Chỉ Còn Thiếu Mỗi Câu: Ta Là Thần - Chương 56: Nghĩa Trấn (2)

Cập nhật lúc: 2025-12-24 06:15:34
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , hai nữa tới, là Chu Thù Sắt và Chu Triệu Ngư. Chu Triệu Ngư chạy chậm kêu la: "Chị ơi, chậm chút !", ý định che giấu quan hệ chị em.

Kỳ Thiên Hà bỗng nhớ tới Chu Triệu Hà, suy tính vẫn quyết định hỏi Chu Thù Sắt xem cô còn một em trai nào nữa . Rốt cuộc thì ở phó bản , và Chu Triệu Hà chung đụng cũng chẳng vui vẻ gì cho cam, mặc kệ đối phương của Vĩnh Dạ mang .

Chu Triệu Ngư cầm một chiếc lông chim tay, phe phẩy như quạt Ba Tiêu, gặp ai cũng hỏi ghép đôi .

Chu Thù Sắt kiếm một cái ba lô hai vai, khóa kéo một bên lộ chút dấu vết màu trắng.

Kỳ Thiên Hà hỏi: "Hai các đều nhận lông chim ?"

Chu Triệu Ngư gật đầu cái rụp: "Quạt mát cực kỳ, tiếc là thể mang ngoài làm vật kỷ niệm."

Nhìn phản ứng của Tiểu Võ thì việc nhận lông chim chẳng điềm lành gì, gã còn nhắc nhở và nhấn mạnh việc thể chuyển nhượng lông chim, nhưng Chu Triệu Ngư rõ ràng ý định đó.

Kỳ Thiên Hà chằm chằm chiếc lông chim trong tay thêm hai giây.

Như đoán đang nghĩ gì, Chu Triệu Ngư : "Thứ thể làm cầu ước thấy đấy."

Nói xong, nghênh ngang bỏ : "Chị, em ăn đồ nướng, chúng xem bắt gà rừng ."

Kỳ Thiên Hà thu hồi ánh mắt, chỉ cho Liễu Thiên Minh chỗ ở: "Có việc gì thể tới tìm ."

Liễu Thiên Minh nhắc đến hai chơi còn .

Kỳ Thiên Hà nghi hoặc lắc đầu: "Một cũng thấy."

Bọn họ dạo một vòng quanh thị trấn, leo lên chỗ cao quan sát, xác định Nghĩa Trấn bốn phía núi non bao bọc, ở giữa còn một khu rừng sâu lường , núi thi thoảng truyền đến tiếng sói hú, cưỡng ép trèo đèo lội suối thoát ngoài khẳng định là bất khả thi.

Kỳ Thiên Hà về 10 giờ, Tiểu Võ để phần cơm cho . Cậu lùa vội vài miếng lên căn phòng nghỉ mà Tiểu Võ dọn dẹp riêng cho lầu.

Ban đêm ở trấn nhỏ trời tối sớm, qua 0 giờ là tĩnh mịch, ngay cả đèn đường cũng .

Kỳ Thiên Hà giường, bên cạnh chính là cửa sổ, bệ cửa thấp, gần như ngang bằng với mặt giường. Bên ngoài lắp song sắt bảo vệ, bất cứ ai leo lên đều dễ như trở bàn tay.

Nghĩa Trấn đang giữa mùa hạ nóng bức, đóng cửa sổ thì trong phòng ngột ngạt vô cùng, nhưng vì an , Kỳ Thiên Hà vẫn cố nhịn mở. Vốn tưởng sẽ mất ngủ, nào ngờ ngủ một mạch đến tận hừng đông, lúc tỉnh dậy ướt sũng như vớt từ nước lên. Việc đầu tiên Kỳ Thiên Hà làm là mở toang cửa sổ, gió sớm ùa , mát mẻ đến mức linh hồn cũng như gột rửa.

Tiểu Võ chuẩn bữa sáng từ sớm, là tào phớ mới mua về.

