Chi Phồn Diệp Úc - Chương 9

Cập nhật lúc: 2025-11-19 14:39:34
Lượt xem: 3,229

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh trai phẩy tay: "Có gì to tát bố, tuần buổi đấu giá ở Trân Kỳ Lâu, con sẽ đấu giá một cái khác tặng bố!"

Bố: "..."

Cuối cùng, gia đình nhận thấy nhiều, đành chuyển sang Sầm Việt.

Chị gái ho khan một tiếng: "Cái đó... A Việt , đừng trách chị đường đột nhé, bọn chị cũng tìm hiểu về em. Rốt cuộc em làm nghề gì ?"

Sầm Việt gọi một tiếng "chị" vô cùng mượt mà, khiêm tốn đáp: "Em chỉ làm chút việc kinh doanh nhỏ thôi, đáng nhắc đến."

Chị gái: "Ví dụ như?"

Sầm Việt thản nhiên : "Bán vũ khí, mở sòng bạc, nhưng chủ yếu là bán vũ khí."

Bố : "?"

Anh chị: "?"

Mọi đờ đẫn nghĩ, ồ, hóa đây gọi là kinh doanh nhỏ.

Mẹ rưng rưng nước mắt: "A Việt, chắc con chịu nhiều khổ cực lắm ? Những năm qua con sống vất vả ?"

Sầm Việt nghĩ một lát: "Cũng tạm ạ. Nỗi khổ lớn nhất chắc là phát hiện A Úc bỏ chạy, con sợ đuổi kịp, thì chuyện coi như xong đời."

Mẹ: "..."

Tôi: "..."

Bố: "Con thích phong cách phòng như thế nào? Nhà chuẩn phòng cho con , nhưng... lẽ hợp thẩm mỹ của con lắm, bố sẽ cho sửa theo ý con..."

Sầm Việt dứt khoát đáp ngay lập tức: "Không cần , A Úc ở phòng nào con ở phòng đó. Trước đây chúng con đều ngủ cùng mà."

Mọi : "..."

Tôi: "..."

Chị gái bên bên , mỉm : " là cái đồ cuồng yêu."

"Bảo bối, đây là gì thế?"

Sầm Việt một vòng quanh căn phòng bố chuẩn cho , lúc thì hai ngón tay kẹp một chiếc thẻ đen, phòng và lắc nhẹ mắt .

Tôi thật: "Đây là tiền kiếm những năm qua, dùng để bồi thường cho ."

Sầm Việt: "?"

Tôi dám thẳng : "Tôi xin chiếm giữ phận của nhiều năm như ."

Sầm Việt: "Trong đó bao nhiêu tiền?"

Tôi: "Năm mươi tỷ đô la Mỹ."

Sầm Việt: "?!!"

Sầm Việt thể tin : "Làm sát thủ kiếm nhiều tiền như ?"

Tôi lườm một cái: "Sao thể? Nếu chỉ dựa ám sát, c.h.ế.t cũng kiếm nhiều tiền thế ? Phần lớn trong đó là tiền hợp tác đầu tư với khác kiếm ."

Kiếp còn kiếm nhiều hơn thế , kết quả là còn kịp tiêu c.h.ế.t ...

Sầm Việt: "Vậy, làm sát thủ mới là nghề tay trái của em ?"

Tôi nghiêm túc : "Không, sát thủ là nghề chính của !"

Sầm Việt: "."

Sầm Việt với vẻ mặt phức tạp: "Tôi em cũng để thẻ cho bố ?"

Tôi: "Ừm. Cũng là năm mươi tỷ đô la Mỹ, bằng ."

Sầm Việt: "...Vậy em còn giữ bao nhiêu cho ?"

Tôi nhẩm tính dư còn : "Vài trăm triệu Nhân dân tệ thôi, đủ tiêu là , đủ thì nhận nhiệm vụ g.i.ế.c vài nữa."

Sầm Việt: "..."

Anh ném chiếc thẻ cho , khẩy một tiếng: "Đây là tiền mua dâm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chi-phon-diep-uc/chuong-9.html.]

Sau đó khóa trái cửa, rằng đè xuống giường lột quần .

Tôi hoảng hốt: "Không , Sầm Việt! Bây giờ là ban ngày! Bố vẫn còn ở đó!"

Sầm Việt đáp, chỉ một tay giữ chặt , tay nhặt lọ sữa rửa mặt tiện tay để đầu giường, dùng răng c.ắ.n mở nắp.

"Có ở đó cũng ngăn “làm” em."

Có thể thấy bố vẫn bồi dưỡng tình cảm với Sầm Việt.

Thật đáng tiếc.

Anh bận, cực kỳ bận.

Suốt cả ngày thấy mặt .

Ngay cả khi còn là chim hoàng yến của thì cũng sáng tối về .

Khi bố đề nghị tổ chức tiệc để giới thiệu đứa con trai ruột là Sầm Việt với .

Không hiểu , Sầm Việt từ chối.

Bố đành thỏa hiệp.

Tôi và Sầm Việt cứ thế sống trong nhà họ Tịch với một mối quan hệ kỳ quặc.

Mỗi ngày đều đè giường, lúc “làm” cho nghi ngờ nhân sinh.

Khi còn là chim hoàng yến, còn kiềm chế.

Bây giờ thì như mãnh thú xổng chuồng, thô bạo và mãnh liệt, như x.é to.ạc da thịt , nuốt chửng bụng.

Thật quá đáng...

Bàn tay che ngang đôi mắt, nước mắt từng giọt lăn dài, thấm kẽ tay, thở dồn dập xen lẫn tiếng nức nở kìm nén.

Anh ghé sát tai , xa gọi một tiếng " trai".

Tiếng gọi " trai" càng mật bao nhiêu, hành động phía càng mạnh bạo bấy nhiêu.

Tôi: "..."

Mấy chiêu trò mà lũ bạn trong nhóm chat của đề cử, tại Sầm Việt .

Tôi chấp nhận “play” quá sức chịu đựng như thế, nên phản đối.

Thế nhưng Sầm Việt lấy cớ là bồi thường cho , kể lể rằng những năm qua sống khổ sở thế nào, d.a.o đâm, trúng đạn, suýt mất mạng, tâm hồn yếu ớt cần an ủi.

Tôi im lặng một lúc, mặc kệ làm gì thì làm.

Kết quả là “làm” cho chỉ còn nửa cái mạng.

Tôi: "..."

Tôi giận dữ thoát khỏi nhóm chat.

Kỳ nghỉ ngắn ngủi trôi qua nhanh chóng.

Sầm Việt trở về thấy đang thu xếp hành lý, vẻ mặt lập tức khó chịu: "A Úc, em đấy?"

Tôi: "Về trường."

Sầm Việt ngạc nhiên: "Em về trường nào?"

Tôi lườm : "Mặc dù chúng trải qua nhiều chuyện, nhưng mới hai mươi mốt tuổi, còn nghiệp đại học OK?"

Xa nhà nửa đời, trở về vẫn là sinh viên.

Sầm Việt: "..."

Sầm Việt lúc mới nhớ từng nước ngoài du học.

Anh nghi ngờ hỏi: " mà lúc em ở nước ngoài với , em cũng học?"

Tôi phản bác: "Ai ? Ban ngày g.i.ế.c đốt nhà, còn đắm trong đại dương tri thức, thể theo dõi 24/24. Dù rảnh thì cũng rảnh quá hai ngày, hai ngày đó xin phép nghỉ học là ."

Sầm Việt thắc mắc: "Khi kiểm tra camera giám sát , cũng thấy vấn đề gì mà?"

Loading...