Chín Trăm Ngày Làm Ca Nhi Thử Hôn Của Nhiếp Chính Vương - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-04-23 12:34:41
Lượt xem: 113
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Vũ Dã thượng triều về. Đến lúc trở phủ, bốn tên lôi từ xe xuống như bốn con heo c.h.ế.t tỉnh . Người cầm đao chắp tay bẩm báo: “Vương gia, chính bọn họ đêm qua tìm cách lẻn phòng của tiểu công tử… phòng cho khách của Hạ Lan Sơn.”
Văn Vũ Dã lượt túm tóc từng tên, kéo mặt bọn họ lên xem xét. Sau khi rõ cả bốn, mới lui sang một bên lau tay, chậm rãi : “Muốn c.h.ế.t sống?”
Bốn tên trộm run lẩy bẩy, vội vàng đồng thanh kêu lên: “Muốn sống! Chúng sống!”
Văn Vũ Dã “ừm” một tiếng, hỏi tiếp: “Đêm qua lẻn phòng cho khách, là vì cái gì?”
Giọng hề gay gắt, tưởng như hỏi bâng quơ, nhưng khiến đám trộm sợ đến nỗi dám ngẩng đầu lên. Bọn họ phục sát đất, tên cầm đầu cuống quýt bẩm: “Khởi bẩm Vương gia, chúng là một nhóm đạo tặc giang hồ. Hôm qua thấy vị công t.ử mang theo ít ngân lượng ở chợ ngựa nên mới lén theo dõi, định đêm khuya đột nhập trộm đồ… chúng tay ! Vị công t.ử đó đóng chặt cả cửa sổ lẫn cửa lớn, chúng còn nổi phòng! Vương gia, xin tha mạng! Chúng dám nữa !”
Nghe , sắc mặt Văn Vũ Dã trầm xuống. Hắn sang cầm đao, lạnh lùng hỏi: “Bọn họ là đạo tặc ?”
Người cầm đao nhất thời cứng họng, lộ vẻ hoang mang. Chương Cao Mân ghé tai Văn Vũ Dã thì thầm: “Vương gia, ty chức nãy cũng tìm thấy vật gì đáng nghi bọn họ. Hơn nữa trong bọn họ một kẻ mặt mang vết sẹo dao, tuyệt đối thể phục vụ bên cạnh Hoàng thượng.”
Văn Vũ Dã nhíu mày, tỏ vẻ ghê tởm, lạnh nhạt : “Giải xử lý.”
“Tuân lệnh.”
Chương Cao Mân vung tay hiệu, mấy thị vệ lập tức tiến lên, kéo bốn tên trộm đang gào t.h.ả.m thiết rời .
Người cầm đao lập tức quỳ một gối, dập đầu nhận tội: “Thuộc hạ sơ suất, xin Vương gia trách phạt!”
Thật bốn tên chỉ là bọn đạo tặc bình thường, sát thủ do Hoàng thượng phái tới để hạ thủ với Hạ Lan Sơn. Điều nghĩa, mối nguy thực sự vẫn đang rình rập bên cạnh y.
Văn Vũ Dã : “Giờ trách phạt ngươi cũng chẳng ích gì. Thạch Chí Nghĩa, lập tức khách điếm, xem Hạ Lan Sơn rời . Nếu , tiếp tục bám theo bảo vệ. Gặp kẻ định hạ sát y, cần bắt về nữa, cứ g.i.ế.c ngay tại chỗ. Nếu y …” Hắn ngừng một thoáng, trầm ngâm giây lát tiếp: “Vậy thì ngươi hãy đuổi theo hướng Minh Quan. Có lẽ y sẽ tới đó.”
Thạch Chí Nghĩa lập tức đáp:
“Tuân lệnh! Thuộc hạ cáo lui!”
Tới khi Vương phủ thì là sáng hôm . Lúc chạy trở về đến khách điếm, Hạ Lan Sơn dĩ nhiên khởi hành.
Sáng sớm tỉnh dậy, Hạ Lan Sơn chỉ thấy đầu óc nặng nề, nếu nhờ Béo Đôn ở ngoài liều mạng đập cửa, khi y còn ngủ đến tận tối. Y mơ màng dậy, xoa trán, : “Béo Đôn, tỉnh , đừng gõ nữa.”
Lạc Tiểu Đầu dùng hết sức cũng cản nổi Béo Đôn, đành đu cả lên cánh tay , đong đưa kêu lên:
“Ngươi đó! Y ! Ngươi mà còn đập nữa, tiểu nhị khách điếm sắp ngươi hù c.h.ế.t !”
Béo Đôn lúc mới ngừng tay, ấm ức : “Ta chỉ lo cho Lan ca nhi thôi mà, từ nãy chẳng động tĩnh gì cả…”
Hạ Lan Sơn bước xuống giường mặc áo, định kéo cái bàn nhỏ chặn cửa nhưng tay chân mềm nhũn, dùng sức mãi . Y đành gọi: “Béo Đôn, ngươi đẩy cửa mạnh , tối qua dùng bàn chặn , giờ mở nổi.”