"Sắc mặt hơn hôm qua nhiều đấy." Lúc ăn cơm, gã nhận xét.

Kỳ Thiên Hà đáp: "Đêm qua ngủ cũng ."

Miệng nhưng trong lòng chẳng nhẹ nhõm chút nào. Những phó bản từng qua, đêm đầu tiên ít nhiều gì cũng sẽ xảy chút biến cố, đằng đến cấp độ khó S+ mà ngủ ngon lành một giấc, bản chuyện bình thường.

Tiểu Võ : "Lát nữa thể xem Tín Điểu, buổi sáng hứa nguyện ở đó linh nghiệm lắm."

Kỳ Thiên Hà gật đầu, nhanh chóng ăn xong, bước đến cửa đột nhiên hỏi: "Có chỗ nào cần chú ý ?"

Tiểu Võ nhắc nhở: "Nhớ đối xử thiện với những xung quanh."

Gã còn thuận tiện nhấn mạnh nhấn mạnh rằng nhất định trở về 7 giờ tối.

Kỳ Thiên Hà nhớ mang máng hôm qua lông chim cũng xuất hiện tầm giờ đó, liếc mắt Tiểu Võ vẫn đang thong thả ăn cơm, mím môi bước ngoài.

Cánh của tượng Tín Điểu ươn ướt, đôi mắt càng thêm sống động, trông hệt như vật còn sống.

Người chơi đến gần đủ, ngoại trừ chơi thứ 6 từng lộ mặt từ lúc bắt đầu.

Chu Triệu Ngư đeo một cái Hộ Tâm Kính lớn, thứ nhét trong áo cũng thể thấy lồi lên, để trong phòng chẳng tác dụng bảo vệ, nên dứt khoát đeo tồng ngồng ngoài.

Ban đầu Kỳ Thiên Hà tưởng đó là đạo cụ, nhưng Liễu Thiên Minh khẽ lắc đầu với , tới hạ giọng : "Tôi một kỹ năng giám định đạo cụ."

Y chỉ đôi mắt .

Kỳ Thiên Hà phát hiện màu mắt hai bên của y chút khác biệt.

Liễu Thiên Minh: "Trừ phi là đạo cụ hiếm, còn đều thể giám định ."

Đạo cụ hiếm từ ngoại hình đến phẩm chất đều là nhất lưu, tuyệt đối thể xuất hiện hình thái thô kệch thế .

"Vậy thì lạ thật, chỉ một đêm mà lòi cái Hộ Tâm Kính." Kỳ Thiên Hà trầm ngâm: "Liệu liên quan đến chiếc lông chim hôm qua ?"

Liễu Thiên Minh gật đầu, hiển nhiên cũng cùng suy đoán.

Chu Triệu Ngư dạo một vòng quanh Tín Điểu: "Bà cụ chủ nhà chỗ bảo buổi sáng hứa nguyện linh lắm..."

Vừa giả bộ nhắm mắt hứa nguyện.

Kỳ Thiên Hà cũng ước một điều.

Chu Triệu Ngư dường như đặc biệt hứng thú với , sán hỏi: "Cậu ước cái gì thế?"

Kỳ Thiên Hà trả lời, bước lên gạt nhẹ cánh Tín Điểu, tùy tay lật một chiếc lông vũ lớn lên, bên giấu một xấp giấy dày, mấy chiếc lông quanh đó cũng .

Hôm qua cảm thấy bộ lông cánh của con chim xù lên mất tự nhiên, đặc biệt là tối qua lúc quan sát cùng Liễu Thiên Minh từ cao, đường cong bên hông tượng mượt mà.

Giấy đỏ chữ đen, nét chữ khác nhưng nội dung thì đại đồng tiểu dị: Xin Tín Điểu khoan dung, cho chúng con rời khỏi Nghĩa Trấn.

