Chỉ Còn Thiếu Mỗi Câu: Ta Là Thần - Chương 89: Ngoại truyện - Phó bản cấp 4S

Cập nhật lúc: 2025-12-24 06:16:48
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Câu cuối cùng ngay cả chính cũng chẳng tin, trẻ con và lớn khác một trời một vực. Tuy rằng đeo khẩu trang, nhưng phần da thịt lộ vẫn non mềm, mịn màng đến mức cảm giác như búng nước.

"Ở trọ." Người đàn ông quấn băng đến mặt Yến : "Trước mắt cứ lấy ba ngày."

Yến cũng liếc tổ hợp kỳ quặc thêm vài .

"Làm việc nhanh nhẹn lên chút!" Tính khí của đứa trẻ cực kỳ tệ, chán ghét việc ngước lên để chuyện với khác, bèn đập mạnh tay xuống tủ gỗ quầy lễ tân.

Người đàn ông quấn băng hiểu ý, bế bổng lên. Cách lớp khẩu trang, đứa trẻ dùng giọng non nớt búng sữa lệnh: "Cho gian phòng nhất, bằng đập nát cái quán của ngươi."

Yến ghét nhất là mấy đứa trẻ ranh, gã làm vẻ nghiền ngẫm mà "ồ" lên một tiếng, âm cuối ngân cao, để lộ chút ý vị khiêu khích.

Đứa trẻ lập tức nổi giận, bàn tay nhỏ mũm mĩm khẽ vung lên, hắc khí lập tức tản bốn phía, mặt gỗ bắt đầu ăn mòn với tốc độ mắt thường thể thấy .

Yến nhíu mày, suýt chút nữa cho rằng đứa nhỏ cũng chẳng con .

"Xin , trẻ con hồ nháo, chi phí tổn thất sẽ thanh toán một thể lúc cuối."

Nhận chìa khóa phòng, đàn ông quấn băng bế đứa trẻ lên lầu.

Lữ quán khi xây dựng thì hiệu quả lấy sáng ngược còn kém hơn , rẽ qua cầu thang, hành lang bên trong tối om như mực. Người đàn ông quấn băng vốn luôn điềm tĩnh, lúc mở cửa cũng hiếm thấy mà khẽ thở dài một .

Đáng lẽ nên đồng ý cho hai phó bản.

Trò chơi trả đạo cụ, mà dùng một phương thức khác để thế. Kỳ Thiên Hà trở về thời thơ ấu vô pháp vô thiên... Nếu cứ tìm điểm khác biệt, thì ít nhất hiện tại còn thể năng rõ ràng, so với lúc thì hiểu lý lẽ hơn một chút xíu.

Còn Bạch Thiền, đến làm cũng , trực tiếp phó bản định tính là một con vẹt, hoạt động phận thú cưng.

Vừa cửa, con vẹt miệng phun tiếng : "Bụi bặm sặc quá, phiền phức mở cửa sổ cho thoáng khí."

Cái đầu nhỏ ngẩng cao đầy vẻ kiêu ngạo, cứ như thể đối phương phục vụ nó là một vinh hạnh lớn lao lắm .

Người đàn ông quấn băng nhận một sự thật càng khiến cạn lời hơn: dung lượng não của con vẹt hình như giống với lúc làm . Ban đầu còn tưởng nó trộm tóc làm giám định là cố tình giả ngu, giờ thì phá án .

Trong lúc mở cửa sổ, Kỳ Thiên Hà hống hách sai bảo, trong căn phòng nhỏ vài mét vuông như đang tuần tra lãnh địa.

"Gối đầu quá cao, ngủ loại đặt làm riêng." Giọng của Kỳ Thiên Hà từ phía bay tới bên tai đàn ông quấn băng: "Cái chỗ rách nát gì thế ."

"..."

Tiếng lải nhải oán giận vẫn còn tiếp tục, đàn ông quấn băng tìm một cái nút bịt tai, khoảnh khắc thực sự đồng cảm sâu sắc với Vu Tương ngày ... Anh chỉ thấy ồn ào c.h.ế.t.

Cơm trưa là mì nước, bên trong thêm vài loại lá cây kỳ quái, thì giống lá hòe, nhưng hoa văn mặt lá đỏ như máu.

