Bùi Lạc Thư chống tay dậy, đột nhiên bừng tỉnh, cuống quýt nắm lấy cánh tay để đỡ dậy.
Bùi Lạc Thư xoa gáy hỏi: "Sao tự nhiên lao thế …?"
Tôi trân trân nửa ngày thốt nên lời. Nếu bảo đây cũng là mơ, thì chẳng là quá kỳ quái !
Thấy cứ thẫn thờ đó, Bùi Lạc Thư lo lắng cúi xuống : "Tiểu Tuân? Em thế?"
Theo bản năng, giơ tay lên, nhéo thật mạnh má một cái.
"A!" Tôi đau đến mức hít ngược một , lập tức ôm lấy mặt.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Bùi Lạc Thư hoảng hốt: "Tiểu Tuân, em làm cái gì ?" Anh kéo tay xuống, xót xa giúp xoa nhẹ bên má.
Lúc , trong lòng đang cuộn trào những đợt sóng kích động gì sánh bằng. Trời ạ, cảm giác đau, chẳng lẽ đây là mơ?
Nếu mơ, Bùi Lạc Thư mắt là ?
Anh nên ở đây, của hai mươi sáu năm vốn dĩ … Tôi nỡ nghĩ tiếp nữa.
Bùi Lạc Thư vẫn đang xoa má cho , đăm đăm gương mặt thanh tú của với vẻ luyến tiếc. Dẫu là , dẫu là "thứ đó" chăng nữa, cũng sợ.
Bùi Lạc Thư bắt đầu lải nhải như một cha già: "Còn mấy tháng nữa là tròn mười tám tuổi , vẫn còn trẻ con thế ?"
Lời của Bùi Lạc Thư nhắc nhở , thời điểm đang đây chắc là hơn một tháng khi khai giảng kỳ nghỉ Hè năm đó. Lúc ba công tác xa, ở nhà Bùi Lạc Thư hơn một tuần.
Cái Tết năm đó chính là ký ức mà bao giờ chạm nhất. Kể từ khi chuyện xảy , còn thấy nụ rạng rỡ như gió Xuân của Bùi Lạc Thư, cũng còn gọi một tiếng "Tiểu Tuân".
Cổ họng chợt thắt , "Lạc Thư..." Tôi định mở lời thì tiếng ch.ó sủa phá đám cắt ngang.
Tiếng ch.ó sủa? Tôi chợt nhớ âm thanh thấy sáng nay, chẳng lẽ sắp tỉnh dậy ?
Tôi sợ hãi túm chặt lấy ống tay áo của Bùi Lạc Thư, tuy nhiên, hề rời .
Bánh Quy - chú ch.ó Golden mà Bùi Lạc Thư nuôi, đang ngoạm sợi dây dắt trong miệng, vẫy đuôi rối rít về phía chúng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chang-thieu-nien-nam-ay-toi-tung-yeu/chuong-5.html.]
Bùi Lạc Thư xổm xuống xoa đầu nó: "Xin nhé, quên mất đưa mày dạo!"
Bùi Lạc Thư tròng dây cổ Bánh Quy dặn : "Tiểu Tuân, đưa Bánh Quy tản bộ chút, em về phòng làm bài tập nhé..."
Tôi lập tức giơ tay: "Em cũng ! Bài tập em làm xong hết !"
6.
Cơ hội hiếm thế , thể bỏ qua dịp ở bên ?
"Được ..." Bùi Lạc Thư thắng nổi , đành cùng dắt Bánh Quy xuống lầu, thong thả dạo bước dọc theo những con đường nội khu.
Tôi bám dính lấy Bùi Lạc Thư như keo dán sắt, hận thể cùng trở thành một cặp song sinh dính liền. Bùi Lạc Thư dở dở : "Tiểu Tuân, em chen chúc thế bước nổi mất."
Tôi chẳng thấy ngại chút nào, thậm chí còn khoác lấy tay , dửng dưng : "Có ? Quen là mà."
Anh cũng nổi giận, chỉ mỉm nuông chiều: "Hôm nay em cứ lạ lạ kiểu gì ..."
Tôi thầm nghĩ, lạ, mà là thông suốt . Trước đây hiểu tình cảm của chính , chỉ coi như một trai đáng tin cậy. Cho đến khi Bùi Lạc Thư vĩnh viễn rời bỏ , mới cảm thấy trái tim như khoét một mảng lớn. Anh mang theo những thứ vô cùng quan trọng của mất, mãi mãi bao giờ nữa.
Sau mới nhận , tình cảm dành cho chính là thứ mà vẫn gọi là tình yêu. Một đoạn tình cảm còn kịp bắt đầu vội kết thúc, giam cầm suốt nửa đời .
Người vẫn bảo, lúc trẻ nên gặp quá đỗi xuất sắc, vì kể từ đó về , chẳng còn ai thể khiến rung động như Bùi Lạc Thư nữa. Dẫu bây giờ chỉ coi là em trai, cũng sẽ lùi bước!
Chúng ngang qua gốc cây ngân hạnh, đang độ cuối thu, những lá ngân hạnh vàng rực bay lả tả theo gió. Dưới gốc cây, lá khô công nhân vệ sinh quét thành một đống nhỏ. Bánh Quy tung tăng chạy tới, cắm phập đầu đống lá. Bùi Lạc Thư vội kéo dây dắt, dịu dàng ngăn : "Bánh Quy, đừng quậy!"
Tôi xổm sang một bên, nhặt lấy một chiếc lá nhỏ hình chiếc quạt, xoay xoay ánh hoàng hôn. Ánh nắng chiều tà xuyên qua phiến lá, rõ từng đường gân lá li ti. Tôi nhớ đến một câu về cây ngân hạnh từng đây: [Bởi vì , mới thấy đời thật may mắn.]
Tôi lập tức chọn vài chiếc lá màu sắc đều nhất, hình dáng trọn vẹn nhất, "Lạc Thư, cái cho ." Tôi đưa cho chiếc lá to nhất.
Bùi Lạc Thư khẽ nở nụ , nhận lấy chiếc lá cảm ơn: "Cảm ơn em."
Chúng tiếp tục dắt Bánh Quy về phía . Đang , một cô gái mặc váy liền bất ngờ từ bên đường lao .
Cô gái để tóc dài xõa ngang vai, trông khá thanh tú. Cô chặn mặt Bùi Lạc Thư, thẹn thùng chào hỏi: "Chào... chào , cho hỏi là Bùi Lạc Thư ?"
Bùi Lạc Thư và đều sững . Anh định thần , lịch sự trả lời: " , chuyện gì ?"