Béo Đôn chẳng chẳng rằng, hét lớn một tiếng, cái bàn gần như húc bay đến tận tường đối diện.
Béo Đôn và Lạc Tiểu Đầu ùa , Hạ Lan Sơn bật : “Chậc, xem ăn thêm mấy bữa mới .”
Lạc Tiểu Đầu đẩy bàn, thắc mắc: “ ngay cả cũng đẩy mà, ngươi khỏe ở ?”
Hạ Lan Sơn lắc đầu: “Ta cũng rõ, chỉ thấy đầu choáng váng. Có lẽ hôm qua xe lâu quá nên mệt.”
Bọn họ cũng nghĩ nhiều, cùng ăn sáng, ôm hành lý xuống lầu rời khỏi khách điếm.
Lúc , xe ngựa của họ chỉ còn một cái đuôi, sát thủ do Hoàng thượng phái đến.
Thạch Chí Nghĩa tới khách điếm thì là buổi chiều, hỏi tiểu nhị một lượt, quả nhiên Hạ Lan Sơn rời từ sớm. Hắn thở dài tiếc nuối, leo lên ngựa, theo lời Văn Vũ Dã, tiếp tục đuổi theo hướng Minh Quan.
Trên con đường , sát thủ bám sát mục tiêu, Thạch Chí Nghĩa nóng ruột như lửa đốt, chỉ cỗ xe ngựa phía vẫn ngập tràn tiếng vui vẻ.
Hạ Lan Sơn : “… Ta câu nữa nhé, “Toàn giáp bạc rực rỡ lóa, khắp lạnh giá chẳng chút . Có cánh chẳng thể bay một tấc, chân vẫn khắp bốn bể chơi!””
Lạc Tiểu Đầu lập tức đáp: “Dễ quá! Là cá chứ gì, thấy ngay cả Béo Đôn cũng đoán . Béo Đôn, ?”
Béo Đôn khì khì: “Ta đoán . Ta Lan ca nhi “khắp lạnh giá”, câu đó hiểu, nhưng tưởng Lan ca nhi đang Nhiếp chính vương cơ.”
Lạc Tiểu Đầu bật : “Ngươi thì cũng thấy hai câu đầu giống Nhiếp chính vương thật.”
Nét môi Hạ Lan Sơn nhạt , y đầu ngoài cửa sổ, ánh nắng chói chang hắt khiến y chợt choáng váng. Y nhắm mắt tựa vách xe, nhíu mày khẽ.
Lạc Tiểu Đầu thấy , khẽ thở dài: “Ta ngươi bọn nhắc đến Nhiếp chính vương, nhưng những việc vẫn đối mặt thôi. Không , đợi đến Minh Quan, tin ngươi sẽ gặp .”
Hạ Lan Sơn khẽ : “Ta để bụng gì Nhiếp chính vương, chỉ là tự dưng thấy chóng mặt thôi.”
Lạc Tiểu Đầu vội gọi: “Béo Đôn, dừng xe , cho Lan ca nhi nghỉ một lát!”
Béo Đôn đáp: “Được thôi.”
Hắn dừng xe bên đường, Lạc Tiểu Đầu đỡ Hạ Lan Sơn xuống xe, tìm một gốc cây gần đó cho y tựa lưng. Lạc Tiểu Đầu sai Béo Đôn lấy nước, cầm quạt phe phẩy, bận rộn hầu hạ.
Hạ Lan Sơn cảm kích : “Cảm ơn ngươi, thấy đỡ nhiều .”
Lạc Tiểu Đầu bĩu môi: “Chậc, thể của ngươi đúng là khiến lo lắng.”
Béo Đôn bực bội phản bác:
“Lan ca nhi khỏe mạnh lắm, gì mà lo!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chin-tram-ngay-lam-ca-nhi-thu-hon-cua-nhiep-chinh-vuong/chuong-13.html.]
“Y mùa hè mồ hôi, đương nhiên là lo!”
“Không đáng lo!”
“Có!”
“Không!”
“Có!”
…
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Hạ Lan Sơn hai cãi , mắt dại , lẩm bẩm: “Hai vị làm ơn thu thần thông giúp một chút …”
Hai mới chịu ngậm miệng, liếc một cái, coi như xong chuyện.
Hạ Lan Sơn thở nhẹ nhõm, đảo mắt quanh. Họ tới sườn núi hoang vắng, chẳng thấy đồng ruộng nhà cửa, càng bóng dáng qua .
Cảnh tượng khiến Hạ Lan Sơn bất giác lo lắng, y khẽ vỗ tay Lạc Tiểu Đầu, thấp giọng : “Chúng thôi, nơi ai, sợ an .”
“Được.”
Cả ba xe thì lưng đột nhiên vang lên tiếng xào xạc trong bụi cây. Hạ Lan Sơn khựng , đầu .
Béo Đôn ngơ ngác hỏi: “Lan ca nhi ?”
Hạ Lan Sơn mím môi, lắc đầu:
“Không gì, thôi.”
