Chim Nhỏ Mập Mạp Được Cưng Chiều Ra Mắt Ở C Vị - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-27 11:48:57
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường đến khu biệt thự chẳng mấy ai , Ôn Nguyên theo Diêm Thụy mãi trong, cuối cùng dừng cổng một căn biệt thự ở cuối dãy.

“Chính là chỗ , chờ mở cửa .” Diêm Thụy , lục lọi trong túi cả nửa ngày, mới lấy chùm chìa khóa, xoay mấy vòng mở cánh cổng sắt gỉ sét nhưng vẫn còn khá .

Diêm Thụy gượng giải thích: “Khụ khụ, cái khóa hỏng chút , nhưng , chờ tụi kiếm tiền sẽ ngay loại khoá vân tay xịn xò! Phải là loại cần năm sáu chữ !”

Ôn Nguyên chẳng hiểu khóa năm sáu là gì, chỉ gật đầu bâng quơ.

“Anh nấu cơm cho em ăn ngay đây!”

Bởi vì Diêm Thụy moi từ tủ lạnh một hộp thịt bò tiềm, bữa tối từ món da hổ xào ớt chuyển thành thịt tiềm xào ớt, cộng thêm món sườn chua ngọt nổi tiếng đỉnh cao, thật sự hảo đến mức thể hảo hơn.

Diêm Thụy chỉ đạo Ôn Nguyên bưng đồ ăn lên bàn, còn thì múc hai bát cơm, đặt lên chiếc bàn tiệc màu trắng rộng rãi tầng một.

“Đến ăn nào, nếm thử tay nghề của , đảm bảo ngon tuyệt.”

Diêm Thụy vô cùng tự tin.

Ôn Nguyên chút mới lạ khi dùng đũa.

Thật từng dùng đũa . Trong núi thỉnh thoảng cũng tiểu yêu quái ngoài làm việc, lúc về sẽ mang chút món ngon loài về cho tụi nhỏ từng khỏi núi thưởng thức.

Chỉ là một năm chỉ dùng đũa một hai , nên cầm lên thành thạo thì cũng là bình thường.

Diêm Thụy bật TV, như thói quen ăn xem tin tức thời sự.

“Anh suýt nữa quên hỏi tên em là gì.”

Ôn Nguyên gắp một miếng sườn chua ngọt bỏ miệng, vị chua chua ngọt ngọt ngay lập tức đ.á.n.h thức bộ vị giác, ngon đến mức mắt híp vì sung sướng.

Miệng còn đang nhai xương sườn, mơ hồ trả lời: “Ôn Nguyên.”

“Nguyên nào?”

“Nguyên trong ‘Nhân dân tệ’.”

“Rồi, Ôn Nguyên.” Diêm Thụy tiếp tục hỏi, “Em bao nhiêu tuổi ? Có mang theo chứng minh nhân dân ?”

Ôn Nguyên ăn hết một miếng sườn thì với tay đặt một thứ lên bàn.

Là chứng minh nhân dân.

Chứng minh nhân dân của yêu quái vài năm sẽ cán bộ chuyên trách lên núi cấp đổi một . Yêu quái nào thể hóa hình đều chứng minh nhân dân riêng.

Không chứng minh thì tức là... yêu quái hộ khẩu.

Diêm Thụy ngày sinh thẻ xong, nét mặt lập tức thả lỏng: “Vừa mới đủ tuổi trưởng thành , là tụi thể ký hợp đồng .”

Ôn Nguyên ăn cơm để mặc Diêm Thụy đủ thứ chuyện liên quan đến hợp đồng.

“Công ty tuy mới khởi nghiệp, nhưng tuyệt đối sẽ lừa em . Ăn chia theo hoa hồng 5 năm, mấy công ty lớn cũng chẳng dám ký điều khoản …” Diêm Thụy vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt, nhưng ánh mắt thì rời khỏi Ôn Nguyên đang ăn cơm.

