Ký ức ùa về.
"Nói thì vẻ đáng thương, nhưng là, nếu thấy ghét khi ngủ chung giường với , thể sofa ngủ." Vừa xong, thấy tiếng Giang Hạc Hành nghiến răng nghiến lợi bên cạnh:
"Thời Dã, giường ngủ, nhất định sofa. Sao, quen chịu khổ , sống sung sướng nữa đúng ?" Nghe vẻ, hình như chút xót xa cho .
Haha.
Chắc chắn là nghĩ nhiều .
"Ồ, chuyện đó ." Tôi giải thích.
Tôi loại điều. Nếu ngại, thì gì mà ngại chứ.
Im lặng một lúc, Giang Hạc Hành : "Với , ghét ."
"Cậu thể đừng lúc nào cũng cho rằng ác ý với ?" Giọng như chút tủi .
Chắc là ảo giác thôi.
Tôi "ừm” một tiếng: "Tôi sẽ cố gắng."
"Dù thì, là ác ý với mà."
Giang Hạc Hành phản bác: "Khi nào?"
"Nói thì lâu lắm , kể năm cấp hai chúng gặp cố tình giật tóc , chỉ riêng chuyện gần đây thôi, chỉ vì buôn chuyện với mấy cô một câu về , mà dám trừ 100 tệ tiền lương của !"
Tôi khó chịu: "Đó là một trăm tệ đấy! Anh một trăm tệ khó kiếm đến mức nào ?!"
Giang Hạc Hành dường như cạn lời: "Thế nghĩ xem, vì trừ lương . Cậu và mấy cô buôn chuyện nhảm nhí là làm “chuyện đó”, trừ lương là sai ?"
"Huống hồ, một tháng trả năm vạn tiền lương, còn phát thêm bao nhiêu tiền trợ cấp nữa? Số tiền bằng mấy tiền trừ lương , nhắc tới?"
Buôn chuyện “ ” khoản đó là sai.
mà nhân viên nào mà chẳng buôn chuyện sếp chứ? Tôi chỉ là nhập hội " làm công" thôi mà.
Tôi làm ngơ: "Tôi cần , cứ trừ lương đấy, là ác ý với ."
Đến cuối cùng, thấy cãi , Giang Hạc Hành đành quyết định buông xuôi:
"Nói ."
"Ngủ ." Hắn trở .
Ban đầu cứ nghĩ, bên cạnh một , mà đó là Giang Hạc Hành thì sẽ tài nào ngủ nổi.
Ai ngờ, ngủ một giấc dậy, phát hiện trời sáng . Mà lúc đang quấn chặt lấy Giang Hạc Hành như một con bạch tuộc.
Mặt nóng bừng, lặng lẽ trốn . Vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt, âm thầm hạ quyết tâm, tối nay nhất định ngủ sofa!
Giang Hạc Hành cũng nhanh chóng tỉnh dậy.
Sau khi ăn sáng, hai chúng nhanh chóng đợi nhiệm vụ mới của ngày thứ ba.
[Nhiệm vụ ngày thứ ba: Hai hôn lưỡi mười lăm phút, gián đoạn HOẶC uống thuốc độc, gây liệt cả đời.]
[Nếu nhiệm vụ thành, khí độc sẽ bơm , hít sẽ c.h.ế.t ngay trong vòng mười phút.]
Quả nhiên đúng như dự đoán.
Nhiệm vụ mà cái hệ thống c.h.ế.t tiệt ban bố tuyệt đối dễ thành chút nào!
"Anh xem cái hệ thống điên ! Nó là biến thái ! Anh , , đây là nhiệm vụ mà một hệ thống đàng hoàng thể nghĩ ?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chia-khoa-de-roi-khoi-can-phong-chinh-la-xx/chuong-6.html.]
Tôi phát điên .
cũng chỉ thể tức giận trong vô vọng. Tôi và Giang Hạc Hành khỏi bốn mắt .
Forgiven
Giang Hạc Hành là đầu tiên tránh ánh mắt của , quả là hiếm khi thấy thở dài một tiếng.
"Càng về , e rằng sẽ càng đàng hoàng."
“Lần , hoặc là những ngày , chúng e là chỉ thể chọn nhiệm vụ đầu tiên."
Nghe lời , tai kìm mà nóng bừng lên. Mặc dù chút suy đoán về những chuyện sẽ xảy , nhưng khi thực sự như , cảm thấy khó xử.
Dù thì, với mối quan hệ của hai chúng , làm thể làm loại chuyện đó chứ.
Giang Hạc Hành hỏi : "Cậu bây giờ, là lát nữa?"
Tôi cúi đầu, lòng rối như tơ vò: "Vẫn còn sớm mà…"
Khác với nụ hôn chạm nhẹ rời của ngày hôm qua. Lần là trải nghiệm “nhập vai đích thực.”
Chuyện quá mật, cần chút thời gian để chuẩn tâm lý.
Giang Hạc Hành "ừm" một tiếng: "Vậy thì tối nay ."
Sau đó, chúng tìm việc để g.i.ế.c thời gian. Trong thời gian im lặng, Giang Hạc Hành hoặc là sách, hoặc là yên lặng ngoài cửa sổ.
Tôi , thôi.
Giang Hạc Hành chuyện : "Muốn gì thì ."
Tôi đột nhiên thấy tò mò: "Giang Hạc Hành, thể kể cho về mà thích ?"
"Tôi ý gì khác , chỉ là g.i.ế.c thời gian thôi mà."
Giang Hạc Hành từ chối.
"Cậu , là một xinh , trông như búp bê , thể là yêu từ cái đầu tiên với ."
"Tuy nhiên, giữa chúng dường như một hiểu lầm, khiến mối quan hệ của chúng xảy một vài mâu thuẫn."
Tôi càng thêm tò mò: "Sao thế?"
Giang Hạc Hành khổ: "Tóm , hình như thích lắm, luôn theo bản năng mà bài xích ."
Tôi quan sát thấy khi Giang Hạc Hành nhắc đến đó, vẻ mặt dịu dàng một cách hiếm thấy.
Người , ánh mắt khi thích một là thể giả vờ . Đây là đầu tiên thấy Giang Hạc Hành ánh mắt dịu dàng và đầy trìu mến như .
Nghe vẻ, mà thích tuyệt vời.
cảm thấy khó chịu nhỉ?
Bên cạnh Giang Hạc Hành cũng ai xinh đến mức đấy, còn như búp bê nữa chứ. Từ nhỏ đến lớn, công nhận trai nhất bên cạnh Giang Hạc Hành chính là mà.
Người đó thể bằng ?
Giờ thì càng thêm tò mò.
"Vậy là đơn phương ?"
"Ừm, đơn phương." Giang Hạc Hành gật đầu: "Tôi dám rõ lòng lúc , sợ chấp nhận ."
"Ồ ồ."