"Hình như là phương thức hứa nguyện độc quyền của cư dân thị trấn ." Kỳ Thiên Hà xem qua từng tờ: "Xem bọn họ đối với Tín Điểu là tôn sùng bề ngoài, mà giống sợ hãi hơn."

Nhét tờ giấy về chỗ cũ, Kỳ Thiên Hà rủ Liễu Thiên Minh tìm hiệu sách trong trấn.

Chu Thù Sắt và Chu Triệu Ngư dường như tính toán khác, bên cạnh Tín Điểu cúi đầu bàn bạc.

Cư dân trong trấn dễ chuyện, Kỳ Thiên Hà tùy tiện hỏi một câu, đối phương lập tức nhiệt tình dẫn đến hiệu sách.

Hiệu sách chỉ vài kệ, phân loại lộn xộn. Hai phân công , Kỳ Thiên Hà tìm lịch sử thị trấn, Liễu Thiên Minh phụ trách thu thập tư liệu liên quan đến Tín Điểu. Sách chuyên giới thiệu về Nghĩa Trấn ít, mãi Kỳ Thiên Hà mới moi một cuốn sách mỏng, phần lớn là miêu tả cảnh, giới thiệu địa hình lân cận và một văn hóa ẩm thực.

Trong đó một món ăn thu hút sự chú ý của , tên là "Canh quả cát". Giới thiệu rằng mấy năm đại hạn, thị trấn mất mùa, đào loại quả trong núi, đói quá hóa liều ăn vài quả, đó mang quả về, nấu thành canh chia cho những khác. Canh quả cát dần dần lưu truyền trở thành món đặc sản địa phương.

Liễu Thiên Minh thấy lâu động tĩnh, tới liếc qua hỏi: "Cậu cảm thấy loại quả vấn đề?"

Kỳ Thiên Hà lắc đầu, chỉ hai chữ "đại hạn", cảm thấy thể khai thác thêm nhiều thông tin hữu ích từ đó.

"Thử xem sẽ ."

Liễu Thiên Minh đến chỗ ông chủ, nếm thử canh quả cát, hỏi xem quanh đây chỗ nào bán, làm như lơ đãng nhắc tới chuyện đại hạn của thị trấn.

Sắc mặt ông chủ nháy mắt biến đổi: "Chuyện từ mấy chục năm , làm mà nhớ ."

Ngữ điệu mất tự nhiên, cố ý lảng tránh ánh mắt... Những hành vi đều phản chiếu nội tâm bình tĩnh của ông lúc .

Liễu Thiên Minh đặt sách xuống, đầu Kỳ Thiên Hà, hiệu ngoài chuyện.

Ra đến bên ngoài y mới mở miệng: "Mấy năm đại hạn đó, chắc chắn xảy chuyện gì."

Kỳ Thiên Hà: "Con khi rơi cơn đói khát cực độ dễ đ.á.n.h mất lý trí."

Liễu Thiên Minh nhạt: "Chỉ sợ đ.á.n.h mất chỉ là lý trí ."

Vừa dứt lời, Liễu Thiên Minh đột nhiên dừng bước.

Kỳ Thiên Hà về phía : "Tiên sinh Đông Nhật."

Người đàn ông quấn băng vải khẽ gật đầu với , coi như đáp .

Kỳ Thiên Hà vẫn luôn tò mò chơi thứ 6 là ai, Liễu Thiên Minh hiển nhiên cũng để ý vấn đề . Đã phó bản mà còn từng xuất hiện, chuyện chút vi diệu.

Liễu Thiên Minh: "Người mang quả thật thần bí."

Băng vải nam: "Sự việc phát sinh đột ngột, lẽ khá phiền não, trốn tránh dám gặp ."

Cụm từ "sự việc phát sinh đột ngột" dùng đầy ẩn ý, giống như việc phó bản là ý nguyện của đương sự.

Ánh mắt của gã đàn ông quấn băng vải cứ cố ý vô tình đảo qua Kỳ Thiên Hà.

