Chim Nhỏ Mập Mạp Được Cưng Chiều Ra Mắt Ở C Vị - Chương 25
Cập nhật lúc: 2026-03-29 01:02:39
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trang viên sườn núi ngoại ô phía bên Hải Thị, rộng lớn như gần như , thoạt trống trải vắng vẻ.
Hạ Từ Uyên ghế sofa, điện thoại bật loa ngoài, đặt bàn cách đó xa.
Đầu dây bên đang kể chuyện Hứa Khắc Đình nhiệt tình cung cấp tin tức. Sau khi một xong bộ sự việc từ đầu đến cuối, rót một ngụm nước, yên lặng chờ Hạ Từ Uyên phản ứng.
Tạ Vấn từ ngoài cửa bước , đúng lúc thấy Hạ Từ Uyên : “Đi tìm những khác.”
Hắn vòng qua đến lưng Hạ Từ Uyên: “Hạ , tra , đúng là thứ gì đó đang khống chế tà khí.”
như dự đoán, Hạ Từ Uyên khẽ ừ một tiếng.
Tạ Vấn tiếp: “ , theo kết quả bói toán từ một cây hòe già ở căn cứ Phượng Hoàng, một tham gia một show tổng hợp tuyển tú.”
Tạ Vấn cảm thấy Trúc Tiêu Duyệt quả thật chút đáng thương. Mấy trăm năm rõ vì nguyên nhân gì, luôn tà khí khống chế. Khi tà khí bộc phát đột ngột, nó cuốn luôn cả ấu tể của Phượng Hoàng và Chu Tước.
Kỳ lạ là, ấu tể của Phượng Hoàng và Chu Tước đều huyết mạch mạnh mẽ, linh khí dồi dào, đáng lý vốn dĩ tà khí nuốt chửng bộ. Thế nhưng Phượng Hoàng tìm vô thiên sư và yêu quái tộc cây để bói toán, kết quả vẫn luôn là đứa bé còn sống.
Kỳ lạ hơn nữa là, với tư cách là những đại yêu quái đầu đỉnh kim tự tháp như Phượng Hoàng và Chu Tước mà , đối mặt với bao nhiêu kết quả bói toán như thế, thể tìm đứa bé mất tích.
Nghe , đầu ngón tay Hạ Từ Uyên nhịp nhịp gõ lên ghế sofa da màu đen.
Nhắc đến ấu tể Phượng Hoàng, đột nhiên nhớ đến đụng một tiểu yêu quái huyết mạch kỳ lạ cổng công ty Tinh Phồn Giải Trí, trong mắt loáng qua một tia ý .
Tạ Vấn thấy nét nơi đáy mắt Hạ Từ Uyên, như thấy ma: “Hạ ?”
Hạ Từ Uyên: “Ừ, hiểu .”
Tạ Vấn lúc mới nhắc chuyện : “Có cần chú ý hơn ? Dù gì với công đức của Phượng Hoàng và Chu Tước, thể xảy chuyện như .”
Hạ Từ Uyên thu ý chỉ hiện lên trong chớp mắt: “Đi tranh lấy một suất danh ngạch .”
Chuyện , nếu tính nghiêm túc, thì cũng thật sự liên quan đến . Tự xử lý một chút cũng chẳng gì đúng.
Tạ Vấn: “Được.”
——
“Vương phiếu bầu của tổ là — Trần Khai!” Thời gian đếm ngược kết thúc, Hứa Khắc Đình bắt liệu mới nhất, “Tổng cộng 2730 phiếu!”
Trên sân khấu, hiệu ứng ánh sáng rực rỡ tập trung chính giữa — Trần Khai.
Sau cánh gà, màn hình chiếu cận cảnh gương mặt cảm động đến rưng rưng nước mắt của Trần Khai, Ôn Nguyên lặng lẽ mặt .
Không .
…
Ôn Nguyên tò mò chọt chọt cánh tay Đậu Lương, hỏi: “Bọn họ là tổ mạnh nhất ?”
Không phong cách hợp , nhưng những gì đội Trần Khai biểu hiện đến top 3 cũng chen nổi.
