CHƯƠNG 02: MỌI THỨ ĐÃ SẴN SÀNG
Rin và James dành cả phần còn của ngày hôm đó để cùng dọn dẹp tầng , nơi vốn là gian sinh hoạt riêng của James.
"Cuối cùng cũng xong " Rin lên tiếng.
"Ừ... cảm ơn em nhiều vì giúp . Làm ơn hãy nhận tờ 100 đô như một lời cảm ơn nhé!" James nài nỉ.
"Tiền ạ? Em cần " Rin đáp .
"Sao cơ?! em giúp cả ngày trời mà?!". "Em nhận tiền chứ... Ý là, em thậm chí còn giúp sắp xếp thứ theo những cách mà bao giờ nghĩ tới nữa" James .
"Em vẫn sẽ nhận " Rin quả quyết.
" đãi em cái gì đó chứ!" James nài nỉ. "Đi mà Rin...".
Rin thở dài. Anh sẽ để yên nếu gì đó mất. "Vậy sáng mai khi nào rảnh, uống cà phê nhé?".
James mỉm rạng rỡ. "Được chứ! Tất nhiên ! Anh một quán cà phê tuyệt lắm!".
"Quán nào cơ? Coffee Beans Co. ạ?".
"Còn xịn hơn thế nhiều!".
Rin thể phủ nhận rằng cũng đang cảm thấy khá hào hứng cho ngày mai. "Được , em về nhà nghỉ ngơi để chuẩn cho ngày mai đây".
"Đ-đợi ! Anh nên... lấy điện thoại của em để thể nhắn tin chi tiết thứ" James chợt .
"Ồ . Như sẽ tiện hơn" Rin trả lời.
Cả hai trao đổi điện thoại cho , Rin chào tạm biệt để bộ về nhà. Lúc đó tám giờ tối.
Ôi trời... điện thoại cho em ...! James thầm nghĩ.
CHƯƠNG 03: BUỔI HẸN HÒ
James tốn cả buổi trời chỉ để chọn trang phục cho cuộc gặp với Rin tại quán cà phê. Thậm chí, loay hoay lâu đến mức Rin đến tiệm sách từ sớm, ít nhất là sớm hơn so với sự chuẩn của James.
"Anh James? Anh ?" Rin gọi vọng lên từ tầng .
James vội vã chạy xuống và lóng ngóng bước từ tấm rèm quầy tiếp tân. Anh mặc một chiếc quần jeans cùng áo sơ mi kẻ ca-rô đang cài dở nút. "A- xin ! Anh chuẩn lâu!".
"Chà, hôm nay ăn mặc bảnh bao đấy" Rin khen ngợi. " mà, nút áo đầu tiên của cài kìa. Anh cố tình để ạ?".
"À... ừ... đúng , là cố ý đấy!" James lúng túng nhanh tay cài nút áo .
"Em thấy để hở trông hơn đó." Rin nhận xét. Thế là James vội vàng mở nút áo đầu .
"Được ! Vậy luôn bây giờ chứ?" James hỏi.
"Vâng. Em cũng đang mong chờ xem quán cà phê mà khen nức nở nó đây" Rin đáp.
"Tin , nó tuyệt lắm!" James hào hứng khẳng định. "Nó chỉ cách đây vài dãy nhà về phía bên trái thôi!".
"Thế ạ? Thường thì em ít khi dạo quanh khu phía bên trái thị trấn lắm. Em dừng chân ở tiệm của luôn, đây là xa nhất về phía của em đấy" Rin chia sẻ.
"Thật ?! Vậy là em bỏ lỡ nhiều thứ ho lắm đó, nhóc ạ!".
"Thế ạ? em nghĩ phía bên chắc cũng như thôi".
James bật : "Để xem khi em tự trải nghiệm thì sẽ thấy thế nào nhé!".
Rin và James cùng rảo bước về phía bên trái của thị trấn. Rin thừa nhận rằng, phía bên nhiều cửa hiệu thời trang và các quán cà phê nhỏ xinh hơn hẳn. Thậm chí còn cả một nhà hàng nhỏ nữa.
"Phía bên thị trấn nhộn nhịp thật đấy..." Rin thốt lên.
"Anh bảo mà!" James mỉm đắc ý.
"Em đang thắc mắc là... liệu khi uống cà phê xong, thể mua sắm một chút ?" Rin ngập ngừng hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chang-trai-va-tiem-sach/chuong-02-chuong-04.html.]
"Hửm? Ồ, tất nhiên ! Cứ để bao, coi như mời em nhé~".
