Cha Ta Là Cửu Thiên Tuế - Chương 90: Nghiêm Hoài Tân Bất Ngờ Tỏ Tình, Thái Tử Đứng Hình
Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:55:48
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trăng mười sáu, cả nhà vẫn cùng thưởng thức.
Hai cha cố ý kết thúc công việc sớm, chuẩn một phen ở Vọng Vân Lâu. Không ai khác, chỉ ba một nhà lên lầu cao ăn lẩu, hâm rượu, nhâm nhi. Hai cha nhâm nhi, Thái t.ử nhúng lẩu ăn uống no say.
Thái t.ử điện hạ ăn một hồi, vẫn quên kể ‘bí mật động trời’ phát hiện tối qua, tự biên tự diễn:
– Ta thật sự là Holmes tại thế.
Ninh Võ Đế bèn hỏi:
– Đó là ai?
– Một thám t.ử siêu lợi hại, tương đương với thanh thiên đại lão gia. – Thái t.ử vênh váo giải thích cho Phụ hoàng.
Ninh Võ Đế:
– ... Ngươi đang tự khen đấy .
– Hì hì. – Điện hạ cái đuôi vểnh lên cao – Con giống A cha con, mắt lửa ngươi vàng, chút dấu vết của Lưu Thương đừng hòng qua pháp nhãn của con. A cha, con cho cha , tối qua còn mượn rượu giải sầu, lời rời Vương Nguyên Tôn, sến súa lắm. Nếu Lưu Thương ý đó với Vương Nguyên Tôn, con sẽ, con sẽ...
Hứa Tiểu Mãn tò mò:
– Đa Đa sẽ cược cái gì?
– Con sẽ ăn lẩu cả tháng ! – Hứa Đa Phúc đặt cược lớn.
Trọng Thành khẩy, đầu với Tiểu Mãn:
– Tháng qua hơn nửa .
– Còn mười bốn ngày nữa mà! – Hứa Đa Phúc cảm thấy còn sớm, đặt cược thật sự nghiêm trọng.
Hứa Tiểu Mãn cũng cảm thấy nặng, với vợ yêu:
– Đa Đa mười bốn ngày ăn lẩu, quả thật là cược lớn.
Trọng Thành bất lực buồn , Tiểu Mãn cứ nuông chiều Hứa Đa Phúc.
– con cảm thấy phán đoán của con sai, mười bốn ngày vẫn thể ăn. – Hứa Đa Phúc cực kỳ tự tin .
Trọng Thành:
– Nói , Thái t.ử điện hạ của chúng chẳng thiệt thòi gì cả.
– Lời thể như , Đa Đa đặt cược, chỉ là cược trúng mà thôi.
Hứa Đa Phúc A cha dỗ dành như trẻ con, giơ tay lên, Hứa Tiểu Mãn liền ý, hai cha con cực kỳ ăn ý đập tay, Hứa Đa Phúc càng vẻ mặt ‘ và A cha là một thiên hạ’. Trọng Thành lạnh lùng , kéo tay Tiểu Mãn, :
– Ta và A cha ngươi mới là một thiên hạ, ngươi xếp thứ hai .
– ... Thứ hai thì thứ hai. – Hứa Đa Phúc thèm so đo với Phụ hoàng keo kiệt.
Hứa Tiểu Mãn nháy mắt với con trai, ý đúng , hai cha con tâm ý tương thông là , giữ thể diện cho Phụ hoàng ngươi, con ngoan.
Hứa Đa Phúc nháy mắt : Hiểu hiểu hiểu, con hiểu hết!
Một nhà ba chuyện vui vẻ, Hứa Đa Phúc phụ trách ăn, hai cha chậm rãi uống rượu. Ninh Võ Đế hứng lên, ngẩng đầu trăng còn thể vài câu thơ tình sến súa với Tiểu Mãn Hoàng hậu. Thái t.ử điện hạ: ... Quá buồn nôn.