“Đừng để tâm.” Đậu Lương đưa tay định xoa mái tóc xoăn của Ôn Nguyên, nhưng tay rơi xuống đầu thì nhớ còn giữ kiểu tóc, đành tiếc nuối rụt tay . “Chọn nổi bật, chỉ dựa hát nhảy .”
Mà là sức mạnh của fan.
Ôn Nguyên mơ hồ, còn định hỏi thêm thì đồng đội bên cạnh bịt miệng .
“Trần Khai sắp về , đừng nữa đừng nữa.”
Nhân viên bước gọi họ sân khấu chuẩn .
Ôn Nguyên cùng đồng đội dậy, thả lỏng một chút đồng loạt về phía sân khấu.
Giọng Hứa Khắc Đình qua micro truyền đến tai Ôn Nguyên:
“Tiếp theo là tổ thứ hai, tiết mục của họ mang tên Vua Sư Tử.”
Khi lên đội hình sân khấu, tất cả trong đội đều lưng với khán giả. Ôn Nguyên ngừng hít sâu để làm dịu sự căng thẳng trong lòng.
Hứa Khắc Đình vẫn gì đó, nhưng Ôn Nguyên rõ, chỉ câu cuối cùng mời khán giả thưởng thức tiết mục.
Nền nhạc tiết tấu mạnh vang lên, Ôn Nguyên nhắm mắt , phối hợp động tác theo nhịp. Đến điểm xoay , , ngẩng cằm về phía máy , chậm rãi mở mắt .
Khoảnh khắc máy chính bắt , chiếu to màn hình sân khấu lớn, khiến khán giả sân khấu hét ầm lên.
Trang phục sân khấu đỏ đen, boots Martin màu đen, kết hợp cùng ánh sáng đỏ rực lấp lánh.
Từng động tác của các thành viên đều dứt khoát mạch lạc. Đặc biệt gây chú ý là Ôn Nguyên tóc xoăn vàng kim và Đậu Lương tóc ngắn đen, mỗi động tác đều đúng nhịp, mạnh mẽ linh hoạt.
Ôn Nguyên thể hiện trọn vẹn sự kiêu ngạo của vị vua và sự lười biếng của sư tử, thu phóng biểu cảm tự nhiên.
Đến đoạn cuối, Ôn Nguyên đúng vị trí trung tâm, các thành viên vây quanh, khẽ nhếch môi về phía máy .
“A a a a a!”
“Trời đất ơi, tuyệt quá mất! Ai chịu nổi cơ chứ!”
Hứa Khắc Đình trở sân khấu, Ôn Nguyên và thành một hàng, nhường chỗ cho Hứa Khắc Đình giữa.
“Tiết mục của tổ Vua Sư T.ử cực kỳ xuất sắc, thích ?” Hứa Khắc Đình giơ micro về phía khán giả.
“Thích!”
“Vậy bây giờ hãy giao quyền bình luận cho các đạo sư. Trúc lão sư, ngài gì ?”
Một giây… hai giây… ba giây…
Ôn Nguyên thấy tiếng của Trúc Tiêu Duyệt, đảo mắt qua khe hở giữa các đồng đội, thấy cô vẫn chằm chằm về phía bọn họ.
Chẳng lẽ phần vũ đạo của họ khó đ.á.n.h giá lắm ?
Ôn Nguyên căng thẳng, len lén phản ứng của Trúc Tiêu Duyệt.
Không ảo giác , luôn cảm thấy đôi mắt của cô ẩn giấu ánh đỏ.
Hứa Khắc Đình gọi thêm nữa: “Trúc lão sư?”
Trúc Tiêu Duyệt như sực tỉnh, bàn tay rũ xuống bên vô thức siết , móng tay in lên lòng bàn tay từng dấu trăng nhỏ.
Không hiểu , khi thấy đứa bé ngoan ngoãn giữa đội hình , cô kiềm mà yêu mến.
Nếu con cô còn sống… chắc cũng ngoan như .
Ôn Nguyên thật sự cảm nhận ánh mắt chan chứa yêu thương của Trúc Tiêu Duyệt khi bọn họ.