Kỳ Thiên Hà lo lắng cũng giống như những chơi khác, đừng là một kẻ năng lực tàng hình thật nhé, loại năng lực hố đồng đội thì đúng là hại c.h.ế.t đền mạng.

Cậu thử giao tiếp với con vẹt trong đầu: "Giúp tao xem thử quanh đây chơi nào đang trốn ?"

Con vẹt hề tỏ thái độ.

Kỳ Thiên Hà thử gọi một tiếng.

Vẫn phản ứng.

"..."

Đột nhiên nghĩ đến điều gì, ánh mắt Kỳ Thiên Hà nháy mắt đổi, ngước mắt xuyên qua cặp kính râm của gã băng vải, phảng phất như thấu đối phương.

Gã băng vải hài hước : "Đang tìm ?"

Sự biến hóa nhỏ trong mắt Kỳ Thiên Hà biến mất, ngữ điệu mang theo chút nghi hoặc: "Tìm nào cơ?"

Gã băng vải chằm chằm gần một phút gì, bỗng nhiên nhếch khóe miệng, lớp băng vải bên cạnh cũng vặn vẹo theo một độ cong mất tự nhiên: "Vậy là hiểu lầm ."

tới, chậm rãi bước lướt qua Kỳ Thiên Hà, hiệu sách mà bọn họ rời khỏi.

Đợi nọ trong, Liễu Thiên Minh mới mở miệng: "Tuy các đang chơi trò bí hiểm gì, nhưng vẻ chiếm thế thượng phong."

Nụ của Kỳ Thiên Hà nhạt : "Sẽ lâu ."

Cậu một phỏng đoán lắm, con vẹt chính là chơi thứ 6, hơn nữa là tham gia trò chơi trong tình trạng tự nguyện. Trước khi phó bản, lúc gã băng vải xuất hiện, con vẹt còn giới thiệu đạo cụ của đối phương cho , ngữ khí lúc đó bình thường, giống như quen , nếu ít nhiều gì cũng sẽ chút phòng .

"NPC dặn về ăn trưa đúng giờ," đến ngã rẽ, Kỳ Thiên Hà dừng bước : "Tôi về đây."

Hiện tại còn sớm mới đến giữa trưa, câu ít nhiều phần lấy lệ. Liễu Thiên Minh việc riêng cần làm: "Được." Ngừng một chút bổ sung: "Gặp rắc rối giải quyết thể tới tìm ."

Kỳ Thiên Hà gật đầu, quả thực về nhà Tiểu Võ một chuyến . Vừa định gõ cửa thì phát hiện cửa thế mà khóa.

Trong bếp bay một mùi tanh, Kỳ Thiên Hà tới, thấy Tiểu Võ đang thuần thục làm cá. Kỹ thuật lạng cá của gã , từng miếng thịt đều mỏng như cánh ve, dùng nước trong rửa qua một cái, cũng mang cảm giác ghê tởm như những món mặn mà NPC ở các phó bản khác xử lý.

Nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của Kỳ Thiên Hà kính, Tiểu Võ còn giật thon thót.

Kỳ Thiên Hà chút hổ: "Tôi thấy cửa khóa nên thẳng ."

Tiểu Võ "ồ" một tiếng, chắt nước trong đĩa , : "Trong thị trấn an , buổi tối đóng cửa cũng sẽ trộm ."

Để đề phòng vạn nhất, tối qua Kỳ Thiên Hà đóng cửa sổ ngủ, nóng, giờ chợt cửa phòng lầu đôi khi còn chẳng thèm khóa, nên gì cho . Ngập ngừng một chút, nhịn : "Lúc đến đây hôm qua, còn thấy dùng chìa khóa mở cửa mà."

Tiểu Võ đặt con cá sang một bên, bắt đầu chặt xương bò, cúi đầu nên thấy rõ thần sắc: "Từ 6 giờ đến 8 giờ tối, khóa cửa sẽ tai họa ngầm về an ."

