Chim Hoàng Yến Mất Trí Nhớ Sau Tai Nạn - Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-05-03 14:09:09
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi lục tung ngóc ngách trong căn hộ, Trì Nguyện vẫn tìm thấy bóng dáng Hạ Chiêu Ngọc .

“Anh …” Cậu lẩm bẩm, tay bấm điện thoại gọi, nhưng chuông của Hạ Chiêu Ngọc vang lên ngay bàn ăn.

“Sao điện thoại cũng mang theo chứ?” Trì Nguyện vò đầu bứt tai, lúc mới nhớ mang máng rằng đó Hạ Chiêu Ngọc sẽ ngoài mua gì đó. rõ ràng quá lâu

Tạm gác công việc,  quyết định xuống siêu thị gần nhà tìm thử. Không ngờ bước xuống cầu thang thấy Hạ Chiêu Ngọc đang ở bồn hoa. Bên cạnh là chú ch.ó Tiểu Hắc của ông Vương, cả hai cùng ngẩng đầu ngắm trăng.

Hạ Chiêu Ngọc khẽ thở dài một tiếng, Tiểu Hắc cũng hú lên như thể đồng cảm. Hai “sinh vật” đầy tâm sự cứ im lặng trong gian tĩnh mịch.

“Anh  đây làm gì ?” Trì Nguyện buồn bất lực, đối diện hỏi. “Trời lạnh thế chịu lên nhà?”

Hạ Chiêu Ngọc thậm chí còn buồn liếc : “Sợ làm phiền em làm việc.”

Rõ ràng là về nhà, nhưng chút tự ái khiến bỏ ngoài. Kết quả là ai phát hiện vắng mặt, cuối cùng chỉ thể lặng lẽ về, đây một . Nghĩ đến thôi thấy mất mặt.

“Sao phiền chứ? Không  bên cạnh, em thấy trống trải lắm.”

Trì Nguyện tự nhiên, dù thực tế lúc làm việc   để ý Hạ Chiêu Ngọc rời từ khi nào.

Hạ Chiêu Ngọc đương nhiên hiểu rõ điều đó. Nếu , tại lâu như Trì Nguyện mới phát hiện chạy tìm? Có khi chỉ là vì làm xong việc, chuẩn ngủ nên tiện thể nhận mà thôi.

Anh hừ nhẹ một tiếng đầy khó chịu.

Trì Nguyện lập tức nắm lấy đôi tay lạnh buốt của , ánh mắt lộ rõ vẻ đau lòng: “Lạnh cóng hết … vợ em chịu khổ thật.”

Trong lòng Hạ Chiêu Ngọc âm thầm gật đầu: đúng là quá thiệt thòi. Không mang điện thoại nên chẳng mua gì, cuối cùng chơi với ch.ó cả tiếng đồng hồ giữa gió lạnh.

Thấy sắc mặt vẫn dịu , Trì Nguyện liền đưa tay luồn tóc , cúi xuống hôn nhẹ lên má chớp mắt trêu chọc: “Chồng ơi.”

“Chồng đừng giận nữa, về nhà với em nhé.”

Nghe , cơ thể lạnh cóng của Hạ Chiêu Ngọc dường như cũng sưởi ấm đôi chút.

vẫn cố gắng giữ thể diện: “Anh chỉ tiện giúp ông Vương trông Tiểu Hắc một lát thôi.”

đúng, em hiểu mà.” Trì Nguyện lập tức phối hợp, trong lòng thầm nghĩ: hình như bạn trai đang biến thành một “ chồng nhỏ” giận dỗi chịu về nhà .

Cuối cùng, hai cũng về. Vừa bước thấy một bóng quen thuộc đó. Hạ Chiêu Ngọc nở nụ nửa đùa nửa thật:

“Ồ, đây chờ ?”

Giữa đêm khuya, Lucas xuất hiện với giọng điệu tùy hứng: “Đi thôi, qua chỗ đ.á.n.h mạt chược, còn thiếu một .”

“Hôm khác .” Hạ Chiêu Ngọc khéo léo từ chối. Anh chỉ tắm nước ấm ngủ một giấc cùng Trì Nguyện.

Lucas thản nhiên : “Tôi rủ , đang với Trì Nguyện.”

"Được thôi!” Trì Nguyện lập tức hưởng ứng. Nghĩ đến chuyện hiểu lầm đó,   hòa hợp với trưởng bối nên tươi: “Cháu thích chơi mạt chược lắm!”

Lucas mỉm hiền từ: “Ngoan quá, đúng là bé cưng của chúng .”