Trúc Tiêu Duyệt lấy tinh thần, giơ micro: “Tiết mục của tổ xuất sắc, đặc biệt là hai tuyển thủ Ôn Nguyên và Đậu Lương ở phần giữa, thể hiện hình ảnh quốc vương và sư t.ử trọn vẹn.”
Nghe lời khen, Ôn Nguyên vui mừng khôn xiết, nụ tỏa sáng rạng ngời gần như thể giấu .
Các thành viên trong nhóm đều vui mừng. Dù nêu tên riêng để tuyên dương, nhưng ai nấy đều kích động thôi, sang ôm chầm lấy Ôn Nguyên và Đậu Lương.
Hứa Khắc Đình : “Tiếp theo, hãy để khán giả ở đây cầm lá phiếu trong tay , bầu chọn vương phiếu bầu trong lòng họ!”
Khán phòng vốn còn yên tĩnh bỗng xôn xao thảo luận. Nhạc nền kích thích tim đập cũng bắt đầu vang lên, tạo khí căng thẳng.
Một phút, dài thì dài, ngắn cũng ngắn.
Ôn Nguyên đối với danh hiệu vương phiếu bầu quá để tâm. Từ đến nay là kiểu làm việc của là , nên giờ chỉ chăm chú quanh sân khấu xem gì từng thấy.
Trái ngược với Ôn Nguyên là Đậu Lương — thẳng tắp, ánh mắt tập trung màn hình trung tâm, liếc ngang dọc, thỉnh thoảng còn ấn đầu Ôn Nguyên xuống bắt mặt về phía màn hình.
Còn các thành viên khác trong tổ nhỏ thì đang nắm tay cổ vũ.
Hứa Khắc Đình: “Được , kết thúc đếm ngược, hãy để chúng xem kết quả!”
“Vương phiếu bầu là... Đậu Lương! Tổng cộng 3.114 phiếu!”
Trúc Tiêu Duyệt cúi mắt thấy cái tên màn hình, ánh mắt quét qua khán phòng đang gọi tên Đậu Lương .
Vậy mà là cái tiểu yêu tóc xoăn .
Sau khi vinh danh là vương phiếu bầu, Đậu Lương lịch sự chạm tay với các đồng đội, sang đối mặt với Ôn Nguyên, dang tay giả vờ ôm một cái nhanh chóng buông .
Hứa Khắc Đình mời Đậu Lương phát biểu cảm nghĩ, đó mời đội của Trần Khai lên sân khấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chim-nho-map-map-duoc-cung-chieu-ra-mat-o-c-vi/chuong-25.html.]
“Hiện tại là thời khắc kịch tính nhất — hai đội sân khấu, rốt cuộc đội nào tổng phiếu cao nhất?”
Chuyển sang so tổng phiếu đội, nhóm của Ôn Nguyên quá lo lắng.
Trong sân khấu như thế , những tiết mục sôi động thường chiếm ưu thế hơn các bài tình ca. Hơn nữa, phản ứng của khán giả khi biểu diễn cũng thể ước chừng được kết quả.
Hứa Khắc Đình kéo dài giọng, tăng phần hồi hộp mới công bố kết quả: “Đội chiến thắng là — tổ Vua Sư Tử!”
Kết quả như bọn họ dự đoán, tổng phiếu của đội Ôn Nguyên vượt đội Trần Khai hơn hai nghìn phiếu.
Hứa Khắc Đình chuyển sang phần đ.á.n.h giá của các huấn luyện viên.
Chu Mị và Từ San đ.á.n.h giá công bằng, thiên vị ai. Khi Địch Hạo Thanh lên tiếng, giọng phần đáng thương. Nghe , Ôn Nguyên cúi đầu, sợ biểu cảm của máy bắt biên tập cắt ghép lung tung.
Sau đó, hai đội rời khỏi sân khấu.
Các thành viên phía thì vui vẻ, thậm chí còn bàn tối nay nhà ăn ăn mừng. Có định ăn nhiều thì bạn bên cạnh đẩy về vì lo dáng .
