CHÀNG THIẾU NIÊN NĂM ẤY TÔI TỪNG YÊU - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-23 18:42:16
Lượt xem: 746

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi nhất định làm cho rõ, trong lòng mà Bùi Lạc Thư nhắc tới là ai!

Tuy nhiên, khi làm rõ thì thể làm gì? Nếu thích đàn ông, thích , chẳng tự đa tình ?

Có lẽ trong lòng , cũng chỉ coi như một đứa em trai...

Đang lúc lưỡng lự, điện thoại nhận một yêu cầu kết bạn. Phản ứng đầu tiên của là Chu Thời Yến dùng tài khoản phụ để kết bạn. Tôi mở mục "Người bạn mới" định kéo cái tài khoản đó danh sách đen, nhưng cái tên hiện lên khiến sững sờ.

Bùi Lạc Đình. Đây là... chị gái của Bùi Lạc Thư!

Lời chào chị gửi cho là:【Chu Tuân, chị về nước , việc cần tìm em, phiền em thông qua kết bạn nhé.】

Tôi luống cuống, vội vàng nhấn đồng ý. Sau vài câu hỏi thăm, Bùi Lạc Đình thẳng vấn đề: [Dạo lúc dọn dẹp di vật của Lạc Thư, chị phát hiện một vài thứ cần đích giao cho em. Khi nào em thấy tiện?]

8.

Di vật của Bùi Lạc Thư?

Tim đập thình thịch, nóng lòng đáp : [Hay là ngày mai ạ, cuối tuần em làm. Em sẽ đặt nhà hàng gửi địa chỉ cho chị.]

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

[Được, em cứ sắp xếp .]

Dưới sảnh khách sạn một nhà hàng, gian . Tôi đặt chỗ ngay lập tức, gửi thời gian và định vị cho chị Lạc Đình. Những di vật mà để chắc hẳn liên quan đến , nhưng rốt cuộc đó là gì?

Cả đêm ngủ ngon, cứ thức ngủ, ngủ thức. Tôi mơ thấy một đống chuyện lộn xộn, đều là những cảnh tượng và Bùi Lạc Thư ở bên đây, nhưng những giấc mơ đó cứ mờ ảo, xa xăm, so với những gì trải qua ở căn nhà cũ họ Bùi thì còn cách biệt một trời một vực.

Ngày hôm , gặp chị Lạc Đình tại nhà hàng. Chị gần năm mươi, gương mặt in hằn dấu vết thời gian nhưng vẫn giữ nét quý phái, thanh lịch. Chúng trao đổi vài câu về tình hình hiện tại, song của chị ngoài bảy mươi, vẫn định cư ở Úc. Chị bảo hai bác luôn về nước, nhưng sợ cảnh cũ xưa đau lòng, nên đủ dũng khí đặt chân lên mảnh đất quê hương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chang-thieu-nien-nam-ay-toi-tung-yeu/chuong-7.html.]

Sau một hồi hàn huyên, chị Lạc Đình giao di vật của Bùi Lạc Thư cho .

Đó là một chiếc hộp gỗ lớn hơn cuốn từ điển một chút. Chị bảo: "Đây là do tự tay Lạc Thư làm, vốn dĩ luôn khóa kín, vài tháng ổ khóa bỗng dưng hỏng mất, chị mới thấy bên trong đựng những gì..."

Tôi bối rối nhận lấy chiếc hộp, chị Lạc Đình hiệu cho tự xem. Tôi cẩn thận kéo nắp hộp . Đập mắt là những món đồ nhỏ nhặt: bút chì, bút bi, tẩy, bộ thước, bút xóa... kiểu dáng thì thâm niên từ nhiều năm . Tôi nhận ngay, đây đều là những dụng cụ học tập từng dùng khi học phụ đạo ở nhà họ Bùi! Bùi Lạc Thư sưu tầm và cất giữ tất cả những thứ ?

Dưới lớp dụng cụ học tập còn một cuốn sổ tay. Tôi nín thở, cầm cuốn sổ lên. Vừa mở , cuốn sổ tình cờ lật đúng trang kẹp một chiếc thẻ đ.á.n.h dấu sách. Tôi kỹ, đó chẳng thẻ sách gì cả, mà là một chiếc lá ngân hạnh. Hơn nữa, chính là chiếc lá mà tặng !

Tôi như rơi màn sương mù dày đặc. Năm đó khi Bùi Lạc Thư còn sống, từng tặng lá ngân hạnh cho . Đó là do hôm qua xuyên về, nhất thời hứng chí nên mới tặng! Tại chiếc lá xuất hiện ở đây? Điều đại diện cho cái gì? Tôi đ.á.n.h mất khả năng suy nghĩ bình thường !

Thấy hình, chị Lạc Đình nhịn mà thúc giục: "Em xem nội dung bên trong sổ tay ..."

"Vâng... ạ." Lúc mới lật xem cuốn sổ. Giấy ngả vàng, bên trong là những bản thảo thiết kế nội thất vẽ bằng bút bi. Trùng hợp , trong mỗi bản vẽ đều bóng dáng một thiếu niên. Thiếu niên lúc thì bên cửa sổ, lúc thì sofa sách, lúc xổm đất trêu chó.

là ảo giác của ? Cứ cảm thấy trong tranh mang một cảm giác quen thuộc lạ kỳ, nhưng mà rõ ràng là chính Bùi Lạc Thư.

Tim đập nhanh hơn bao giờ hết, cho đến khi lật tới một trang nọ. Chàng thiếu niên thanh tú, đáng yêu đang bên bàn học, tập trung cao độ làm đề thi. Đôi lông mày , thần thái , chẳng chính là thời thiếu niên ?

Tôi nhớ , đầu tiên xuyên về, cuốn sổ tay mà Bùi Lạc Thư bên cạnh dùng để vẽ tranh, chính là cuốn đang cầm tay đây!

Trang cuối cùng của cuốn sổ là hình ảnh hai thiếu niên mặc vest đuôi tôm màu trắng đang nắm tay , giữa trời hoa bay và ruy băng rực rỡ, cùng bước một ngôi nhà thờ phong cách Baroque. Người cao hơn một chút là Bùi Lạc Thư, thấp hơn một chút, chẳng cần cũng là ai.

Trong cuốn sổ lấy một chữ, nhưng bao nhiêu yêu thương đều dạt dào trong từng nét vẽ. Hóa , hóa Bùi Lạc Thư thích bấy lâu nay chính là !

Tôi nước mắt trào , hối hận, bi thương, vui sướng... bao cảm xúc ùa về như những đợt sóng thần.

Chị Lạc Đình nghẹn ngào hỏi : "Tâm ý của nó, em ?"

Tôi lắc đầu, khản giọng đáp: "Giờ em mới ..."

Loading...