...