Không còn áp lực, cơ thể thả lỏng, Ôn Nguyên bắt đầu ngáp ngừng.
Vừa phòng nghỉ, Ôn Nguyên và Đậu Lương An Vô Tinh và Đào T.ử Huyên ôm chặt lấy. Chỉ còn Tịch Lui Chi vẻ mặt bất đắc dĩ tại chỗ.
“Giỏi quá!” Đào T.ử Huyên giơ ngón cái, bao lâu thở dài, “An Vô Tinh với Tịch Lui Chi cùng tổ, cuối cùng chỉ một lẻ loi.”
Ôn Nguyên: “Trên sân khấu thời gian trò chuyện với đồng đội, chỉ huấn luyện viên thôi.”
Đào T.ử Huyên: “Tôi ở hậu đài còn thấy rõ! Đạo diễn thể cho Phượng Hoàng đại nhân nhiều góc hơn !”
Ôn Nguyên: “Nói nhỏ chút .”
Đào T.ử Huyên: “Biết ... Ai, cái tên giả vờ về kìa.”
Trần Khai?
Ôn Nguyên đầu , thấy nhóm Trần Khai bước phòng nghỉ với bộ dạng ủ rũ, chỉ Trần Khai vẫn giữ nụ , dịu dàng an ủi đồng đội.
Có lẽ cảm nhận ánh mắt của Ôn Nguyên, Trần Khai ngẩng đầu thẳng về phía .
Khoảnh khắc ánh mắt chạm , sắc mặt Trần Khai đổi, nhưng nhanh chóng khôi phục, mỉm tới. Khi đến gần thì cố tình chần chừ, cúi đầu như đang tính cách giữa hai .
Ôn Nguyên chỉ liếc qua đoán Trần Khai diễn trò, lười theo diễn tiếp, nên khi kịp mở miệng, nhanh chóng về chỗ , chăm chú màn hình lớn.
Trần Khai định mở lời, kết quả Ôn Nguyên . Khuôn mặt lập tức cứng .
Trịnh Ích Bân, cũng cùng tổ với Trần Khai, để ý đến màn "đối đầu" , còn bước tới kéo tay Trần Khai: “Đội trưởng, của , về chỗ .”
Trần Khai: ...
Nghe Trịnh Ích Bân , Trần Khai trong lòng c.h.ử.i thề.
Trúc Tiêu Duyệt khi đ.á.n.h giá sân khấu chẳng khác nào thẳng kéo tụt đội . Nếu câu đó, cho dù đội thua, vẫn thể thể hiện vai trò một đội trưởng tận tâm, an ủi đồng đội, khéo léo đổ cho vài yếu trong đội.
giờ thì đều hiểu rõ — chính là kéo đội xuống. Bất đắc dĩ, đành sửa kế hoạch, chuyển sang hình tượng đội trưởng tự trách vì phát huy do xui rủi.
Ai ngờ Trịnh Ích Bân một câu như gậy đ.á.n.h lên đầu, nhắc nữa của bộ khán giả.
Trần Khai suýt nữa tức nghẹn, nhưng vì vẫn còn camera trong phòng nghỉ, gắng nặn nụ : “Xin , hy vọng chọn đội phù hợp hơn.”
Trịnh Ích Bân gật đầu phụ họa: “ thế, xui quá. Nếu , với thực lực đội trưởng mạnh như , thể kéo lùi chứ?”
Tên thiểu năng.
Lại nhắc đến chuyện , Trần Khai thật sự chịu nổi, chẳng buồn giữ hình tượng nữa, về chỗ.
Trịnh Ích Bân phía vẫn gọi: “Ơ kìa, đội trưởng chờ với!”
~~
Lúc Cốc Trà Trà tới gọi họ kết thúc hình, Ôn Nguyên tựa lên Đậu Lương, An Vô Tinh, Tịch Lui Chi mà ngủ say.
“Kết thúc , kết thúc .” An Vô Tinh vươn vai, “Đói c.h.ế.t, ăn cơm về ngủ cái .”
“Ừm.” Ôn Nguyên dụi mắt, lau nhẹ phần bóng mắt màu nâu ở đuôi lem.