Kỳ Thiên Hà thuận đà hỏi tiếp.

Tay cầm d.a.o phay của Tiểu Võ dừng giữa trung, khóe miệng ngậm một tia lạnh lẽo: "Có một kẻ lòng khó lường, nhận lông chim xong giữ, liền sẽ lén giấu nhà khác."

Dường như nhớ tới chuyện gì vui, gã hung tợn nện mạnh d.a.o phay xuống thớt.

"Anh chứ?" Kỳ Thiên Hà hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chi-con-thieu-moi-cau-ta-la-than/chuong-56-nghia-tran-2.html.]

Nước trong nồi sôi, Tiểu Võ đổ xương bò , bên bếp lò về phía bức tranh treo trong phòng khách: "Khi cha còn sống, làm như ."

Kỳ Thiên Hà từng thử hỏi về việc nhận lông chim sẽ xảy chuyện gì nhưng đáp án, trong tình huống bèn đổi chiến thuật: "Người đưa lông chim cho cha , hiện tại đang ở ?"

"Qua đời ." Tiểu Võ đáp: "Không lâu khi ba xảy chuyện, đó nhận lông chim."

Gã đột nhiên chút kích động, dùng trán húc húc tấm kính cửa sổ: "Mọi tội nghiệt đều thể qua mắt Tín Điểu."

Kỳ Thiên Hà cắt ngang dòng hồi ức của Tiểu Võ, hỏi kỹ càng về việc những chơi hôm qua đang ở tại những hộ gia đình nào, phương hướng .

Tiểu Võ tỉ mỉ kể hết, Kỳ Thiên Hà tranh thủ thời gian vội vàng cửa. Dù rõ đôi mắt Tiểu Võ đang xuyên qua lớp kính chằm chằm bóng lưng , bước chân cũng hề dừng .

Tiểu Võ nhớ rõ chi tiết cụ thể, ví dụ như nhà nào chứa vị du khách nào, nhưng nhớ rõ tất cả những lôi kéo du khách về nhà.

Kỳ Thiên Hà loại trừ từng hộ từ tây sang đông, gõ cửa từng nhà dựa theo đặc điểm ngoại hình để đối chiếu, thế mà phát hiện ở gần nhất là gã băng vải, ngay đó là hai chị em nhà họ Chu. Giờ bọn họ đều ở nhà, trấn dân nhiệt tình suýt nữa thì kéo Kỳ Thiên Hà uống tán gẫu.

Chỗ ở của Liễu Thiên Minh từ sớm, chỉ còn nơi cuối cùng... Nhà Trấn trưởng.

Trấn trưởng họ Khâu, tên Khâu Hạc, trong trấn gọi ông là ông Hạc.

Khi Kỳ Thiên Hà gõ cửa, Khâu Hạc đeo kính lão dày cộp xuất hiện, hồi lâu mới : "Cậu chính là vị du khách Tiểu Võ nhặt ."

Cách hình dung cứ như so sánh với một món đồ vật.

Kỳ Thiên Hà so đo, hỏi thẳng: "Vị du khách ở nhờ nhà ngài đó ?"

Trấn trưởng lắc đầu: "Sáng sớm ngoài ."

So với những khác, Trấn trưởng là hiếm hoi tỏ rụt rè, Kỳ Thiên Hà đợi mãi cũng thấy ông mời nhà uống , cuối cùng đành bất đắc dĩ chủ động : "Tôi trò chuyện với ngài một chút để tìm hiểu văn hóa Nghĩa Trấn."

Trấn trưởng vội vàng hoan nghênh. Trong nhà ông còn một bà lão, lúc bà mang trái cây mời, Trấn trưởng giới thiệu: "Đây là nhà , Trương Vĩ Oanh."

"Vĩ Oanh?" Kỳ Thiên Hà: "Đây chẳng tên một loài chim ?"

