CHO ANH TRIỀU TRIỀU MỘ MỘ - 6

Cập nhật lúc: 2026-02-16 11:41:04
Lượt xem: 404

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu thiếu niên nở nụ , giọng trong trẻo như suối nguồn:

"Không cần , chúng quen mà, trai ."

12

Lòng cứu , cuối cùng bám đuôi.

Một trai lớn tướng chừng mười chín, hai mươi tuổi, cao hơn cả .

Hỏi gì cũng , chỉ túm chặt vạt áo , mở to mắt gọi .

Tôi bất lực:

"Tôi của ."

Cậu gật đầu:

"Em ."

" duy nhất đưa em đến bệnh viện."

"Trước , tổng cộng sáu ngang qua."

Không một ai chìa tay giúp đỡ.

Chỉ đưa đến bệnh viện.

đeo bám.

Nhìn kiểu gì cũng giống như lấy oán báo ân.

"Anh ơi, em đói quá."

Tôi mua hoành thánh.

"Anh ơi, em khát quá."

Tôi mua nước.

"Anh ơi, quần áo em bẩn quá."

Tôi mua quần áo mới.

"Anh ơi, quá ."

Thế là tạm thời gọi là Hảo Hảo (Tốt Tốt).

Không dứt thì đành mang theo .

Tạm thời thiếu tiền, cũng dễ nuôi.

Còn về lý do tại giữ .

Có lẽ là bởi vì thấy cái bóng của chính .

Chỉ điều, phóng khoáng hơn .

Cậu sẽ nhu cầu của , đầy khao khát.

Còn bao giờ , chỉ giấu kín khao khát đó trong đôi mắt.

Thực , chữ "Dĩnh" trong tên cũng mang nghĩa là .

13

Tôi giống như đang nuôi nấng chính bản thu nhỏ .

Lênh đênh tàu suốt ba ngày, đích đến của chúng là một hòn đảo nhỏ.

Hảo Hảo chỉ hỏi duy nhất một câu lúc lên tàu:

"Anh ơi, định bỏ rơi em đấy chứ?"

Tôi bảo .

Cậu liền vui vẻ bới đồ ăn vặt.

Ăn đến mức nóng trong , buổi tối kêu gào vết thương đau.

Tôi theo bản năng thổi thổi cho , thế là đó cứ dăm bữa nửa tháng than đau vết thương.

Cũng chẳng là thật giả.

Cơm và đồ ăn vặt vẫn ăn chẳng thiếu bữa nào, việc nặng việc nhẹ cũng giúp làm ít.

Lúc xuống tàu, tự nhiên như quen mà khoác lấy cánh tay .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-anh-trieu-trieu-mo-mo/6.html.]

Khi thuê nhà, còn hào hứng giới thiệu với chủ nhà:

"Cháu tên là Ôn Hảo, cháu là em trai của Ôn Dĩnh."

Chủ nhà quan sát chúng , hiền hậu lên tiếng:

"Hai đứa em ruột nhỉ, trông chẳng giống chút nào."

giống, hơn nhiều.

Cậu kéo chặt lấy :

"Đó là điều hối tiếc của cháu đấy ạ, trưởng thành một cách ôn nhu như trai cháu."

Cái miệng ngọt xớt, lời, hiểu chuyện, trai như ai mà chẳng quý.

Trong lúc ngoài mua thức ăn, nhà cửa dọn dẹp sạch bong.

Căn nhà nhỏ hai tầng, tầng một là phòng khách, phòng ăn và nhà bếp, tầng hai là phòng tắm và phòng ngủ.

Ăn xong bữa tối, dọn dẹp xong xuôi thì trời sập tối, hoàng hôn chậm rãi chìm xuống đường chân trời.

Tôi lấy điện thoại định chụp ảnh.

Lại thấy một tin tức đẩy tới.

Mối tình khuynh thành của thừa kế Lục thị Lục Minh Hạ.

Trên ảnh là Lục Minh Hạ và đối tượng liên hôn.

Hai đối mặt mỉm .

CoolWithYou.

Phía là dải cực quang tuyệt " cầu mà ".

Bàn tay Hảo Hảo vươn tới, quỳ một gối đất, ngẩng đầu lau nước mắt cho .

"Anh ơi, ?"

Trong đồng t.ử của , thấy gương mặt đầm đìa nước mắt.

Hảo Hảo điện thoại của .

"Người đó là quan trọng với ?"

Tôi gật đầu.

"Đã từng là như thế."

Chút dư quang cuối cùng đường chân trời nuốt chửng, phía xa là một mảng thiên nhiên màu xanh đen đang kéo đến áp đảo.

Hảo Hảo vẫn ngẩng đầu, kéo vạt áo dài của lên lau nước mắt cho .

Cậu vô cùng nghiêm túc :

"Anh ơi, đừng bao giờ rơi lệ vì rời bỏ ."

Rất lâu đó, mới vế hết.

Bởi vì sẽ trở thành một phiên bản hơn của chính , để thấy những phong cảnh rực rỡ hơn.

14

Những ngày đảo trôi qua thật chậm rãi.

Tôi rút một khoản tiền mặt, tắt điện thoại, cắt đứt liên lạc với thứ ở thế giới bên ngoài.

Hòn đảo nhỏ đến mức tên bản đồ vốn dĩ vẫn luôn duy trì một cuộc sống gần như biệt lập với thế giới. 

Trên đảo mấy trẻ tuổi, đa phần là những cặp vợ chồng già neo đơn chờ con cái trở về.

Hảo Hảo cùng ngắm ba mươi sáu bình minh, và ba mươi sáu hoàng hôn.

Tôi ngắm bình minh và hoàng hôn, còn nghiêng đầu ngắm

Bị phát hiện, cũng chẳng hề thu hồi ánh mắt.

"Anh ơi, ôn nhu nhất mà em từng gặp."

Tôi trêu :

"Cậu làm gì ký ức, gặp mấy ."

Cậu rạng rỡ hơn, ánh chiều tà, nụ đến lóa mắt.

"Có những khoảnh khắc chính là vĩnh hằng."

 

Loading...