Trọng Thành ôm vai Tiểu Mãn, hai dựa lan can cảnh bên ngoài, Trọng Thành nhỏ giọng :
– Hứa Đa Phúc còn Lưu Thương là heo, thấy nó cũng khác gì, miệng đến giờ vẫn ngừng, cái gọi là gần heo thì thành heo.
Hứa Tiểu Mãn dùng khuỷu tay huých vợ, nhưng mặt là ý .
– Nó vẫn là một đứa trẻ, trong đầu là ăn chơi.
Còn về việc Lưu Thương yêu thầm Vương Nguyên Tôn , chuyện đáp án, vì Vương Nguyên Tôn ở Thịnh Đô, vẫn còn ở phương nam. Mà một đương sự khác là Lưu Thương, say rượu ở Đông Cung của Thái tử, ngày thứ hai tỉnh đầu đau nhức nhưng những lời Hứa Đa Phúc với hôm qua thì rõ mồn một.
Ngươi thất tình ?
Thất tình là gì?
Chính là thầm thích cô nương nhà nào đó, ngươi mượn rượu giải sầu như , giống như tình làm khổ.
...
Lưu Thương giường như sét đánh, cả ngây ngẩn, gặp Hứa Đa Phúc càng lén lút. Hứa Đa Phúc vốn hỏi thẳng mặt chính chủ, nhưng Lưu Thương vẻ mặt chột , khiến cũng hỏi .
– Ta, ... cũng , , ai. – Lưu Thương năng lộn xộn, cuối cùng chạy trối c.h.ế.t khỏi Đông Cung, cả tháng chín hề cung tìm Hứa Đa Phúc chơi.
Thái t.ử điện hạ: ...
Vì đáp án chính xác, vụ cá cược của Thái t.ử điện hạ tính, tháng chín vẫn ăn lẩu như thường, chuyện gì xảy .
Tháng mười hai việc.
Một là, suốt cả tháng mười, ba lâm triều, hễ thượng triều là đàn hặc Vương Nguyên Tôn. Bởi vì Hứa Đa Phúc hỏi chính sự, đừng lâm triều đàn hặc, ngay cả ngày thường tấu chương đàn hặc Vương Nguyên Tôn ở thư phòng Tuyên Chính Điện cũng chất cao ngất.
Hắn tò mò tấu chương chất cao như ... Phụ hoàng cần cù, hiệu suất phê duyệt tấu chương cao, từng thấy tấu chương chất như núi bao giờ. Thế là Hứa Đa Phúc cầm lên xem, thấy là mắng Vương Nguyên Tôn, công kích Vương Nguyên Tôn phương diện.
Không chiếm lý lẽ về đại nghĩa, thì công kích về đạo đức cá nhân, ví dụ như Vương Nguyên Tôn bất hiếu. Còn Vương Nguyên Tôn ở phương nam bảo thủ, tàn nhẫn độc ác, thậm chí chụp mũ Vương Nguyên Tôn, Vương Nguyên Tôn là con trai của tội thần Vương Tá, hiện giờ mang quân đội ở phương nam thu binh mua ngựa, ý đồ tạo phản.
Dù cũng cần chứng cứ, cứ phun .
Hứa Đa Phúc xem mấy quyển, xem đến mức chút hoang mang: Vương Nguyên Tôn đàn hặc trong tấu chương là Vương Nguyên Tôn cả lớp cô lập ?
Hắn cuối cùng cũng tại đống tấu chương chất cao như núi... Phụ hoàng xem cũng xem, xem cái thuần túy là lãng phí thời gian. Còn về tại đàn hặc Vương Nguyên Tôn như , vẫn là vì lệnh cải cách ruộng đất. Động đến lợi ích căn bản.
Hứa Đa Phúc cũng xem nữa.
Lần lâm triều thứ hai trong tháng, Lưu Thương thượng triều, đối đầu với các quan văn đàn hặc Vương Nguyên Tôn... Hứa Đa Phúc cao, thấy Lưu Thương liền đỡ trán, nỡ tiếp, cái đầu của Lưu Thương thật sự chứa óc heo !