Trấn trưởng: "Người trong trấn đều lấy tên các loài chim để đặt tên."

Thấy lộ vẻ hứng thú, Trấn trưởng tiếp tục : "Nghĩa Trấn bốn bề là núi, từ sớm các nơi đều lưu truyền thuyết về Sơn Thần. Sơn Thần của Nghĩa Trấn chúng là một loài thần điểu."

Kỳ Thiên Hà: "Tín Điểu?"

Biểu cảm của Trấn trưởng cứng đờ trong thoáng chốc, nhưng vẫn gật đầu.

Kỳ Thiên Hà chuyển chủ đề: "Tôi thấy ở hiệu sách giới thiệu về món canh quả cát, thứ ngon ?"

"Chẳng qua là thứ dùng để lấp đầy bụng khi mất mùa, gì đến ngon ."

Ông chủ hiệu sách thì kín như bưng về nạn đói năm xưa, một chữ cũng nhắc, Kỳ Thiên Hà vốn ôm nhiều hy vọng ở Trấn trưởng, ngờ ông chủ động khơi chuyện cũ : "Năm đó mấy tháng trời giọt mưa nào, nơi là chỗ dựa ông trời để kiếm cơm. Người lớn còn thể ăn vỏ cây cầm cự, trẻ con thì t.h.ả.m hơn, tiêu hóa nổi thứ đó."

Những chuyện đó trong sách ghi chép, Kỳ Thiên Hà thuật đoạn đó: "Có đào quả cát."

Trấn trưởng lắc đầu: "Không đào , là Tín Điểu đưa tới... Lúc đói đến thần trí rõ, ngay khi sắp từ bỏ mạng sống, chân trời đột nhiên xuất hiện một con chim thần kỳ, bay gần ném xuống một chùm quả. Người trẻ tuổi cảm thấy đây là thần ban ân cho , vì thế một nữa thắp lên hy vọng."

Kỳ Thiên Hà ông kể cả diễn biến tâm lý nhân vật, : "Ngài tìm hiểu cũng kỹ càng thật đấy."

Trấn trưởng nghiêm mặt : "Bởi vì chính là Tín Điểu cứu vớt năm đó."

Câu chuyện đến chỗ đặc sắc, ông ngưng chủ đề : "Vừa khéo nhà còn ít quả cát, để nấu cho nếm thử."

Không cho Kỳ Thiên Hà cơ hội từ chối, Trấn trưởng đến cái bồn bên cạnh cùng vợ bận rộn chuẩn .

Kỳ Thiên Hà cảm giác , dậy cửa: "Tôi còn việc, ở lâu ."

Cửa rõ ràng khóa, nhưng kéo thế nào cũng mở.

Trấn trưởng lặng yên một tiếng động đến lưng : "Cậu đang làm gì thế?"

Luồng khí lạnh âm u lan từ cổ xuống cổ áo, Kỳ Thiên Hà ung dung buông tay: "Cửa nhà ngài hình như hỏng ."

Trấn trưởng phảng phất như thấy câu , lẩm bẩm một : "Canh quả cát sắp ."

Kỳ Thiên Hà tiếp tục kéo cửa, ông gà bà vịt: "Cửa hỏng thật ."

Mùa hè nóng bức, vận động một chút là đổ mồ hôi, trán Kỳ Thiên Hà lấm tấm mồ hôi. Trấn trưởng hình ảnh sức kéo cửa, giống như đang xem một con gà con giãy c.h.ế.t, ánh mắt đầy vẻ trào phúng.

Kỳ Thiên Hà là một kiên trì: "Cửa hỏng , để sửa giúp ngài."

Dứt lời, như làm ảo thuật, lấy một cái xẻng nhỏ, dùng sức đập mạnh một cái. Ổ khóa vốn phòng thủ kiên cố lập tức đập nát tại chỗ, chẳng cần đẩy, nó tự động hé một khe hở.

"Ơ? Mở ."

