Chim Hoàng Yến Mang Thai Rồi - 3

Cập nhật lúc: 2026-01-06 15:35:53
Lượt xem: 744

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi tỉnh dậy nữa, đập mắt là ánh sáng ấm áp dịu nhẹ, khí phảng phất hương hoa thanh khiết.

Tôi chật vật định dậy thì cảm giác vướng víu ở tay khiến sững , đầu sang. Trên cổ tay là một sợi xích bạc, những viên đá quý màu xanh biển khảm thành hình một bông hoa Nemophila.

Sợi xích ngắn, chỉ đủ để hoạt động trong phạm vi quanh giường, ngay cả việc lăn lộn giường cũng xong.

Tôi đờ như phỗng, một lúc lâu mới thốt một câu chấn động cả trời đất: "Cái quái gì thế ?"

Cửa đẩy , Cố Trường Hưng mặc bộ đồ mặc nhà màu hạt dẻ, mắt cong , ôn tồn hỏi :

"Thích ? Anh đặc biệt làm riêng cho em đấy."

Tôi:... cảm giác như khiêu khích .

Nhắm mắt hít một thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh nhất thể, trừng mắt chất vấn đầy giận dữ:

"Anh ý gì đây?"

"Em ? Anh giam cầm em, đồ chú ch.ó nhỏ lời."

Anh điều đó một cách hiển nhiên, khóe môi khẽ nhếch lên, trông giống như một đứa trẻ làm việc đang chờ khen ngợi, vẻ mặt đầy tự hào.

Tôi thể nhịn thêm nữa, ném thẳng chiếc gối về phía . Những ký ức mà cố tình lẩn tránh ùa về như thủy triều.

Một món đồ chơi mang thai.

Khoang miệng đắng ngắt, lòng xót xa. Nghĩ đến bản đây từng tự đắc vì sự thiên vị duy nhất mà dành cho, thấy thật nực .

Chim hoàng yến thì động lòng, càng rõ vị trí của chính .

"Em là do mua về, đương nhiên trông coi cho kỹ." Cố Trường Hưng bắt lấy chiếc gối, khóe môi vẫn nhếch lên, chỉ đôi mắt là u tối, lời cũng lạnh thấu xương.

"Em tự do đúng ?"

Cố Trường Hưng nâng mặt lên, trở về dáng vẻ nho nhã lịch thiệp, nhỏ nhẹ hỏi .

"Vậy thì em hãy trả hết tiền chi cho em , tổng cộng là mười triệu tệ."

"Em trả nổi , Từ Nại?"

Cố Trường Hưng cúi xuống, ngón tay cái dùng lực ấn mạnh môi , đau đớn rên rỉ một tiếng. Nhìn bộ dạng t.h.ả.m hại của , Cố Trường Hưng bật .

"Em trả nổi , Từ Nại."

Anh dùng hai tay nâng mặt lên, tặc lưỡi tiếc rẻ:

"Từ Nại, em mất tự do , thật đáng tiếc quá ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chim-hoang-yen-mang-thai-roi/3.html.]

Chạm giọt nước mắt nơi khóe mắt , Cố Trường Hưng khựng , đôi tay cứng đờ đặt mặt , thần sắc tối tăm khó đoán.

Tầm của mờ , lòng chua xót như một quả chanh bóp nát.

Cố Trường Hưng im lặng lau nước mắt cho . Trong cơn mơ màng, thấy đưa tay gỡ miếng dán ngăn tin tức tố . Mùi tuyết tùng như sương sớm núi mùa đông, dịu dàng áp sát gáy .

Cơn buồn ngủ ập đến, mí mắt đ.á.n.h dữ dội. Tôi nắm chặt lấy góc áo của Cố Trường Hưng, nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào cầu xin:

"Cầu xin , thể cho em giữ đứa trẻ ?"

Chưa đợi Cố Trường Hưng trả lời, chống nổi cơn buồn ngủ mà nhắm mắt lịm .

- - -

Lần nữa tỉnh , căn phòng tối thui làm suýt chút nữa tưởng đang ở hầm gửi xe, chật vật định dậy thì chợt nhận sợi xích cổ tay biến mất.

Điều càng khiến tin chắc rằng đang nhốt hầm.

Cùng với tiếng rèm cửa từ từ kéo , giọng lạnh lùng của Cố Trường Hưng vang lên:

"Cựa quậy cái gì?"

shgt

Rèm cửa mở hẳn, ánh nắng vàng dịu hắt trong, rõ phía cửa kính sát đất là một khu vườn trăm hoa đua nở, tràn đầy sức sống.

Tôi mím chặt môi, đầu .

Dưới mắt Cố Trường Hưng hằn lên quầng thâm, chống cằm, ánh mắt mờ mịt , cả tựa như một bức tượng điêu khắc tĩnh lặng nhưng khiếm khuyết, mang một vẻ cô độc.

Cả hai đối mặt mà chẳng câu nào, căn phòng im phăng phắc.

Vì suốt một thời gian dài đối xử đặc biệt, quên mất cách một con chim hoàng yến đối đãi với chủ kim như thế nào. Suy nghĩ một hồi, nặn một nụ nịnh nọt.

Chẳng hiểu sắc mặt Cố Trường Hưng càng khó coi hơn. Tôi thầm nghĩ chắc do đơ quá, thế là liền nhe răng đúng chuẩn tỉ lệ vàng, lộ rõ mười mươi tám chiếc răng.

Thế chắc là chứ?

Tôi rụt rè Cố Trường Hưng, lòng bắt đầu bồn chồn lo lắng, sợ giây sẽ bắt bỏ đứa nhỏ.

Cố Trường Hưng lặng lẽ , lâu quá làm cơ mặt cứng đờ nhưng dám tắt nụ . Trong lòng thầm than: Cười kiểu khổ sở quá ...

Hồi lâu , Cố Trường Hưng dậy đẩy cửa bỏ . Đợi cửa đóng , lập tức xoa xoa đôi gò má mỏi nhừ, liệu đồng ý cho giữ đứa trẻ .

Đến khi xuống lầu thì Cố Trường Hưng .

Căn biệt thự rộng lớn vốn lạnh lẽo nay xuất hiện thêm mười mấy : bốn chuyên gia dinh dưỡng nấu cơm cho mang thai, hai bảo mẫu túc trực và mười vệ sĩ.

Tôi mới tiến gần cửa chính, vệ sĩ một lập tức chắn mặt, cung kính "mời" trong.

Loading...