Lướt ngược lên lịch sử trò chuyện, hai họ bàn trời luận đất, tâm đầu ý hợp như những bạn lâu năm.
Cũng những lời nhắc đến .
Đối tượng liên hôn hỏi:
"Anh kết hôn với em, Ôn Dĩnh tính ?"
Lục Minh Hạ đáp:
"Ôn Dĩnh ôn nhu như , sẽ để tâm ."
"Anh mà, sẽ kết hôn với ."
Bởi vì chuyện gì cũng , nên y chẳng cần cất công thông báo cho .
Bởi vì ôn nhu, nên ngay cả việc gây tổn thương y cũng chẳng cần né tránh.
8
Tôi giơ tay lên, chiếc nhẫn trơn ngón áp út.
Thực Lục Minh Hạ từng sẽ kết hôn với .
Vào năm y hai mươi tuổi.
"Trong nước thì chúng nước ngoài."
"Anh, đây là lời hứa của em dành cho ."
Cũng chẳng rõ là buồn , lời hứa y trao nhiều quá, nên luôn những lúc thực hiện .
Chỉ là thất hứa quá nhiều , lòng tin cũng theo đó mà cạn kiệt.
Người dù ôn nhu đến mấy cũng vài phần cứng cỏi trong xương tủy.
Đêm qua , ánh nắng từ cửa sổ tràn phòng.
Khi nắng chiếu lông mày y, y vô thức nhíu mày.
Y đưa tay che nắng giúp , áp đôi mắt vai .
Có đôi khi, thà rằng y từng đối xử với .
Lúc mặc quần áo, bóng lưng y lên tiếng.
Ngay cả chính cũng nhận sự căng thẳng và mong chờ trong lời của :
"Đưa ngắm bình minh và hoàng hôn ."
Lục Minh Hạ quá bận rộn, hầu như lúc nào cũng là phối hợp với thời gian của y để bay khắp thế giới.
Y cúi đầu cài khuy áo.
CoolWithYou.
"Được chứ, , em sẽ sắp xếp thời gian ."
"Hai ngày nữa, thấy một hòn đảo nhỏ..."
Động tác của y khựng , ngắt lời :
"Anh xem điện thoại của em ?"
Tôi im lặng.
Y , giọng điệu mang theo vẻ bất lực:
"Ôn Dĩnh, đừng làm khó em ?"
"Đổi lúc khác , em sẽ bù đắp cho ."
"Bình minh hoàng hôn thì ngày nào xem chẳng , còn cực quang là thứ cầu cũng ."
Thực chất, chính vì Ôn Dĩnh luôn ở đó, nên ngày nào cũng muộn.
Còn cái lợi thu từ việc liên hôn mới là thứ " cầu cũng ".
9
Tôi định làm khó y.
Thế nên, sắp .
Trong lúc đang thu dọn đồ đạc thì Lục phu nhân đến.
Người vốn nổi tiếng ôn nhu như Lục phu nhân chỉ khi gặp mới đ.á.n.h mất phong độ.
"Người làm tối qua Minh Hạ uống nhiều, chăm sóc nó kiểu gì thế, đỡ rượu cho nó ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-anh-trieu-trieu-mo-mo/4.html.]
"Canh giải rượu ? Cậu nấu ? Cái công thức đưa cho ."
Chuyện ăn ở thực đều phụ trách, những việc làm cũng chẳng gì đặc biệt.
Bà chỉ là thích hành hạ như thôi.
"Không nấu, cũng sẽ nấu nữa."
Bà lẽ giọng điệu khiêu khích của làm cho tức giận, âm lượng đột ngột cao lên:
"Cậu cái gì? Cậu dám dùng thái độ đó chuyện với ? Cậu tin sẽ tống khứ thật xa ?"
Những lời , của năm bảy tuổi sẽ sợ hãi.
năm nay hai mươi bốn tuổi .
Thứ trói buộc ở nơi , còn là điều đó nữa.
"Không phiền đến bà , sẽ tự ."
Biết thật sự , sốt sắng ngược là Lục phu nhân.
Đây là đầu tiên chúng xuống chuyện một cách hòa bình.
Mục đích là làm để rời lưng Lục Minh Hạ.
"Cậu thể hôm nay, hôm nay chắc chắn Minh Hạ sẽ đuổi theo."
Bà lôi từ trong túi xách một tờ séc.
"Năm triệu, mua đứt mối quan hệ giữa và Minh Hạ."
Thực lấy tiền, bao nhiêu năm qua, Lục gia từng để thiếu thốn thứ gì.
Lời từ chối còn kịp khỏi miệng.
Bà tiếp:
"Tôi sẽ đích cử đưa sân bay, lên máy bay."
"Những tài sản tên mà Minh Hạ tặng mang , cả những món quà nó mua cho nữa."
Ánh mắt bà rơi lên sợi dây chuyền sapphire cổ .
Chân mày bà nhíu chặt.
Không là vì thấy sợi dây chuyền mà Lục Minh Hạ rầm rộ đấu giá về đang đeo cổ , là vì thấy những vết hôn đó.
"Năm triệu, thứ mua đứt là quá khứ và cả tương lai của với Lục Minh Hạ."
Quá khứ là thì quá khứ, chúng cũng chẳng tương lai.
Tôi mỉm nhạt:
"Được."
Lục phu nhân hài lòng với sự điều của , bà dặn dò:
"Cầm tiền thì thật xa , đừng bao giờ xuất hiện quanh Minh Hạ nữa."
Ngòi bút của dừng , theo yêu cầu của bà , xuống dòng chữ: Tự nguyện nhận năm triệu để đoạn tuyệt quan hệ với Lục Minh Hạ.
"Vậy bà nhất nên trông chừng y cho kỹ, đừng để y tìm ."
"Cậu!"
Lục phu nhân luôn tống khứ .
Lần xa nhất, bà đưa nước ngoài.
Tôi , Lục Minh Hạ đuổi theo ngay đó.
Đó là đầu tiên thấy Lục Minh Hạ cãi với bố .
Sau khi tát một bạt tai, y đưa dọn khỏi Lục trạch.
10
Lục Minh Hạ những năm qua để ít sản nghiệp tên . Thủ tục đều làm xong xuôi.
Ngày rời , chỉ đeo một chiếc ba lô đơn giản. Bên trong là giấy tờ tùy và vài bộ quần áo giặt.
Người làm do Lục phu nhân phái đến theo suốt dọc đường, chiếc xe đưa sân bay đợi sẵn ở cửa.
Tôi ngoảnh , cuối căn "nhà" mà và Lục Minh Hạ chung sống hơn ba năm.