Rin mỉm , đôi má khẽ ửng hồng. "Cảm ơn ... nhưng em tốn quá nhiều tiền . Nhất là khi đang tự vận hành một tiệm sách nữa. Em e là việc kinh doanh sách chắc cũng lãi lắm...!".
James mỉm dịu dàng: "Không Rin. Một khi , nghĩa là đủ khả năng và cả tấm lòng để làm điều đó".
Rin ngước James, ánh mắt thật chân thành. Điều đó khiến cảm thấy thật bình yên.
"Vâng... thì ạ" Rin khẽ đáp.
Cả hai đến quán cà phê và gọi món đồ uống yêu thích của .
"Em gọi món gì thế?" James hỏi.
"Một ly matcha latte ạ" Rin trả lời.
"Matcha á? Anh cái đó vị như cỏ ...".
Rin bật : "Mỗi một khẩu vị mà . Với em thì nó giống như vị xanh truyền thống thôi. Ý em là, bản chất của matcha vốn là xanh dạng bột mà".
"Thật á? Anh bao giờ nghĩ tới chuyện đó luôn..." James ngạc nhiên thốt lên.
Rin , ban đầu cứ ngỡ James đang đùa, nhưng nhận nghiêm túc. "Hì... ..." Rin đáp lời một cách đầy gượng gạo.
CHƯƠNG 04: HIỂU LẦM (PHẦN 1)
Đó là một ngày thứ sáu bận rộn tại tiệm sách. Trong lúc James bận học ở trường, thuê một bạn tên là Kayla đến trông tiệm giúp. Cô 18 tuổi và đang theo học các lớp đại học trực tuyến.
"Kayla! Xin nhé, em đến muộn! Bận tập bóng rổ đến tận 6 giờ mới xong...!" James hớt hải lao qua cánh cửa tiệm.
Kayla mỉm : "Không James. Điều đó nghĩa là hôm nay sẽ trả lương hậu hĩnh hơn, đúng chứ?".
"À... ừ..." Khi nào tiền ... James thầm nghĩ. "Giờ chị thể về đó! Em sẽ cố gắng gửi lương cho chị chủ nhật !".
"Cảm ơn nhé! Hôm nay tiệm khá đông khách, xứng đáng nhận thêm tiền thưởng đấy~".
"Rồi , cũng ! Em sẽ trả cho chị chủ nhật, ?".
"Ok! Hẹn gặp nhé!". Kayla vẫy tay chào tạm biệt rảo bước trạm xe buýt để về căn hộ của . Nơi cô ở cách thị trấn 45 phút lái xe.
"Hôm nay của quý khách chỉ bấy nhiêu thôi ạ?" James hỏi một vị khách.
" , mua đứt mấy cuốn để giữ chúng mãi mãi" Cụ bà ôn tồn đáp.
"Dạ ... tổng cộng của bà là 15 đô ạ, cảm ơn bà... tiếp theo ạ!" James nhanh nhẹn tiếp đón.
"Tôi thuê những cuốn ". Một phụ nữ trẻ với mái tóc đen dài cất tiếng. Cô một nốt ruồi duyên mặt, một vẻ thực sự gây ấn tượng. Và ngay bên cạnh cô chính là... Rin?!
"Rin?! Em làm gì ở đây thế?" James sửng sốt.
"Ồ? Cậu cũng Rin ? Thằng bé đáng yêu lắm đúng ?!" Người phụ nữ trẻ mỉm .
James bỗng cảm thấy một chút ghen tị len lỏi. "À... . Thế thôi đúng ạ?".
" thế!".
"Được . Phí thuê sách của cô là 1 đô cho mỗi ngày. Làm ơn trả sách chủ nhật tới nhé" James thông báo.
"Cảm ơn !". Người phụ nữ cùng Rin rời khỏi tiệm sách.
James nhịp những ngón tay lên mặt quầy tiếp tân, lòng bồn chồn yên. Người phụ nữ đó rốt cuộc là ai chứ? Công nhận là cô xinh thật... nhưng tại cô cùng Rin?!
James bắt đầu suy diễn lung tung. "Khốn khiếp thật!" Anh vô tình thốt lên thành tiếng.
"Ơ... chứ ạ?" Một vị khách nữ gần đó ái ngại hỏi.
"À- ! Chỉ là... vấp ngón chân thôi! Hôm nay chị mua gì ạ?".
Làm mà vấp ngón chân khi đang giày bít mũi cơ chứ? là một kỳ quặc...Vị khách thầm nghĩ.