Đừng chứ, ngon miệng thật. Tuy ăn nhanh nhưng hề lỗ mãng, má phồng lên nhai cơm cũng cực kỳ đáng yêu.

Nhìn Ôn Nguyên ăn cơm còn hấp dẫn hơn cả món sườn chua ngọt nữa .

Diêm Thụy một lúc, thấy Ôn Nguyên chẳng để tâm gì, cũng bèn cúi đầu ăn cơm.

TV bên cạnh vẫn đang phát tin tức:

“Tập đoàn Hoắc thị chính thức chuyển trụ sở về Hải Thị…”

Nghe , Diêm Thụy chút kinh ngạc.

“Nhanh ? Tổng bộ đó chẳng mới bắt đầu xây mấy tháng ?”

Ôn Nguyên đang ăn sườn với cơm thì ngẩng đầu TV, bỗng thấy hình ảnh màn hình chút quen mắt.

Hình như là siêu cấp đại yêu quái từng đến tìm thụ gia gia xin bói hôm nọ.

Ôn Nguyên c.ắ.n đũa, định kỹ bức ảnh thì TV chuyển sang tin tức khác.

... Chậm một bước.

Ôn Nguyên sang hỏi Diêm Thụy:

“Anh, TV là ai ?”

“À, đó là tổng giám đốc hiện tại của Tập đoàn Hoắc thị, con trai cả của sáng lập Hoắc Đàm – Hoắc Quân Mạch.”

Hoắc Đàm… Ôn Nguyên từng qua cái tên .

Là Chu Tước – thần thú duy nhất trong Tứ đại thần thú, bạn đời là Phượng Hoàng duy nhất trong trời đất. Hai vợ chồng từng đ.á.n.h bay vô đại yêu quái chuyên bắt nạt ấu tể.

là thần tượng của mấy tiểu yêu quái như Ôn Nguyên!

Mà lúc , hai vợ chồng thần tượng của , đang ở núi Nguyệt Ẩn, nơi Ôn Nguyên ngày thường sống cùng thụ gia gia.

Cây hòe già vốn đang héo rũ, như bước tuổi xế chiều. Hoắc Đàm đặt tay lên cây, truyền chút linh lực.

Cành lá khô héo lập tức sống , chỉ vài giây chuyển từ đông sang xuân. Cành cây vươn , hoa hòe nở rộ đầy cành.

Hoắc Đàm thấy cây hòe hồi phục mới thu tay , về bên vợ.

Cây hòe già rung cành, hoa rơi đầy đất.

Tổn thương do bói toán đó chữa lành . Cả cái cây như trẻ mấy tuổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chim-nho-map-map-duoc-cung-chieu-ra-mat-o-c-vi/chuong-2.html.]

“Hoắc , chuyện bói toán , giao cho con trai ngài .” Giọng cây hòe cung kính.

“Tôi .” Hoắc Đàm tới chỉ định cùng vợ dạo chơi, tiện thể chữa trị cho cây hòe tổn hao linh khí.

.” Cây hòe do dự, thêm: “Trong núi một tiểu bối ấu tể, mấy hôm vô tình con bắt , bây giờ núi Nguyệt Ẩn đang phong tỏa, khi về .”

“Phiền Hoắc nếu gặp thì chăm sóc giúp một chút.”

Hoắc Đàm liếc vợ , gật đầu đồng ý.

~~

Cơm nước xong, hai mỗi một bên xụi lơ ghế sofa tiêu thực.

Hôm nay Diêm Thụy ăn thật sự no. Đã lâu lắm mới ăn nhiều như , Ôn Nguyên ảnh hưởng mà ăn đến ba bát cơm.

Hắn nghiêng đầu sang Ôn Nguyên, dậy lên lầu hề đầu .

Thấy Diêm Thụy động tĩnh, ánh mắt Ôn Nguyên cũng dần dời khỏi màn hình, theo , nhưng ý định theo.

Chẳng bao lâu , Diêm Thụy mang hai bản hợp đồng xuống.

“Đến xem hợp đồng một chút, nếu chỗ nào thì bàn để sửa.”

