Chim sáo nhỏ lông vàng - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-08-22 03:12:38
Lượt xem: 139

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Yến Trùng khinh bỉ liếc một cái.

 

Chàng trai trẻ đó ghê tởm đến mức nôn mửa, tức giận trừng mắt Tiết Lương, gằn giọng: “Cậu làm cái quái gì ? Tôi họ Chúc, họ Nhậm!”

 

“Ồ, họ Nhậm ,” Tiết Lương thản nhiên bình tĩnh bước khỏi nhà vệ sinh, lướt qua về phía Yến Trùng, : “Không họ Nhậm thì gọi ‘Anh Trùng’làm gì, cứ tưởng tên lớn của là Nhậm Doanh Doanh* chứ.”

 

*”Trùng” (冲) trùng âm với “Xung” (trong Lệnh Hồ Xung - trong truyện “Tiếu Ngạo Giang Hồ”). Họ Chúc gọi “Trùng ca”, giống như đang đóng vai “Nhậm Doanh Doanh” – tình của Lệnh Hồ Xung. Ở đây mang ý mỉa mai họ Chúc đang nhận vơ quen Yến Trùng.

 

Khóe môi Yến Trùng cong lên, lập tức cố ý ép phẳng. Hắn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, nhẹ nhàng trách cứ Tiết Lương: “Đừng nghịch ngợm.” Rồi với trai trẻ đó: “Thực tập sinh hiểu chuyện, đừng chấp.”

 

Tấm lòng thiên vị đúng là thiên vị mặt, Tiết Lương ngoan ngoãn như một chú chó gây chuyện, gật đầu lia lịa: “Vâng.”

 

Yến Trùng “Chúng về thôi”, khẽ gật đầu hiệu với trai họ Chúc đó, dẫn Tiết Lương về phía thang máy, chỉ để trai trẻ đó tại chỗ hằn học bóng lưng hai , nghiến răng nghiến lợi, nhưng bất lực.

 

Trên đường ai gì, mãi cho đến khi hai trong xe, Yến Trùng mới hỏi: “Chuyện gì ?”

Forgiven

 

“Hiểu lầm thôi mà,” Tiết Lương thờ ơ , “Anh hình như nhận nhầm khác.”

 

Yến Trùng thật sâu, gì.

 

Tiết Lương hỏi: “Sếp ơi, nãy… cái đó, gây phiền phức gì cho ?”

 

Yến Trùng vốn định hỏi “cái đó là cái gì”, để dạy cho cái tên miệng nhanh hơn não, hễ để ý là sẽ tự do tự tại như con khỉ vàng một bài học, nhưng vì lý do gì, lời đến miệng biến thành một câu an ủi trầm thấp: “Không , quản của .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chim-sao-nho-long-vang/chuong-3.html.]

 

Tiết Lương tai nóng bừng, ngượng nghịu “Ồ” một tiếng, co ghế nhúc nhích nữa.

 

Trong khoang xe trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa ngoài cửa sổ lúc nhanh lúc chậm.

 

Đã gần sáng, chiếc xe cuối cùng cũng chạy khu biệt thự phía Đông thành phố. Tiết Lương cầm ô đưa đến hiên nhà, Yến Trùng mệt mỏi xoa bóp sống mũi, tùy tiện : “Ngoài trời mưa lớn quá, nếu về tiện thì cứ tạm trú ở đây một đêm.”

 

Không khí ẩm ướt nóng bức, ngoài trong rừng cây xanh , tiếng mưa hòa lẫn màn sương mỏng, ánh đèn trong mưa mờ mịt, tựa như chất liệu của một bộ phim cũ, vô cớ mang một ảo giác mập mờ lãng mạn. Cứ như thể tiếng mưa như trút nước thể bao dung lầm và sự phóng túng, hỗn loạn đảo điên mờ mịt khó phân biệt.

 

Yến Trùng ánh đèn ở hiên nhà, những đường nét sắc nét của mưa và ánh sáng làm cho dịu dàng hơn đôi phần, vẻ mệt mỏi trong mắt dường như mang một ý nghĩa tình cảm khác. Trong lòng Tiết Lương chợt rung động mạnh, giống như một thư sinh lỡ bước ngôi chùa núi trong đêm mưa, yêu tinh ngàn năm đạo hạnh làm cho choáng váng, khuấy động tâm can.

 

“Không, cần .” Cậu hoảng loạn lùi một bước lớn, nhưng quên mất bậc thang phía , suýt nữa thì hụt chân ngã xuống. Yến Trùng nhanh tay lẹ mắt vươn tay kéo , những giọt nước từ mép ô b.ắ.n tung tóe lên , cau mày : “Cẩn thận chút, hấp tấp quá.”

 

Tiết Lương rời khỏi nhà Yến Trùng như thế nào, đợi đến khi về đến căn nhà thuê chung với bạn cùng phòng, bạn cùng phòng Trần Nguyên vẫn đang thức đêm chơi game. Vừa lúc giữa ván game, thấy tiếng cửa, liền tháo tai chào hỏi: “Ôi, Bệ hạ hồi triều , hôm nay ngủ bên ngoài?”

 

Tiết Lương ném chiếc ô đen cổ điển lên giá giày, đó tự “ném” sofa, thở dài một cách ưu tư.

 

“Ôi chao chao chao chao,” Trần Nguyên như một chú chim sẻ nhỏ ríu rít bỏ đồng đội đang chờ chơi bốn , nhảy đến bên , đặt m.ô.n.g thụp một cái sofa: “Sao ? Xảy chuyện gì mà khiến Bệ hạ của chúng buồn bã đến thế?”

 

“Thuần Nguyên ,” Tiết Lương ôm một cái gối trầm ngâm một lúc, thực sự thể thổ lộ, vướng mắc : “Tôi nghi ngờ sếp lẽ là gay.”

 

Trần Nguyên nhảy dựng lên cao ba thước, trong đầu lập tức liên kết thành một vở kịch m.á.u chó đầy tình tiết thăng trầm, túm lấy vai Tiết Lương lắc điên cuồng: “Làm ? Anh là để mắt đến , chơi quy tắc ngầm với ? Có là dọa nếu đồng ý thì sẽ khiến biến mất khỏi giới “tấu hài” ? Bố tin ? Khi nào thì đến nhà ký séc?”

 

“Hoàng hậu , xem ít tiểu thuyết não tàn thôi, não của lẽ chịu nổi quá nhiều tàn phá nữa .” Tiết Lương đau đầu chóng mặt, “Tôi thể khẳng định, chỉ là đoán thôi. Có một đàn ông thể thích , hôm nay chặn vài câu, hình như là nhầm thành ‘tiểu tam’ mà sếp bao nuôi.”

Loading...