Dưới lầu ba chơi đang , bọn họ cũng tổ đội tiến , hành sự vô cùng cẩn thận, ngày thường ở trong phó bản cũng gọi tên thật của đồng bạn.

Đang trò chuyện, cửa đột nhiên mở , một nghiêng ngả lảo đảo bước . Ba liền qua đỡ một tay.

Bởi vì trừng phạt khi loại trừ, nên quan hệ giữa những chơi hòa hợp hơn nhiều so với khí căng thẳng thường ngày trong phó bản.

Người mới tới trông vô cùng chật vật, vết thương tuy nguy hiểm đến tính mạng nhưng lớn nhỏ cũng đến mấy chục chỗ. Hắn nỡ dùng đạo cụ trị liệu quá , đành cố nén đau đớn.

Hắn hít một khí lạnh, với mấy đỡ : "Đa tạ."

"Không chi."

Cô gái tết tóc đuôi sam tự giới thiệu: "Cứ gọi là Tiểu Hồng là ." Sau đó chỉ đồng bạn : "Đây là Tiểu Thiên, đây là Tiểu Minh."

Vừa là dùng tên giả.

Người mới tới cũng để ý chuyện : "Tôi tên Triệu Tử."

Tiểu Hồng: "Vết thương của ..."

Triệu T.ử khổ: "Vừa mới đụng ngay nữ quỷ đang hát gốc cây hòe, chẳng phân biệt trắng đen bảo giống gã đàn ông phụ bạc. Tôi còn tưởng là sắm vai nhân vật đặc thù gì đó, bèn hỏi cô giống ở chỗ nào, kết quả nữ quỷ bảo cũng là đàn ông."

Tiểu Hồng ngẩn , một lát mới cảm thán: "Đây là tổn thương sâu sắc đến mức nào chứ?"

Mất m.á.u quá nhiều khiến môi trắng bệch, Triệu T.ử uống ngụm nước, gian nan : "Chắc cũng chẳng ai xui xẻo hơn , e là sẽ là đầu tiên loại."

Nửa câu oán giận đó một giọng ngạo mạn chặn .

Đứa trẻ từ lầu xuống gây động tĩnh lớn, rõ ràng là tự chạy xuống, đầu phát cáu: "Tại bế xuống lầu?"

"... Mệt, mệt quá, sẽ phá hủy cái quán trọ ."

Trong lúc chuyện, giữa các ngón tay trào hắc khí lờ mờ.

Trên vai , móng vuốt con vẹt ngo ngoe rục rịch, vẫn đang suy xét nhiệm vụ thành từ lâu về , nhân cơ hội bay qua giật một túm tóc của đàn ông quấn băng xuống.

Người đàn ông quấn băng một bên ứng phó với con vẹt, một bên dỗ dành đứa trẻ.

Thấy cảnh , Triệu T.ử ngẩn .

"Nói là xui xẻo nhất cũng chắc ," Lúc Tiểu Hồng hạ giọng : "Anh xem, còn chơi mang theo hai kẻ thiểu năng trí tuệ cùng qua màn kìa."

"..."

Dung lượng não của con vẹt thu nhỏ, Kỳ Thiên Hà tạm thời lui về tâm trí trẻ con, nhưng quan hệ giữa hai thế mà đến mức quỷ dị.

Kỳ Thiên Hà nay từng dùng hắc khí tấn công con vẹt, ngay cả một câu đe dọa cũng . Ngược , đối mặt với "Kỳ phụ" ( đàn ông quấn băng), mở miệng là cảnh cáo dỡ nhà.

Yến mang bát đũa tới cho bọn họ, quỷ dị: "Trời lạnh, canh ở đây tác dụng giữ ấm."

Mỗi câu của NPC đều đầy thâm ý, nhưng con vẹt chẳng thèm suy xét, nó quắp lấy bát đĩa bếp rửa sạch một nữa, đó mới bày mặt Kỳ Thiên Hà: "Ta thấy vệ sinh ở đây đạt chuẩn, ngay cả giấy phép kinh doanh cũng , khả năng sẽ ăn đau bụng đấy."

Kỳ Thiên Hà liền kiêu kỳ bĩu môi.

Con vẹt ngẩng đầu hỏi Yến : "Có sữa nóng ?"