Hạ Chiêu Ngọc xụ mặt: “Tôi sẽ với bà chuyện chú thức đêm đ.á.n.h mạt chược.”

Lucas lập tức ôm n.g.ự.c làm bộ tổn thương: “Đừng nhẫn tâm chứ… Quên ? Hồi ở Pháp, tiếng, ai là khổ cực học tiếng Trung để giúp ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chim-hoang-yen-mat-tri-nho-sau-tai-nan/chuong-21.html.]

“…”

Cuối cùng, cả nhóm hẹn đến chỗ chơi mạt chược. bước , chỉ Trì Nguyện mà ngay cả Hạ Chiêu Ngọc cũng sững sờ đội hình kỳ quái: Lucas, La Minh Tây - kẻ đội trời chung của Lucas và… ông chủ của Trì Nguyện.

Ba rốt cuộc làm tụ với ?

Hạ Chiêu Ngọc lên tiếng chào: “Tây ca.”

Trì Nguyện cũng nhanh chóng bắt chước gọi theo, đúng kiểu phu xướng phụ tùy.

Ông chủ của Trì Nguyện lạnh, nhếch môi: “Nguyện nhi, đừng chuyện với loại đó.”

La Minh Tây tức giận, chỉ sang Lucas, nghiêng đầu : “Bên ngoài lạnh, đây .”

Ông chủ bỏ lỡ cơ hội châm chọc: “Trước đây chẳng lóc đòi l..m t.ì.n.h nhân nhỏ của ? Quay mặt cái là quên sạch. Lucas , đừng chơi với nữa, chỉ mới thật lòng với đến già.”

Lucas nhạt: “Lúc đó mắt mù nên nhầm thôi. Giờ chúng là tình địch , vẫn thích nên mới tranh giành ?”

“Phì! Đừng tự tin quá! Loại như mà cũng lọt mắt ?”

Lucas giữa hai như viên kẹo ngọt kẹt giữa chiến trường: “Đừng cãi nữa… Hai cần tranh .”

Còn Trì Nguyện thì sắp chóng mặt vì mối quan hệ rối rắm

Cát Tâm Như Nguyện: Tui cũng hiểu đoạn dịch nữa ¯\(ツ)

Điều kỳ lạ là ba vẫn thể bình thản xuống đ.á.n.h mạt chược như từng chuyện gì xảy .

Hạ Chiêu Ngọc xem, nở nụ đắc ý: thấy , nhà ai làm chuyện vô lý như chú út suốt ngày đ.á.n.h bạc thua sạch.

“Không chơi.” Lucas bỗng lên tiếng, ánh mắt lướt một vòng dừng ở Hạ Chiêu Ngọc. Nụ của đối phương lúc trông thật chướng mắt.

Cứ . Rồi sẽ tay.

nên chơi nữa,” La Minh Tây phụ họa, giọng đầy châm biếm, “chứ lát nữa Lucas thua bỏ nhà lang thang.”

Trì Nguyện âm thầm ghi nhớ: hóa cái thói giận là bỏ nhà là “truyền thống gia đình”.

Một loạt ánh mắt đổ dồn về phía họ, tiếng rủ rê uống rượu vang lên. Hạ Chiêu Ngọc còn kịp từ chối kéo xuống.

Trong những buổi tụ họp như , luôn lý do để nâng ly. Hạ Chiêu Ngọc thoát , mà thế còn là nhỏ tuổi nhất nên càng tiện từ chối, chỉ đành ngoan ngoãn uống theo.

Trì Nguyện chợt nhớ những Hạ Chiêu Ngọc say mèm trở về, từng nghĩ chắc là xã giao vất vả lắm. giờ tận mắt chứng kiến mới hiểu một sự thật cay đắng: tửu lượng của “Hạ tổng” thực … nhỏ xíu như hạt đậu.

“Không chú út, đoạn gần mà, để cháu đưa  về.”

Buổi tụ họp kết thúc, Trì Nguyện dìu Hạ Chiêu Ngọc loạng choạng về. Anh say đến mức bước xiêu vẹo, vài bước nghiêng ngả, ánh mắt lạc hướng.

Trì Nguyện vẫy tay mặt , thấp giọng gọi: “Tiểu Ngọc Bảo Nhi.”

Hạ Chiêu Ngọc mơ màng “ừm” một tiếng lí nhí: “Chú út … con sẽ cố gắng học giỏi…”

Rõ ràng say đến mức thần trí lẫn lộn, năng chẳng còn phân biệt đúng sai.

Trì Nguyện cố gỡ để tránh kéo nghiêng cả , xổm xuống ven đường, :

“Lại đây nào. Hay để em cõng  về nhé?”

Loading...