Nói đặt hai bản hợp đồng lên bàn .

Ôn Nguyên nhanh chóng bò dậy, tò mò lật một bản hợp đồng xem.

“Sao ?” Một “thất học” từng khỏi núi như Ôn Nguyên, lật vài trang giấy thấy chữ nào cũng , nhưng ghép thì lâu mới hiểu ý nghĩa.

“Em từng học hả?” Diêm Thụy lập tức nhận vấn đề.

Ôn Nguyên thật thà lắc đầu.

“Trên núi trường học. thụ gia gia cũng dạy tụi em vài thứ, nhưng mấy cái thì khác.”

“Trường học” là cái gì mới chứ?

Diêm Thụy ngẩn , xoay đầu mãi mới hiểu ý .

Anh cầm tách , định uống một ngụm cho bình tĩnh: “Thế ông dạy tụi em cái gì?”

“《Lễ ký》, 《Chu Dịch》, 《Kinh Thi》 mấy quyển đó, nhưng mà em thích lắm.” Ôn Nguyên đếm ngón tay kể tên mấy quyển sách.

Diêm Thụy uống xong thì phun thẳng ngoài, xém nữa là b.ắ.n trúng Ôn Nguyên.

Ôn Nguyên né sang bên cạnh, mặt đầy vẻ vui: “Anh làm gì kỳ , chẳng sạch sẽ gì cả.”

“Xin xin .” Diêm Thụy vội vã lấy khăn ướt lau sạch sofa.

Lau xong, tiện tay vứt khăn thùng rác, trong đầu Diêm Thụy lúc tự dựng xong cả một bộ tiểu thuyết dài tập.

“Thế cái thụ gia gia , tuổi chắc lớn lắm nhỉ?” Diêm Thụy hỏi.

Tộc cây thì tuổi nào chẳng lớn.

Ôn Nguyên cũng chính xác, chỉ là từ thời Chiến Quốc thụ gia gia ý thức, tính thì đúng là lớn .

Cậu gật đầu với Diêm Thụy.

Diêm Thụy lập tức hiểu .

Có vẻ như vị thụ gia gia trong miệng Ôn Nguyên là kiểu thư sinh sống từ thời lập quốc, vì chiến tranh mà trốn núi Nguyệt Ẩn, sống sót cho tới giờ.

Nghĩ , Diêm Thụy đột nhiên cảm thấy Ôn Nguyên chút đáng thương.

“Không , nuôi em. Chờ em nổi tiếng , sẽ bao trọn cả núi Nguyệt Ẩn cho em!”

Mắt Ôn Nguyên sáng lên: “Bao núi Nguyệt Ẩn  là em thể về núi ?”

!” Diêm Thụy quả quyết gật đầu.

Ôn Nguyên lập tức vui mừng thấy rõ.

nổi tiếng thì tụi cố gắng học hát học nhảy. Ngày mai sẽ mời thầy về dạy cho em!”

“Được ạ!” Ôn Nguyên giòn tan đáp.

Một một chim, mỗi đều tha hồ mơ mộng về tương lai.

Diêm Thụy thì tưởng tượng cảnh thể đập bàn cãi sòng phẳng với cha nhờ sự thành công vang dội.

Còn Ôn Nguyên thì nghĩ rằng khi về núi nhất định giảm béo và luyện bay cho giỏi!

Chuyện là do quá béo mà bay lên kịp bắt – tuyệt đối lặp nữa!

Ôn Nguyên lặng lẽ siết chặt nắm tay, hạ quyết tâm về núi giảm cân.

giảm cân ngay bây giờ?

Vì bây giờ biến về nguyên hình, bay bay cũng chẳng !

Quan trọng nhất là — món ăn loài thực sự quá ngon mất ô ô ô, làm gì ai cưỡng mà giảm cân chứ!

Đặc biệt là cơm trắng! Sao thứ thơm ngon đến tồn tại chứ?

Cậu thể ăn cả trăm năm! Không, cả vạn năm cũng ngán!

Loading...