Yến ngoài nhưng trong lắc đầu: "Quán chúng cung cấp dịch vụ ."

Cánh con vẹt giật giật: "Hiểu , ngươi lui ."

Một bàn chơi đối diện xem đến mức trợn mắt há hốc mồm.

Dần dần, Triệu T.ử nhận chút đúng: "Con thú cưng hình như đang cố tình chọc giận NPC."

Vừa tự hỏi loại thể chất tu luyện nào thành công xong sẽ khiến chơi biến thành động vật . Trầm tư suy nghĩ mãi kết quả, càng thêm tò mò về phận của mấy "" .

Con vẹt quả thực vài phần cố ý, Yến khác với NPC thông thường, gã một khuôn mặt giả hảo, loại chỉ khi ở trạng thái mất kiểm soát mới để lộ chút manh mối.

Kỳ Thiên Hà chút đói bụng, bưng bát uống vài ngụm canh.

Con vẹt: "Thực phẩm ba thì ăn ít thôi."

Kỳ Thiên Hà khuyên, ngay cả lá hòe bên trong cũng ăn sạch sẽ.

Bên Triệu T.ử do dự gẩy gẩy chiếc lá trong bát, tự hỏi rốt cuộc ăn , cuối cùng vẫn dũng khí nếm thử.

Sau khi ăn xong, Yến rốt cuộc cũng đến chuyện liên quan cốt truyện: "Đã từng một gã đàn ông phụ bạc tới nơi ..."

Kỳ Thiên Hà cảm thấy "đá xéo", còn định múc thêm bát canh nữa uống, đáng tiếc con vẹt ngăn vì sợ tiêu hóa .

Yến hung hăng trừng mắt bọn họ một cái, tiếp tục : "A Hòe vốn định g.i.ế.c kẻ đó làm bộ sưu tập nhất, vĩnh viễn bên dài lâu..."

Sắc mặt đám Triệu T.ử lắm, tình cảm của con quỷ rõ ràng là biến thái.

" mà đối phương bạc tình bạc nghĩa, thế mà cùng kẻ thù của A Hòe, còn vọng tưởng bỏ trốn."

Tiểu Hồng nhịn cắt ngang: "Phiền cho hỏi một chút, kẻ thù quỷ?"

Yến nghĩ nghĩ: "Nửa nửa quỷ."

Tiểu Hồng mỉa một tiếng, đột nhiên thấu hiểu cho gã đàn ông phụ bạc . Là thì ai cũng nên chọn thế nào, gì ở bên cạnh nửa nửa quỷ cũng còn giữ cái mạng. Nghĩ thì nghĩ , ngoài miệng cô vẫn khiêm tốn thỉnh giáo: "Xin hỏi làm thế nào mới thể hóa giải oán hận của nữ quỷ?"

Yến : "Trước khi các tới, cũng một đám tràn đầy nhiệt huyết làm chuyện ."

Tiểu Hồng ướm hỏi: "Thất bại ?"

Yến nhếch môi: "Đến bã xương cũng chẳng còn."

Tiểu Hồng nuốt nước miếng.

Người đàn ông quấn băng vẫn luôn trầm mặc rốt cuộc cũng mở miệng: "Đám đó làm gì?"

"Bọn họ thảo luận xong nhất trí cho rằng di tình biệt luyến lẽ thể chữa trị vết thương lòng," Yến nghiêm túc hồi ức: "Vì thế ngày nào cũng liều mạng đối với A Hòe."

Tiểu Hồng nóng lòng: "Tốt như thế nào?"

"... Đủ chiêu trò." Yến đếm kỹ từng cái: "Mỗi ngày chúc ngủ ngon chào buổi sáng, còn hái cho cô những bông hoa tươi nhất, thậm chí kẻ sắt đá cũng hóa nhu tình, kể chuyện cổ tích khi ngủ. Đáng tiếc a..."

Mọi về phía , Yến mỉm : "Đáng tiếc A Hòe cảm kích, cảm thấy những đối với quá , thích nổi."

"..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chi-con-thieu-moi-cau-ta-la-than/chuong-89-ngoai-truyen-pho-ban-cap-4s.html.]

