CHO ANH TRIỀU TRIỀU MỘ MỘ - 13

Cập nhật lúc: 2026-02-16 11:42:46
Lượt xem: 311

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu mướn mắt :

"Một sinh viên ưu tú nghiệp đúng chuyên ngành mũi nhọn của trường đại học hàng đầu trong nước mà làm bản kế hoạch ?"

Được , làm. 

Trước đây cũng từng làm giúp Lục Minh Hạ.

Sau khi kiểm tra vài , xác nhận vấn đề gì, đưa cho

CoolWithYou.

"Em xem , nếu thì ký tên là ."

Cậu cúi xuống xem, thực sự chút căng thẳng, sợ rằng giúp gì cho .

"Anh ơi, chỉ một vấn đề thôi."

Tôi ghé sát : "Chỗ nào thế? Để sửa."

Nụ rạng rỡ của chiếu rọi mắt : "Ở đây , ký tên của , Ôn Dĩnh."

Tên của ?

Trước đây, những bản kế hoạch làm đều ký tên Lục Minh Hạ. 

Cây bút đưa tới, vẫn còn vương ấm từ tay

Tôi run rẩy đón lấy.

"Như em?"

Cậu chỉ hỏi một câu: "Anh ?"

"Ở chỗ em, chỉ việc , sẵn lòng thôi."

Hàng mi run rẩy, khát vọng bấy lâu nay đè nén sâu thẳm trong lòng đột ngột đ.â.m chồi nảy lộc.

"Anh ."

Tôi tự vững, chứ là phụ thuộc bất cứ ai. 

Tôi đặt bút ký tên lên tờ giấy. 

Đó chính là khởi đầu cho việc bước chân Thẩm thị.

Tôi vẫn lo lắng sợ đàm tiếu, sợ ảnh hưởng đến

Thẩm Kinh Trạch :

"Vậy sợ chính trì hoãn ?"

"Ôn Dĩnh, em định nuôi nhốt , em ngang hàng với em."

"Chúng yêu mật thiết, cũng là cộng sự cùng tiến cùng lùi."

Tất nhiên chuyện hề thuận buồm xuôi gió. 

Thẩm thị chuyện bằng năng lực, mà "nhảy dù" mối quan hệ với Thẩm Kinh Trạch.

"Ôn Dĩnh, dám đấu với một trận ? Bản kế hoạch của ai thông qua thì dự án đó đó theo."

Tôi đầu , Thẩm Kinh Trạch đang ngay lưng

Không cần lời , nhưng ánh mắt đầy sức mạnh như bảo :

【Có em ở đây, nhưng dũng khí để tự nghênh chiến.】

"Được."

Cuối cùng, dự án đó chúng cùng tiến hành, bản kế hoạch là sự kết hợp hảo của cả hai.

Tôi nhóm dự án của riêng , chức vụ của riêng

Những lúc tăng ca, đồng nghiệp mắng sếp là "lão bản vô lương tâm", dù cho vị lão bản đó đang ngay lưng họ. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-anh-trieu-trieu-mo-mo/13.html.]

Khi ý kiến thống nhất, chúng đập bàn tranh luận, nhưng hết giờ làm cùng hẹn uống cà phê, ăn đồ ngọt.

Tôi chỉ là Ôn Dĩnh, vật đính kèm của bất kỳ ai. 

Còn Thẩm Kinh Trạch, vẫn luôn ở một cách xa gần , âm thầm ủng hộ từng bước của .

Khi một ngoài đàm phán hợp tác, phía đối tác cố ý lân la hỏi chuyện giữa và Thẩm Kinh Trạch. 

Hôm nay Thẩm Kinh Trạch đến, nhưng cách ứng phó:

"Tôi là Ôn Dĩnh, phụ trách dự án ."

Trước tiên là Ôn Dĩnh, là chính bản , đó mới là yêu kề vai sát cánh cùng Thẩm Kinh Trạch.

Yêu một là thuần phục, trói buộc tạo một chiếc lồng vàng. 

Yêu một là để họ ánh mặt trời, sự tự tin và phận của riêng .

Em tuyệt, và cũng hề kém cạnh.

24

Đã quá lâu còn thấy bất cứ tin tức gì về Lục Minh Hạ. 

Đến khi , cảm giác tựa như trải qua mấy kiếp .

"Anh y và ai gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ cơ?"

Lục Minh Hạ cố ý tạt đầu đ.â.m xe của Thẩm Kinh Trạch. 

Khi vội vã chạy đến bệnh viện, cả hai đều thương. 

Tay và đầu của Thẩm Kinh Trạch đều quấn băng gạc trắng xóa. 

Lục Minh Hạ thì đang xe lăn.

Tôi chạy về phía Lục Minh Hạ, ngay khoảnh khắc y hé môi định mỉm , giáng cho y một cái tát thật mạnh.

"Anh bệnh ?"

Nụ đông cứng , chuyển thành vị đắng chát. 

"Anh... vì mà đ.á.n.h em?"

Tôi gầm lên: "Đừng gọi nữa, làm ơn đừng bám lấy nữa ?" "Chúng kết thúc từ lâu ."

Tôi y thêm một giây nào nữa, vội cầm lấy tay Thẩm Kinh Trạch, quan sát từ xuống

"Đau ở ? Nhìn thứ mờ ?" 

"Sao tự lái xe cứ gặp chuyện thế , thi lấy bằng lái thôi, cho em lái xe nữa."

Giọng của vang lên đầy vẻ đáng thương: 

"Không đau, cũng mờ." 

" mà... hôm nay em tự ăn cơm ." 

"Anh đút cho em." 

"Thế em cũng tự tắm nữa." 

"Anh tắm cho em."

Nụ láu cá lộ rõ nơi khóe mắt chân mày

"Nhất trí thế nhé." 

"Anh của em là nhất."

Sau khi đắc chí xong, tựa vai , nhẹ giọng xin : "Em xin , làm lo lắng ."

 

Loading...