Chim Hoàng Yến Mang Thai Rồi - 5

Cập nhật lúc: 2026-01-06 15:36:27
Lượt xem: 941

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi tỉnh , cảm nhận đang bên cạnh, ngoài dự đoán chính là Cố Trường Hưng.

"Sao thế?", giọng Cố Trường Hưng trầm thấp, mang theo vẻ khàn khàn đặc trưng khi ngủ dậy, tay khẽ vuốt ve bụng .

Tôi ngẩn ngơ trong chốc lát, cứ ngỡ như về quá khứ, dường như từng chuyện gì xảy .

"Con đang đạp ", thở của Cố Trường Hưng phả bên tai , giọng đầy quyến rũ khiến tim như mèo cào nhẹ một cái, lòng chấn động dữ dội.

Nghe , cứng đờ dám nhúc nhích, chẳng thể hiểu nổi định làm gì, thậm chí còn tưởng xuyên , khao khát lúc là năm nào.

"Bây giờ là năm bao nhiêu?"

Cố Trường Hưng khẽ thành tiếng, nắm lấy tay đặt xuống một nụ hôn, nuông chiều đáp:

"Năm 2028, em xuyên , Từ Nại."

Bị thấu suy nghĩ, vành tai đỏ bừng, ngoảnh mặt , định rút tay để trốn khỏi đây. Rút , hậm hực lườm .

Cố Trường Hưng mỉm rạng rỡ, ngay ánh mắt kinh hãi của , đưa lưỡi l.i.ế.m láp từng ngón tay một cách tỉ mỉ. Ánh mắt lộ liễu cứ như nuốt chửng bụng.

Tôi run b.ắ.n , Cố Trường Hưng hài lòng lớn, vẻ mặt tươi tỉnh, dịu dàng nhắc nhở:

"Đừng dùng ánh mắt đó , sợ sẽ nhịn mà làm c.h.ế.t em đấy."

Bị uy hiếp, đành gật đầu.

"Dạ..."

"Ngoan lắm."

Cố Trường Hưng xoa đầu như phần thưởng, còn mặt thì đen như nhọ nồi.

"Được , trêu em nữa, lát nữa sẽ mang đồ ăn đến."

Nói xong, Cố Trường Hưng dời tay khỏi đầu . Thấy vẻ đang vui, mấp máy môi, hỏi về chuyện đứa bé.

Anh dường như định gì, liền đưa ngón trỏ đặt lên môi , ánh mắt tràn đầy tình tứ nhưng giọng điệu mang theo sự tàn nhẫn khiến thể khước từ:

"Đừng những lời thích , Từ Nại."

Tôi nuốt nước miếng, gật đầu, tầm mắt vô tình liếc qua vệt đỏ tan cổ . Tôi cụp mắt xuống, tự cảnh cáo hết đến khác rằng: một phép phạm cùng một sai lầm hai .

Cố Trường Hưng chú ý đến ánh mắt của , khó hiểu lấy điện thoại , khi thấy vệt đỏ cổ , nét mặt lập tức lộ vẻ chán ghét.

Tôi thấy lẩm bẩm c.h.ử.i thề một câu, đó mỉm với tắm.

"Ưm..."

Tôi hôn đến mức thở nổi, đôi mắt ướt át . Cố Trường Hưng thỏa mãn l.i.ế.m khóe môi, để lộ chiếc răng khểnh:

"Đừng nhớ quá nhé."

Tôi thầm khinh bỉ trong lòng nhưng mặt biểu lộ gì, vẫn tươi rói tiễn phòng tắm.

Bảo mẫu đẩy xe thức ăn , hầu hạ xuống bàn ăn. Trên bàn bày sẵn bốn món mặn và một món canh tinh tế.

Không lâu , Cố Trường Hưng bước với nước đầy , vệt đỏ cổ giờ trở thành một vết thương đang rỉ máu. Cái bệnh đau giùm khác của tái phát.

Cố Trường Hưng nhận ánh mắt của , nhếch môi ghé sát hỏi:

"Xót chồng ?"

Tôi im lặng tiếng, lén lút dời xa để giữ cách với tiếp tục ăn thịt bò, Cố Trường Hưng cũng chẳng khó chịu gì, cứ thế im lặng ăn cơm cùng .

Hồi lâu , dậy nhỏ:

"Để bảo mẫu băng bó cho ", xong liền chạy trốn như ma đuổi.

Vì đứa trẻ cần tin tức tố của cha nên Cố Trường Hưng lẽ đương nhiên cứ quấn quýt bên rời nửa bước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chim-hoang-yen-mang-thai-roi/5.html.]

Mỗi tối đều tặng một bó hoa. Nhìn cách gói hoa đến đau đớn cả mắt, thật sự hiểu nổi ở Kinh Thành cửa tiệm gói hoa kiểu .

Tám giờ đúng, cửa nhà mở , Cố Trường Hưng cầm một bó hồng rực rỡ đến mặt .