Yến thưởng thức biểu cảm của chơi một chút, dậy thu dọn bàn ghế, trong lúc đó dường như lòng nhắc nhở: "A Hòe cứ ba ngày sẽ mất khống chế một , nếu đó hóa giải oán hận của cô , e là các sẽ vạ lây."

Mặc dù loại trừ cần chịu trừng phạt, nhưng ai cũng trải nghiệm quá trình t.ử vong.

Trong tình huống quan hệ cạnh tranh, Triệu T.ử đề nghị: "Tôi hy vọng thể đồng tâm hiệp lực."

"Được." Tiểu Hồng là tính tình sảng khoái, nhanh phụ họa.

Ngay cả những lên tiếng cũng khẽ gật đầu.

"Các còn nhớ , lúc khi phó bản thăng cấp, trò chơi đưa nguyên nhân là ' sự nỗ lực của chơi họ Kỳ nào đó'," Tiểu Thiên thảo luận về bối cảnh câu chuyện: "Nếu thể cụ thể làm gì, lẽ sẽ giúp ích cho việc phá cục."

Người đàn ông quấn băng liếc Kỳ Thiên Hà một cái, chú ý tới ngón tay trong nháy mắt cứng đờ mất tự nhiên, híp mắt . Chẳng lẽ đứa nhỏ đang giả ngu?

Người chơi vô hình trung chia thành hai nhóm, nhóm Tiểu Thiên thảo luận khí thế ngất trời, còn nhóm đàn ông quấn băng thì mỗi một suy tính riêng.

Triệu Tử: "Chắc là Kỳ Thiên Hà nhỉ, qua , nhưng hiểu rõ lắm."

Móng vuốt con vẹt nhẹ nhàng túm lấy cổ áo Kỳ Thiên Hà: "Ra ngoài dạo?"

Đứa trẻ lúc vẫn luôn làm ầm ĩ lúc ngoan ngoãn buông bát, đồng ý xem phong cảnh bên ngoài.

Thấy thế, mày đàn ông quấn băng chau nhanh chóng giãn , dường như xác nhận sự thật gì đó.

Hoàn cảnh phó bản điều chỉnh lớn.

Rừng cây nhỏ hắc thủy ăn mòn năm xưa, giờ biến thành một bãi cỏ rộng lớn, mấy đóa hoa trắng nhỏ điểm xuyết bên . Rõ ràng là câu chuyện kinh dị, tràn ngập thở mùa xuân.

Kỳ Thiên Hà ôm đầu gối sườn dốc nhỏ, ánh mắt mang theo vài phần xác định: "Cảm giác ngụy trang của thấu ."

Con vẹt dùng cánh che nắng đỉnh đầu cho , nhàn nhạt : "Ít nhất mục đích cũng đạt ."

Nghe , giữa mày Kỳ Thiên Hà hiện lên vài phần mới lạ hiếm thấy: "Hóa làm trẻ con lăn lộn ăn vạ là cảm giác , thể nghiên cứu một chút lĩnh vực tương tự."

Lặng lẽ một lát vẫn cảm thấy thể tưởng tượng nổi: "Ta thế mà cũng thời kỳ bao dung như ."

Giống như nhiều khác, hình tượng cha trong ký ức của Kỳ Thiên Hà là ít khi , nghiêm khắc nhiều hơn từ ái.

Con vẹt mặt trời lên tới giữa trung, điểm chú ý khác hẳn: "Ngồi lâu dễ cháy nắng da đấy."

Kỳ Thiên Hà dậy phủi bụi : "Đi xem A Hòe."

Lúc nãy hồ nháo một trận tìm tuổi thơ, cho dù loại trừ thê t.h.ả.m thì cũng coi như uổng công chuyến .

Dưới gốc cây hòe hai chơi đó... Tiểu Hồng và đồng bạn tên Tiểu Thiên, giờ phút sắc mặt cả hai đều chút khó coi.

"Sao ?" Kỳ Thiên Hà qua hỏi.

Thân phận "trẻ trâu" cũng cái lợi, bởi vì lo lắng Kỳ Thiên Hà sẽ hồ nháo, Tiểu Hồng chẳng những trả lời mà còn khá tỉ mỉ: "A Hòe bắt chúng bắt cho cô hai con rắn hoa văn nhất từ núi về."