Kỳ Thiên Hà làm vẻ kinh ngạc, bước một bước ngoài, khí nóng hầm hập lúc vẻ tươi mát lạ thường. Cậu vươn hai tay đón ánh mặt trời, Trấn trưởng phía , nửa chìm trong bóng tối.

Kỳ Thiên Hà đầu : "Không phá thì xây, tìm thợ khóa cho ngài ngay đây."

Cậu tin giữa thanh thiên bạch nhật, Trấn trưởng dám công nhiên động thủ với .

Sự thật cũng đúng là như , Trấn trưởng treo lên nụ : "Cậu chuyện xưa của trấn nhỏ ? Lát nữa chúng uống canh quả cát chuyện."

Kỳ Thiên Hà chuyện chút khách khí: "Tôi còn trẻ, uống canh Mạnh Bà... nhầm, canh quả cát."

Một bát canh quả cát xuống bụng, phỏng chừng thẳng qua cầu Nại Hà luôn.

Nụ của Trấn trưởng vặn vẹo trong giây lát, ánh mắt dường như bất mãn.

Kỳ Thiên Hà hỏi: "Ở thợ khóa?"

Trấn trưởng nín thinh một chữ.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Kỳ Thiên Hà dứt khoát xuống lề đường, tạm thời ý định rời : " , vị khách ở nhà ngài trông như thế nào?"

"Giống ."

Là một tên tiện nhân.

Bốn chữ Trấn trưởng , giữa mày nhăn thành rãnh sâu, hiển nhiên bất mãn với vị du khách trong nhà.

Mặt trời lên đến đỉnh điểm, mặt đất nóng bỏng, Kỳ Thiên Hà dậy, cảm thấy buổi sáng nay đợi , còn lời NPC về ăn cơm đúng giờ.

"Chiều đến." Cậu .

Cá phi lê hầm ớt, canh xương bò, viên nếp... Tiểu Võ làm một bàn đồ ăn phong phú. Kỳ Thiên Hà gắp một miếng đưa miệng, cay, kích thích vị giác.

"Không đủ ăn làm thêm." Tiểu Võ tự múc cho một bát canh.

Kỳ Thiên Hà cảm giác như đang ăn cơm cúng vong.

"Sắp đến hoàng hôn ." Tiểu Võ thình lình thốt một câu.

"Còn sớm mà." Kỳ Thiên Hà: "Giờ mới giữa trưa."

"Nhanh lắm." Tiểu Võ nhai cơm tẻ: "Sắp đến giờ thả lông chim ."

Kỳ Thiên Hà tạm thời tâm lý kháng cự việc nhận lông chim. Trong tiềm thức, còn bắt một cái, mới phó bản ba ngày, độ nguy hiểm thường sẽ quá lớn, đây là thời gian vàng để nắm bắt thông tin.

Kỳ Thiên Hà ăn cơm nhanh, ăn xong liền định chạy cửa nhà Trấn trưởng chặn .

Nào ngờ Tiểu Võ ngăn .

"Hôm nay thể ngoài nữa."

Kỳ Thiên Hà: "Tại ?"

"Tóm thể." Tiểu Võ nuốt nước miếng: "Hôm qua lông chim trôi nổi ở gần đây, hôm nay khả năng sẽ rơi xuống chỗ ."

Đã đến nước , Kỳ Thiên Hà thể cố đ.ấ.m ăn xôi đối đầu với NPC, đành trở về phòng nghỉ. Cửa sổ mở toang, gió thổi thẳng mặt, giường, thử gọi con vẹt vài nhưng vẫn hồi đáp.

Thị trấn ban ngày cũng yên tĩnh, Kỳ Thiên Hà mơ màng ngủ , một giấc mộng , kịp tận hưởng trong mơ bao lâu thì ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng đập cửa dồn dập.

"Mau đây!"

Kỳ Thiên Hà giường hai giây, ngáp một cái đầy buồn ngủ mới chậm rì rì mở cửa.

