Đoạn Công ngoan ngoãn gật đầu như học sinh tiểu học phạm .
Còn Nhậm Kỳ thì như một phụ trông coi con cái, bên cạnh liên tục cam đoan, tuyệt đối sẽ để chân cử động thêm nào nữa.
Thế là sự kiên trì của Nhậm Kỳ, Đoạn Công Nhậm Kỳ cõng xuống lầu.
Trên đường về nhà, nhận điện thoại của em trai .
Nhậm Kỳ thoạt thấy cuộc gọi đến thì sững , đó liền bật loa ngoài mặt Đoạn Công.
“Bọn họ đến tìm ?”
Cậu con trai ở đầu dây bên giọng trầm thấp, vẻ chững chạc, khác hẳn với những gì Đoạn Công tưởng tượng.
Nhậm Kỳ “ừm” một tiếng.
“Em thấy lưng ba bầm một mảng, em xin …”
“Không , là họ làm sai.”
Nhậm Kỳ gì, hai bên im lặng một lúc trong sự ngượng ngùng.
Khi mở miệng chuyện trở , em trai đột nhiên đổi chủ đề.
“Anh , ‘chị dâu’ trông vẻ ghê gớm lắm đó, ở bên bắt nạt , đánh ?”
Nhậm Kỳ phản ứng mất mấy giây, mới “chị dâu” là chỉ ai, tức thì bật thành tiếng.
“Không , lắm.”
Đối phương rõ ràng tin, thở dài :
“Thôi , nếu mà uất ức thì sớm rời bỏ , cưới vợ sinh con, trở về con đường chính đạo mới .”
Sau khi cúp điện thoại, Đoạn Công thấy khá thú vị, với Nhậm Kỳ:
“Trong ba của em thì chỉ em trai của em là hiểu chuyện nhất, hôm khác thể gặp mặt một .”
Nhậm Kỳ hỏi: “Gặp nó làm gì.”
Đoạn Công :
“Để xem, ‘chị dâu’ ôn nhu đến mức nào.”
Theo lý mà thì Đoạn Công còn cần tĩnh dưỡng ở nhà nửa tháng, nhưng chờ nổi, sớm trở làm việc.
Nhậm Kỳ tôn trọng quyết định của Đoạn Công, lái xe đưa đến công ty.
Nhậm Kỳ đỡ Đoạn Công xuống xe, yên tâm hỏi một câu: “Anh tự lên ?”
Đoạn Công đang chống nạng bỗng mềm tay, : “Chắc là .”
Nhậm Kỳ đưa Đoạn Công thang máy.
giờ cao điểm làm, thang máy chật ních .
Nhậm Kỳ sợ chân Đoạn Công đè, nên dịch chuyển đến mặt để che chắn cho hân.
Đoạn Công khẽ mỉm , lặng lẽ đưa tay , ôm lấy eo Nhậm Kỳ.
Hai cứ thế trong gian chật hẹp , mặc kệ sự hiện diện của những xung quanh, tận hưởng sự ấm áp chỉ dành riêng cho đối phương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chan-chong-em-bi-gay-roi/chuong-18.html.]
Công ty của Đoạn Công ở tầng cao nhất, khỏi thang máy, hân nhận sự chào đón nồng nhiệt của thể nhân viên công ty.
Nhậm Kỳ giật , chút bối rối.
Quay đầu thấy Đoạn Công vẻ mặt bình tĩnh, Nhậm Kỳ thầm nghĩ đây lẽ là thao tác thường lệ.
Con đường từ thang máy trải một tấm thảm đỏ nhỏ, Nhậm Kỳ đỡ Đoạn Công bước lên, xung quanh lập tức vang lên tiếng vỗ tay.
Thậm chí còn nhân viên kéo hai khẩu pháo chào mừng ngay tại chỗ.
Nhậm Kỳ bỗng dưng cảm thấy cảnh tượng quen thuộc.
Cậu còn kịp hỏi, thì đồng thanh hô vang:
“Chúc mừng ông chủ tân hôn hạnh phúc!”
Ngay đó, trán Nhậm Kỳ Đoạn Công in xuống một nụ hôn.
Mặt Nhậm Kỳ “thoắt” một cái đỏ bừng.
Đoạn Công và Nhậm Kỳ sự chứng kiến của đông đảo nhân viên, cùng một đoạn thảm đỏ hôn lễ.
Forgiven
Đoạn Công với Nhậm Kỳ, đây thực là ý tưởng của chính các nhân viên, cũng chỉ mới vài phút khi đến công ty.
Nhậm Kỳ xong vô cùng cảm động.
Đoạn Công hỏi thích .
Nhậm Kỳ ngừng gật đầu, thích.
Đoạn Công cảm thấy viên mãn.
Ba điều may mắn nhất trong cuộc đời là.
Có một đôi cha cởi mở, một nhóm nhân viên xuất sắc, và một Nhậm Kỳ mà yêu sâu sắc, và cũng đáp .
Đoạn Công nắm c.h.ặ.t t.a.y Nhậm Kỳ, tràn đầy tình cảm lời thề tình yêu:
“Anh yêu em, Nhậm Kỳ.”
“Em cũng yêu , Đoạn Công.”
__________________________
Ngoại truyện (Bác sĩ)
Gần đây khoa của Bạch Thần một bác sĩ thực tập mới đến.
Hạ Thanh cũng là du học sinh mới về nước, trông tuấn tú, tính cách rụt rè, gặp ai cũng tủm tỉm, đồng nghiệp yêu mến.
Phó khoa sắp xếp cho Bạch Thần - học vấn và mặt đều xuất sắc dẫn dắt.
Bạch Thần ngày thường vốn quen tự về một , đột nhiên dẫn dắt một đàn em thì trong lòng chút bài xích, nhưng vì nể tình nên tiện từ chối, đành gật đầu đồng ý.
Từ đó về , phía Bạch Thần thêm một cái đuôi nhỏ.
Hạ Thanh chăm học hỏi, cả ngày cứ theo .
Khám bệnh theo, thăm bệnh phòng theo, ăn uống cũng theo.
Anh cảm thấy chuyện vượt quá phạm vi hướng dẫn tử bình thường , thế là khéo léo đề nghị với : “Cậu học cách tự lập.”
Hạ Thanh dùng sức gật đầu.