Năm cùng về phía nhà ăn, nào ngờ ở cửa nhà ăn tình cờ gặp Đồng Duy — từng gây sự.
Vừa thấy năm bọn họ, Đồng Duy theo phản xạ cúi đầu, bước nhanh tính rời .
An Vô Tinh dễ buông tha. Hắn từng tốn bao nhiêu công sức để chuẩn cho đ.á.n.h giá cấp bậc, chẳng qua chỉ để phản công Đồng Duy. Sau đó thì bận rộn quá, đông nên gặp , nên tạm thời bỏ qua.
Giờ đụng mặt Đồng Duy, "tính sổ" thì còn đợi lúc nào?
An Vô Tinh kéo tay Tịch Lui Chi, khoanh tay ngực, cố ý cất cao giọng: “Ủa, chẳng Đồng Duy đó ?”
Đồng Duy khựng .
“ , đ.á.n.h giá của Đồng Duy đạt bao nhiêu điểm nhỉ? Tôi quên mất .”
Ôn Nguyên nhắc: “Thành tích tệ, lớp C.”
Đào T.ử Huyên gật đầu: “Dựa theo tỷ lệ đạt chuẩn 60%, thì là qua thật.”
Mặt Đồng Duy sầm , liếc họ vài cái nhanh chóng rời .
Vừa khỏi, An Vô Tinh nhịn nổi nữa: “Buồn c.h.ế.t , lúc còn dám trừng mắt tụi , trừng mắt thể giúp mạnh hơn ?”
Ôn Nguyên: “Không thể.”
“Thôi, ăn cơm .” Tịch Lui Chi cảm giác như bà dắt theo ba đứa con, hai đứa thích gây chuyện, một đứa vô tội kéo . Hắn thật sự mệt.
Năm nhà ăn, cầm khay chọn món thích.
Ôn Nguyên tới quầy trong cùng: “Cho em một phần miến huyết vịt.”
Dì bếp cho một tô đầy miến nóng hổi thơm phức. Ôn Nguyên bưng khay định về chỗ bạn.
“Ôn Nguyên?”
Ôn Nguyên ngẩng mặt từ tô miến lên, nhận phía xếp hàng: “Trúc lão sư?”
Trúc Tiêu Duyệt cách đến nửa thước, thấy vẻ mặt kinh ngạc của , môi khẽ : “Buổi tối ăn thôi ?”
À...
Ôn Nguyên cái tô to hơn cả mặt của , ngập ngừng: “Cũng... ít lắm ạ.”
Trúc Tiêu Duyệt nhịn : “Không cần căng thẳng, ăn .”
“Vâng.” Ôn Nguyên ôm khay, cảm thấy như học sinh trong phim truyền hình tình cờ gặp cô giáo, chỉ biến mất luôn tại chỗ.
Vội vàng quá, Ôn Nguyên đạp vũng nước, trượt chân.
“Cẩn thận!”
Trúc Tiêu Duyệt kịp thời đỡ lấy cánh tay của . Khoảnh khắc chạm , cô sững , ánh mắt dần hiện lên sự thể tin nổi.
Ôn Nguyên định , việc đầu tiên là kiểm tra tô miến.
Tốt , đổ giọt nào.
Lúc mới chú ý đến Trúc Tiêu Duyệt đang đỡ , liền cảm ơn: “Cảm ơn cô, do em kỹ chân.”
Trúc Tiêu Duyệt thể rõ tiếng tim đập như sấm.
“Không... .”
Cô ngơ ngác Ôn Nguyên cảm ơn xong thì hớn hở chạy về chỗ Đào T.ử Huyên.
Trúc Tiêu Duyệt nhắm mắt . Nếu ai quan sát kỹ thì sẽ thấy cánh tay của cô đang khẽ run lên.
Cô ở trong nhà ăn nữa, mà ngoài tìm một góc khuất, lấy điện thoại .
“Hoắc Đàm.” Giọng cô nghẹn , môi đỏ khẽ mím.
Cô ngẩng đầu, cố ngăn nước mắt rơi xuống.
“Em tìm đứa nhỏ .”