Mặc dù nhận nguy hiểm, nhưng vẫn chậm một bước. Từ bụi cây bất ngờ lao bảy tám tên cầm đao thương, là dạng liều mạng, mặt mũi hung tợn, vây chặt ba , quát lớn: “Biết điều thì để lộ phí! Đừng tự rước họa sát !”
Lạc Tiểu Đầu sợ đến mức chui tọt lòng Hạ Lan Sơn. Y một tay giữ Béo Đôn, một tay ôm lấy Lạc Tiểu Đầu, trông như gà bảo vệ con, vội : “Chư vị hảo hán, xin đừng lấy mạng chúng , cho về xe lấy ngân lượng đưa các vị!”
Tên cầm đầu hất cằm, mấy tên cướp tiến tới khống chế Béo Đôn và Lạc Tiểu Đầu, : “Ngươi một lấy tiền về đây!”
Hạ Lan Sơn hiểu rõ loại thổ phỉ thường g.i.ế.c , chỉ cần đưa tiền đúng ý là xong. Y giữ bình tĩnh, lên xe mở rương chứa hoàng kim, lấy hai thỏi, nghĩ như là đủ .
Nào ngờ tên cầm đầu thấy hoàng kim sáng mắt, đẩy y nhảy thẳng lên xe. Hạ Lan Sơn hoảng hốt, vội về phía Béo Đôn và Lạc Tiểu Đầu.
Tên ha hả, nhảy xuống xe hét lớn: “Huynh ! Khiêng hết rương hoàng kim !”
Béo Đôn nổi giận, hất văng hai tên đang giữ , xông tới quát: “Bỏ xuống! Không động vàng của Lan ca nhi!”
Hạ Lan Sơn hoảng sợ hét lên:
“Béo Đôn, đừng qua đó!”
Nếu họ chịu đưa tiền, ai đám thổ phỉ sẽ làm gì? Nhìn bọn họ chẳng giống từng g.i.ế.c ! Hạ Lan Sơn kịp nghĩ ngợi, lập tức đuổi theo Béo Đôn.
Hạ Lan Sơn và Lạc Tiểu Đầu đáng ngại, nhưng Béo Đôn cao lớn vạm vỡ, tên thổ phỉ cầm đầu thấy lao tới thì rút đao giận dữ: “Ngươi c.h.ế.t !”
Hắn vung đao c.h.é.m thẳng xuống.
Hạ Lan Sơn gào lên như xé gan xé ruột: “Béo Đôn…!”
Vút!
Một mũi tên bay vút qua, xuyên thẳng n.g.ự.c tên thổ phỉ, ghim đất.
Tất cả đều sững sờ. Mấy tên thổ phỉ hét lên: “Đại ca…!”
Chưa kịp đỡ xác, từ gốc cây bước một nam tử, gương mặt tuấn tú, tay cầm một thanh đao, ánh mắt sắc như điện, lạnh lùng đám thổ phỉ còn : “Có gan thì đừng chạy.”
Đám giang hồ quen mặt bắt hình dong, thấy đối phương thủ phi phàm, dễ chọc, liền lập tức tháo chạy, chẳng thèm đoái hoài xác đồng bọn.
Hạ Lan Sơn bước lên mấy bước, định cảm ơn cứu mạng, nhưng thấy đó gỡ nón cỏ xuống, lộ gương mặt quen thuộc. Hạ Lan Sơn kỹ một hồi, mừng rỡ reo lên: “Thạch Chí Nghĩa! Là !”
Thạch Chí Nghĩa chắp tay sảng khoái: “Tiểu công tử, thuộc hạ đến trễ !”
Sau khi Lũng Tây quận công gặp nạn, Thạch Chí Nghĩa tâm phúc của ông bán làm nô, Văn Vũ Dã cứu, đưa về quê cũ ở Bỉnh Xuyên. Năm ngày , Văn Vũ Dã gửi thư triệu về, để bảo hộ Hạ Lan Sơn.
Hạ Lan Sơn cảm động đến đỏ hoe mắt, vội hỏi: “Thạch đại ca, ở đây? Sau khi chúng bắt, còn tin tức gì của nữa!”
Vì Văn Vũ Dã dặn tiết lộ chân tướng, Thạch Chí Nghĩa liền đáp: “Thuộc hạ bán làm nô, may một vị ân nhân cứu giúp, mới lấy tự do. Không ngờ hôm nay ngang qua đây, gặp tiểu công tử. Chắc là nhờ linh thiêng của Quận công phù hộ.”
Hạ Lan Sơn lau nước mắt, :
“Huynh đừng gọi là tiểu công t.ử nữa, giờ chỉ là bình thường thôi. Mà Thạch đại ca, giờ định ?”
Thạch Chí Nghĩa đáp: “Cũng chỉ là bôn ba giang hồ mà thôi.”
Hạ Lan Sơn lập tức : “Vậy cùng chúng tới Minh Quan ? Chúng định ở đó buôn bán làm ăn chút ít.”
Thạch Chí Nghĩa tất nhiên là đồng ý ngay. Thế là bốn tiếp tục lên đường.