Những đóa hồng còn đọng sương mai, nhưng cách gói vẫn cứ một cách kỳ lạ.

Tay vẫn đều đặn đan áo len, thầm nghĩ bao lâu nhân viên đó vẫn đuổi việc.

Khóe mắt liếc thấy ngón tay dán băng cá nhân của Cố Trường Hưng, đôi bàn tay đang đan len của chợt khựng .

Trong đầu tự chủ mà liên tưởng: liệu cách gói hoa do chính tay làm ? ngay giây đầu tiên, lắc đầu gạt ý nghĩ đó, một kiêu ngạo như Cố Trường Hưng làm thể làm chuyện như .

shgt

Tôi nhận lấy bó hoa, hỏi:

"Tên của con, em nghĩ xong ?"

"Nghĩ xong ", khẽ, khẽ hít hà hương hồng thơm ngát.

"Tên là Ninh Khang, hy vọng nó bình bình an an, khỏe mạnh là ." (Khang trong khỏe mạnh, Ninh trong bình an).

"Được."

Cố Trường Hưng gật đầu, nới lỏng cà vạt, cởi áo vest ngoài xuống bên cạnh .

Nhìn gương mặt lúc ngủ thật yên tĩnh, bỗng thấy hoang mang vô định, quyết định sinh đứa trẻ liệu thực sự đúng đắn?

Càng gần đến ngày sinh, càng nghĩ ngợi lung tung, nghĩ xem Cố Trường Hưng sẽ ngược đãi đứa nhỏ thế nào, nghĩ đến cảnh đứa nhỏ thét trong lòng , nghĩ đến...

Khi tỉnh dậy, mồ hôi lạnh thấm đẫm cả , mùi Tuyết tùng trong khí khiến lập tức nhớ đến ánh mắt lạnh lùng và những lời cay độc của trong mơ.

"Sao thế?"

Cố Trường Hưng nhẹ nhàng ôm lấy , cằm tựa lên đầu . Tôi vẫn còn đang chìm trong nỗi sợ ngược đãi con, đột nhiên thấy tiếng liền rùng một cái.

Cánh tay đang ôm của Cố Trường Hưng bỗng chốc cứng đờ, tin tức tố Tuyết tùng trong khí càng lúc càng nồng đậm. Đợi đến khi thoát khỏi dòng suy nghĩ, liền thấy giọng điệu đầy phiền muộn của :

"Làm ?"

Tôi cụp mắt xuống, đắn đo nên cho , một lúc lấy hết can đảm gào lên với :

"Tôi mơ thấy ngược đãi con !"

Nói xong, cảm thấy như trút bỏ một tảng đá ngàn cân, cả thả lỏng hẳn , ngước mắt căng thẳng mong chờ. Trong bóng tối rõ mặt , mặc cho nắm lấy tay áp lên n.g.ự.c trái của . Đầu ngón tay chạm lồng n.g.ự.c nóng rực của , bất giác co rụt .

"Anh. Yêu. Em."

Tôi thể cảm nhận trái tim lòng bàn tay đang đập loạn nhịp. Những hành động kỳ quái của Cố Trường Hưng thời gian qua cuối cùng cũng lời giải đáp, đang vụng về xin và bày tỏ tình yêu theo một cách khác.

"Cho nên, sẽ bao giờ ngược đãi em và Ninh Khang ."

Giọng Cố Trường Hưng dồn dập, lặp nữa:

"Anh thực sự sẽ ngược đãi em và Ninh Khang, bởi vì yêu em."

Tôi nắm lấy tay , chậm rãi thốt một chữ: "Được."

Tháng Hai năm , Ninh Khang chào đời, nặng 3,4kg, bác sĩ khỏe mạnh. Trái tim đang treo lơ lửng của cuối cùng cũng hạ cánh an . Quay đầu thấy Cố Trường Hưng đang bày biện bộ đồ ăn, thấy rõ vành mắt đỏ hoe và vẫn còn vệt nước.

Năm Ninh Khang năm tuổi, cả nhà chúng biển Hawaii. Đứa trẻ năm tuổi hiếu động, chúng cho phép liền như con Husky tuột xích, chạy nhảy tung tăng bãi cát nhặt vỏ sò, đào hố chôn chân xuống.

Cố Trường Hưng nhạo nó là đồ ngốc, chẳng thừa hưởng chút gen ưu tú nào của cả, mỉm , chỉ thấy thật may mắn.

"Cảm ơn em."

Cố Trường Hưng ôm lấy , chút mùi rượu, khó chịu nhíu mày.

"Vì bằng lòng cho thêm một cơ hội."

Nhìn phía xa mặt biển lấp lánh ánh vàng, sóng vỗ dập dềnh, mím môi , cũng cho năm đó tìm sẵn một gia đình để gửi gắm Ninh Khang.

thì, cái gai trong lòng cũng chẳng thể vì một câu " yêu em" mà biến mất.

Loading...