Kỳ Thiên Hà thần sắc quái dị, đây chẳng là đang làm khó ?

Cậu thử tới gần cây hòe, tán lá rậm rạp xào xạc rung động, hàn ý từ hốc cây tản , cứ quẩn quanh bên mãi tan.

Kỳ Thiên Hà cố gắng cúi đầu, cầu nguyện sẽ phát hiện.

Sức tưởng tượng của A Hòe dù bay bổng đến cũng thể liên hệ một đứa trẻ đeo khẩu trang với khuôn mặt đáng hận trong ký ức với . Cô đối xử với giống như những khác, dùng giọng điệu u oán giao nhiệm vụ.

"Cho một cây sáo làm bằng xương." Nữ quỷ đưa yêu cầu ác liệt: "Bề mặt mài giũa thật bóng loáng."

Kỳ Thiên Hà nhận nhiệm vụ, một lời trở lữ quán.

Người đàn ông quấn băng , trong phòng trống rỗng.

Con vẹt bay đậu bàn: "Nhiệm vụ của đều đang xoay quanh ngọn núi hoang."

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Kỳ Thiên Hà tỏ vẻ tán đồng. Lần tới đây, núi chẳng những hang rắn mà còn phần mộ. Muốn thành yêu cầu nữ quỷ đưa , chỉ thể mạo hiểm núi.

"Ta nghĩ ." Cậu .

Số lượng núi lẽ sẽ hạn chế, nhóm Tiểu Hồng lúc phỏng chừng chuẩn tìm rắn, vẫn nên hành động trễ chút thì hơn.

Con vẹt dùng ga trải giường làm rèm che nắng đơn giản, ngay đó móng vuốt vỗ vỗ đệm giường: "Ngươi nên ngủ trưa ."

"Ta buồn ngủ." Nói xong Kỳ Thiên Hà nhịn ngáp một cái, cơn buồn ngủ khiến hốc mắt ửng đỏ.

Quỷ khí trong cơ thể từ khi trò chơi bắt đầu định lắm, dễ mệt mỏi rã rời, thỉnh thoảng cũng thực sự lúc cảm xúc mất kiểm soát.

Thái độ của con vẹt cứng rắn: "Nghỉ ngơi nửa tiếng."

Kỳ Thiên Hà tiếp tục gượng ép, da thịt chạm giường đệm bỗng nhiên rít lên một tiếng "tê". Không ngoa khi , như đang tảng băng khắc, khe hở ván giường đều đang thấm ngược khí lạnh lên .

Ngoài cửa tiếng bước chân nhỏ. Con vẹt mở cửa, thì thấy , nhưng thấy lá hòe cửa. Hoa văn mặt lá từng chút một thấm ván cửa, dần dần dung hợp đến mức trông như điêu khắc sẵn đó.

Con vẹt đóng cửa kỹ càng, thẳng kết luận: "NPC động tay động chân với căn phòng ."

Kỳ Thiên Hà thở dài: "Đáng tiếc cho một bộ da ."

Yến quả nhiên là kẻ lòng hẹp hòi.

Con vẹt hóa thành thú bông bên cạnh , móng vuốt sắc bén trở nên mềm mại như bông sợi, cần lo lắng sẽ ngộ thương . Từ khi nó lên giường, hàn khí lập tức xua tan ít.

Kỳ Thiên Hà thử sờ soạng đầu thú bông, dòng nước ấm áp chỉ trong thoáng chốc lan theo đầu ngón tay, khỏi mở to mắt: "Ngươi còn năng lực ?"

Dùng còn hơn cả túi sưởi ấm tay.

Con vẹt giơ cánh lên, giới thiệu cho : "Ta dùng quỷ hỏa thiết lập năm mức độ khác , ngươi thể tùy chỉnh theo tình huống."

Kỳ Thiên Hà nhéo một cái, nhiệt độ quả nhiên tăng lên, nhéo thêm một cái.

Lúc con thú bông đang giả c.h.ế.t đột nhiên cử động cổ, dùng đôi mắt đen lay láy cảnh cáo: "Ngủ trưa cho ngoan."

Kỳ Thiên Hà điều chỉnh nhiệt độ về mức thấp nhất, vặn ấm nhè nhẹ, ôm con vẹt một câu thoải mái, rúc đầu chóp cánh cọ cọ, chẳng bao lâu liền ngủ .

