Chap 7:
/Ugh..hực…/
[Hửm, tiếng gì thì .]
/Hự../
[Là Luân ? Em gì chăng?!]
Chỉ mới nảy suy nghĩ đó thì Khang vội vàng xuống giường và chạy đến phòng Luân mà gõ cửa hỏi:
“Luân ơi, thấy tiếng gì đó. Cậu ?!”
…
“Tôi đấy nhé!”
/Cạch/
Khang cảm thấy sự quen thuộc. Vì mặt là hình ảnh Luân đau đớn và những chiếc ống thuốc ức chế vương vãi sàn.
Tuy nhiên chần chừ nữa. Khang thuần thục xuống đối diện Luân, xoay lưng và :
“Cắn .”
Như thể cái bản năng của Luân vì từng thoả mãn nên càng cuồng bạo hơn, thể chống cự nó dù chỉ là phần nhỏ. Luân vội vàng cắn xuống.
sự khác biệt.
Sau một thời gian, Khang mệt lả và . Còn Luân vì thoả mãn phần nao nên lấy chút tỉnh táo.
Như choàng tỉnh dậy từ cơn mê, cảm thấy choáng váng nhưng cảm nhận đang ôm gì đó.
Khi nhận , tim như ngừng đập.
“Anh Khang..?”
…
Không gì đáp cả. Điều càng làm con tim đang treo lơ lửng của bóp nghẹn.
Cậu như quên cách thở trong vài giây khi cảm nhận mùi m.á.u đầy trong khoang miệng
Luân vội vàng với tay và tìm đến động mạch cổ của đang yên trong lòng. Đến khi ngón tay cảm nhận nhịp đập và nhịp thở đều.
Khoảnh khắc mới thực sự buông thõng trái tim .
Cậu siết chặt con trai lòng và tựa đầu lên hõm cổ.
[Mình buông ..]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chao-anh-anh-sang-cua-em/hat-giong-nay-mam.html.]
[Sao cảm thấy quen thuộc nhỉ.. Lần cũng như ?]
Trong giây phút lấy chút bình tĩnh. Cậu mới nhận nhịp đập rộn ràng của trái tim .
Điều cũng giải thích vì luôn cảm thấy cô đơn khi về tối. Vì lúc đó ở đây Khang.
Cũng giải thích vì dạo gần đây cảm thấy nhẹ nhõm và sức sống hơn. Vì Khang luôn ở bên .
Như ngộ điều gì, con tim đập rộn ràng. Tâm trí trống rỗng, dù cơn nhiệt vẫn còn nhưng đặc biệt cảm thấy mặt đang nóng.
Cậu càng ôm chặt con trai hơn nữa, chặt hơn nữa…
[ làm gì với trân trọng thế ?]
…
Khang bỗng đánh thức vì cảm giác nhức nhói nơi gáy.
[Trời sáng .]
[Luân!]
Cậu vội kiểm tra Luân thì khựng . Vì Luân thức giấc và đang thẳng . Trong khoảnh khắc Khang tưởng như Luân lấy thị giác.
“Cậu cảm thấy như nào Luân?”
“Lần cũng như ?”- Luân hỏi
“...”
“Lần đó cũng như ?”
Khang gì vì trong khoảnh khắc đó cảm nhận sự áp lực từ thứ “Alpha” mà luôn bàn tán . Nó như bóp nghẹt lấy đối diện.
lẽ thứ áp lực vốn như đang ve vuốt và chua xót như ?
“Tôi hiểu gì cả.”
“Cậu nghỉ ngơi thêm lẽ vẫn còn mệt mỏi lắm.”
Nói Khang định dậy nhưng bây giờ mới nhận đang Alpha ôm chặt đến như nào. Và hình như nó càng chặt hơn khi trả lời.
“Em hỏi đó em cũng làm thương như ..?”
Khang vội lấy tay che vết thương khô m.á.u nơi cổ. Dù Luân thấy nhưng luôn cảm thấy như đang bắt quả tang .
“Bị thương gì cơ? Cậu nghĩ nhiều .”
“Tôi xuống nhà , nghỉ ngơi thêm .”
Lần Khang một lực kéo về và ngã xuống một vòng tay vững chãi, thấy:
“Em xin ..”
Rồi đó thả và để khỏi phòng.