CHÀNG THIẾU NIÊN NĂM ẤY TÔI TỪNG YÊU - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-04-23 18:42:19
Lượt xem: 637

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

10.

Tôi chạy ngoài khu dân cư để bắt xe. Hai mươi sáu năm ứng dụng đặt xe, việc vẫy taxi vô cùng khó khăn, đặc biệt hôm nay là đêm Giao Thừa, phương tiện đường thưa thớt vô cùng.

Tôi đợi đồng hồ với tâm trạng như lửa đốt. Không , cứ trì hoãn thế sẽ kịp mất! Tôi men theo ký ức, dốc hết sức bình sinh chạy bộ về phía địa điểm xảy chuyện năm đó. Giữa đường, gặp một lao động đang đạp chiếc xe đạp cũ nát. Tôi quyết đoán rút hết tiền trong để mua chiếc xe của ông . Không dám lãng phí dù chỉ một giây, đạp xe điên cuồng, bàn đạp như bốc khói chân.

Khó khăn lắm mới tới con ngõ ngang dọc đan xen của năm xưa. Tôi giảm tốc độ, đạp xe gào lớn: "Lạc Thư——! Lạc Thư——!"

Người qua đường đều với ánh mắt kỳ quặc, nhưng chẳng màng, tiếp tục gọi to tên . Trời phụ lòng , từ đằng xa, trông thấy mấy trẻ tuổi đang cùng từ trong ngõ. Chỉ một cái, nhận ngay Bùi Lạc Thư giữa đám đông nhờ khí chất nổi bật.

Tôi mừng rỡ khôn xiết, ! Tốt quá ! Tôi lập tức nhảy xuống xe, lao về phía , "Lạc Thư!"

Bùi Lạc Thư vô cùng bất ngờ sự xuất hiện của , ngạc nhiên reo lên: "Tiểu Tuân? Sao em ở đây?"

Tôi thở dốc: "Em đến đón về nhà ăn cơm!"

Bạn học của Bùi Lạc Thư tò mò hỏi : "Lạc Thư, đây là bạn ?"

Bùi Lạc Thư đang định trả lời: "Là em trai hàng xóm..."

Thì bỗng nhiên từ phía cuối ngõ vang lên tiếng thét chói tai của một phụ nữ: "Cướp! Cướp! Cứu với!"

Tim thắt , vội về phía phát âm thanh. Một phụ nữ trung niên xô ngã, tên cướp giật lấy túi xách của bà ù té chạy. Bùi Lạc Thư lập tức quát lớn: "Đứng !"

Đám bạn của cũng phụ họa: "Bắt lấy !"

Tôi kịp ngăn cản, Bùi Lạc Thư cùng hai bạn nam lao đuổi theo tên cướp đó. Hỏng ! Cảnh tượng vẫn cứ xảy !

Tôi cuống đến mức mất hết phương hướng, cả trái tim nỗi sợ hãi tột độ bóp nghẹt. Tôi ôm chặt lấy hai bên đầu, điên cuồng tự nhủ: Bình tĩnh Chu Tuân! Mày về đây chính là để ngăn chặn chuyện mà!

Tôi quanh quất, thấy chiếc xe đạp vứt xó. Có cách !

Tôi nảy một kế. Tôi nhảy lên xe đạp, lao thẳng về hướng tên cướp đang chạy trốn.

Lúc lao tới, tên tội phạm Bùi Lạc Thư đè chặt. Tôi thất thanh hét lên: "Lạc Thư! Hắn dao!"

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chang-thieu-nien-nam-ay-toi-tung-yeu/chuong-9.html.]

Bùi Lạc Thư khựng một nhịp, tên tội phạm nhân cơ hội đó rút con d.a.o găm từ thắt lưng . Tôi gầm lên: "Dừng tay——!"

Tên đó vung d.a.o đ.â.m về phía Bùi Lạc Thư. Anh đang lưng về phía , cơ thể chợt cứng đờ.

"Lạc Thư!" Tôi gào lên xé lòng, dồn lực đạp mạnh bàn đạp, đ.â.m sầm chiếc xe tên tội phạm. Sau mấy tiếng va chạm chát chúa, ngã lăn khỏi xe, tên cướp cũng bánh xe cán qua .

Tôi chẳng màng đau đớn, lồm cồm bò dậy nhào về phía Bùi Lạc Thư, "Lạc Thư!"

Anh cau mày đau đớn, bả vai là một mảng m.á.u đỏ rực. Chẳng lẽ vẫn chậm một bước ? Chẳng lẽ vẫn tài nào đổi lịch sử ?

"Lạc Thư! Anh đừng c.h.ế.t mà! Em đưa bệnh viện ngay đây!"

Tôi định đỡ dậy, Bùi Lạc Thư từ từ mở mắt , "Tiểu Tuân... ... ..."

Giọng nghẹn nơi cổ họng, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu lăn dài xuống má, "Anh... ..." Niềm vui đến quá bất ngờ, hỏi xem thật là , nhưng vì quá kích động mà lắp bắp, chẳng thốt nên lời.

Bùi Lạc Thư nhăn mặt, ôm lấy cánh tay trái dậy, lạc quan bảo: "Trúng một d.a.o tay thôi... chắc là c.h.ế.t ..."

Lúc , bạn học của Bùi Lạc Thư cũng đuổi tới, họ cùng khống chế tên tội phạm và tước lấy con d.a.o trong tay gã một cách đầy nguy hiểm.

11.

Kết quả cuối cùng của sự việc là tên tội phạm sa lưới, hại tìm tài sản, còn Bùi Lạc Thư đưa đến bệnh viện khâu vài mũi ở cánh tay.

Lúc ba và ba của Bùi Lạc Thư vội vã chạy đến, đang túc trực bên cạnh để phối hợp với các chú cảnh sát làm biên bản.

Người của cả hai nhà đều một phen khiếp vía, họ trách chúng quá bốc đồng, cảm thấy may mắn vì vết thương của Bùi Lạc Thư quá nặng. Chỉ mới hiểu rõ, so với t.h.ả.m cảnh của hai mươi sáu năm , tình cảnh hiện tại chẳng khác nào thần linh phù hộ. Cho đến tận giây phút , vẫn dám tin rằng thực sự cứu Bùi Lạc Thư. Tôi sợ lát nữa sẽ tiếng động nào đó làm thức giấc, bắt về cái thế giới tàn khốc .

Cũng may, mãi cho đến khi qua Tết, vết thương của Bùi Lạc Thư bình phục chuẩn bước cuộc quyết chiến Đại học, vẫn hề văng khỏi mốc thời gian .

Cuối tháng Sáu, kết quả thi Đại học công bố. Tôi đỗ Học viện Công trình Kiến trúc Dân dụng, đúng nơi Bùi Lạc Thư đang theo học.

Bùi Lạc Thư hỏi : "Sao tự nhiên em học thiết kế?"

Tôi chẳng hề che giấu mà thẳng: "Vì em ở bên cạnh !"

Loading...