Con vẹt coi như thú nhồi bông để ôm ấp cứng đờ móng vuốt, im nhúc nhích.

Không qua bao lâu, đàn ông quấn băng cửa, thoáng qua đứa trẻ đang ngủ ngon lành, hỏi con thú nhồi bông tạm thời: "Hành trình tìm tuổi thơ thế nào?"

Con vẹt giả vờ ngủ, coi như thấy gì.

Tấm rèm che nắng đột nhiên gió thổi tung lên, thời tiết tươi chỉ trong một câu chuyển thành âm u.

Con vẹt mở mắt, dùng chóp cánh che tai Kỳ Thiên Hà , đảm bảo giấc ngủ của đối phương thể liên tục, đồng thời vẻ mặt lạnh nhạt về phía nữ quỷ xuất hiện ngay giữa ban ngày ban mặt.

Ban ngày, thực lực của A Hòe trong phạm vi thể khống chế. Đôi mắt cô như tẩm độc, lẩm bẩm bậy: "Hơi thở quen thuộc, thở quen thuộc..."

Con vẹt nháy mắt hiểu chuyện gì. Kỳ Thiên Hà tuy rằng thu nhỏ, nhưng trong cơ thể vẫn lưu chuyển một phần thở của hắc thủy. Nữ quỷ e là càng nghĩ càng thấy đúng, mới đích tới kiểm tra hư thực.

Khi ngủ tự nhiên là tháo khẩu trang , một giây khi con vẹt kịp che tai, A Hòe thấy dung nhan phiên bản thu nhỏ của Kỳ Thiên Hà. Trong lúc nhất thời, cô não bổ tình tiết cẩu huyết về sự phản bội.

"Niệm Hòe." Bạch Thiền bình tĩnh mở miệng khi đối phương mất khống chế: "Đứa nhỏ tên là Niệm Hòe."

Hơi thở cuồng bạo dần dần yếu , nữ quỷ theo bản năng há miệng lặp : "Niệm... Hòe?" (Nhớ cây hòe/Nhớ về Hòe)

Một con thú bông giải thích thì đủ sức thuyết phục, Bạch Thiền đến đây là dừng.

Người đàn ông quấn băng tiếp lời, mặt vô cảm : "Ngươi hận vì gia đình bức bách mà cưới khác, nhưng bởi vì một lòng nhớ thương ngươi, vợ mới khó chịu nên bỏ theo trai, hiện giờ ngày ngày mượn rượu giải sầu. Đứa nhỏ ngẫu nhiên nguồn gốc cái tên, liền tới xem phụ nữ mà cha ruột nó nửa đời nhớ mãi quên trông như thế nào."

Nữ quỷ còn nghi vấn: "Hắn thật sự lòng với , tại để g.i.ế.c ?"

Người đàn ông quấn băng trả lời, ngược đưa một sự thật thể chối cãi: "Nếu chấp niệm quá sâu, vì nhờ mang một đứa trẻ tới đây mạo hiểm?"

Nữ quỷ vắt hết óc, tìm điểm nào để phản bác.

...

Kỳ Thiên Hà những gì diễn trong phòng, một giấc ngủ dậy thế mà tới hoàng hôn.

Vươn vai một cái, đẩy đẩy con vẹt, đau đầu : "Dậy , chuẩn núi."

Con vẹt thờ ơ: "Rửa mặt , chuẩn khỏi phó bản."

Kỳ Thiên Hà sửng sốt.

Con vẹt: "Đã kết thúc ."

"..." Yết hầu Kỳ Thiên Hà chuyển động, xác định đang mơ: "Đã xảy chuyện gì?"

Con vẹt dùng bối cảnh giới thiệu khi phó bản thăng cấp để trả lời: "Kinh dị là câu chuyện, mà là cái tên."

Một câu khiến càng thêm mờ mịt.

Vắt khô khăn mặt đưa qua, con vẹt dùng cánh nhẹ nhàng vỗ vỗ vai : "Ngươi chỉ cần nhớ rõ, khi chúng rời khỏi phó bản, tên của ngươi là Niệm Hòe."

"???"

---

Loading...