Sự nôn nóng của Tiểu Võ chỉ thiếu điều thẳng lên mặt.

Kỳ Thiên Hà: "Lông chim tới ?"

"..." Bị cướp lời thoại, Tiểu Võ khựng một chút mới : "Mau xuống lầu với ."

Chân trời một mảng ráng đỏ cực , chiếc lông chim khổng lồ như một con thuyền nhỏ, trôi nổi xuyên qua biển mây, cuối cùng từ từ hạ xuống. Kỳ Thiên Hà nảy sinh một loại ảo giác hoang đường, con "thuyền" cập bờ, và chính là cái "bến" mà nó tìm kiếm.

Khi lấy tinh thần, kinh ngạc phát hiện vươn hai tay từ lúc nào, chiếc lông chim gọn trong lòng bàn tay, gió nhẹ thổi qua, những sợi lông tơ mịn màng cũng rung rinh theo.

Tận mắt thấy lông chim chọn Kỳ Thiên Hà, Tiểu Võ lúc mới thở phào nhẹ nhõm một dài, thấy phần đuôi lông chim màu đen, ánh mắt khỏi hiện lên vẻ đồng cảm.

Kỳ Thiên Hà cũng chú ý tới điểm đen mất tự nhiên đó, hỏi xem nó đại diện cho điều gì.

"Chắc là dính chút bụi thôi." Tiểu Võ xoay định dọn bàn.

Khóe miệng Kỳ Thiên Hà nhếch lên: "Anh xem nếu nhét cái lông chim xuống gối của thì sẽ thế nào?"

Tiểu Võ đột ngột đầu , dùng sức túm lấy vai , như nuốt sống .

Kỳ Thiên Hà cũng vội, gạt tay gã khỏi vai, thuận tiện kéo cái ghế xuống, bắt đầu dùng lông chim quạt mát. Đừng chứ, mát thật đấy, còn mang theo mùi hương nhàn nhạt, thảo nào hôm qua lúc Chu Triệu Ngư quạt, biểu cảm hưởng thụ đến thế.

Giằng co một hồi, Tiểu Võ rốt cuộc thỏa hiệp: "Màu đen đại diện cho bên Bị Cho, màu đỏ là bên Cho."

Kỳ Thiên Hà nháy mắt hiểu: "Mỗi ngày sẽ hai chiếc lông chim rơi tay hai khác , cầm lông đỏ cho cầm lông đen một món đồ?"

Tiểu Võ gật đầu.

Kỳ Thiên Hà liếc phần đuôi lông chim tay: "Nếu thì bên màu đen chẳng lợi hơn ?"

Nụ của Tiểu Võ đầy châm biếm: "Loại tặng cho là tiếp nhận động, bất kể đối phương cho cái gì, đều nhận. Đương nhiên bên tặng cho cần xuất phát từ thật tâm, đó là thứ cho nhất."

Kỳ Thiên Hà dừng quạt: "Nói cụ thể hơn chút ."

Tiểu Võ chỉ : "Nếu bắt cho một món đồ, cho cái gì nhất?"

Kỳ Thiên Hà trầm mặc suy nghĩ: "Tiền trọ, đáng tiếc hiện tại một xu dính túi."

"Tín Điểu sẽ giúp thực hiện." Tiểu Võ nắm chặt tay: "Chỉ cần đó là ý nghĩ chân thật nhất của , ngày hôm sẽ nhận tiền trọ."

Trong mắt Kỳ Thiên Hà hiện lên vài phần kinh ngạc: "Từ thành ?"

Tiểu Võ nhấn mạnh: "Là Tín Điểu thần thông quảng đại."

Kỳ Thiên Hà dậy dạo trong phòng, một lát hỏi: " làm lông chim đen đang ở trong tay ai?"

Tiểu Võ: "Trên lông chim đỏ khắc tên."

Kỳ Thiên Hà: "Thì là thế."

Loading...