Đối đầu với các văn thần lý cứ, Lưu Thương nghĩ thế nào ! Hắn mà mắng thắng đối phương mới là lạ.
Quả nhiên, đối phương một chút cũng khô khan với Lưu Thương, thậm chí còn lôi cả Lưu gia , Lưu Thương bênh vực Vương Nguyên Tôn như , Lưu gia cũng giống Kiềm Trung Vương gia .
Lời đặc biệt ác độc. Ý là Lưu gia nắm giữ quân đội Túc Mã Quan, cũng ý đồ tạo phản.
Lưu Thương quả nhiên , mặt đỏ bừng, đó giơ nắm đ.ấ.m to như bao cát lên đ.á.n.h đối phương. Vị đại nhân lẽ cũng ngờ, dám đ.á.n.h quan viên triều đình ngay đại điện, lập tức đ.á.n.h cho mắt thâm tím, ngã xuống đất dậy nổi.
Sau đó loạn cả lên.
Hứa Đa Phúc lén cha , khóe miệng cha dường như nhếch lên vẻ vui mừng, lập tức cũng yên tâm, , Lưu Thương chắc sẽ phạt nặng... phạt thì chắc chắn phạt, nếu sẽ quy củ, võ quan ngày nào cũng đ.á.n.h văn quan triều thì còn thể thống gì.
Phụ hoàng xem những tấu chương đàn hặc Vương Nguyên Tôn, thượng triều các văn quan hùng hổ mắng mỏ cũng mặc kệ, thực chính là một loại thái độ về phía nào. các văn quan cũng tấu, làm theo lệ thì vẫn làm.
Nếu cả triều văn võ đoàn kết chặt chẽ, Phụ hoàng sẽ vui. Không thể để các triều thần chỉ nhắm một Phụ hoàng .
Văn thần khản cổ xin Thánh Thượng làm chủ, võ quan thật lòng can ngăn, thì miệng : Đừng đánh, đừng đánh, nhưng thực tế kéo Lưu Thương.
Chờ can , quan phục võ tướng của Lưu Thương xộc xệch, mũ cũng lệch, vị quan văn đất thì ‘ thở thoi thóp’, kêu đau ai oán, mắt cũng mở ... đau quá.
Ninh Võ Đế đầu tiên là trấn an văn thần, luôn miệng ái khanh, còn cho mời ngự y đến, cho đối phương nghỉ một tháng, để đối phương dưỡng thương cho , thưởng một ít d.ư.ợ.c liệu quý. Sau đó vẻ mặt nghiêm túc trách mắng Lưu Thương, đ.á.n.h giữa điện là quy củ, phạt Lưu Thương nửa năm bổng lộc, và kéo ngoài đ.á.n.h mười trượng.
Chuyện cứ thế kết thúc, tan triều.
Nhìn thì như phạt Lưu Thương, thưởng quan văn, nhưng thực tế, Lưu Thương thiếu nửa năm bổng lộc ? Tự nhiên thiếu. Còn về đ.á.n.h mười trượng, Lưu Thương là vũ phu thô kệch, mười trượng chẳng là chuyện nhẹ nhàng . Mà quan văn thì an ủi thưởng nhiều, nhưng ‘dưỡng bệnh một tháng’, các thần trong triều đều hiểu.
Thực Vương Nguyên Tôn chính là do Thánh Thượng phái , những thủ đoạn âm hiểm của Vương Nguyên Tôn, gì khác với việc Thánh Thượng xử lý quan viên Thịnh Đô đây?
Sợ đến mức một vị đại thần khác vội : Im miệng, ngươi sống nữa ?
Chuyện lệnh cải cách ruộng đất , ngươi còn rõ ? Thánh Thượng thế nào cũng làm, đại môn van còn phản kháng, kết cục gieo gió gặt bão.
Nói thì , nhưng thằng nhóc họ Vương tay quá độc ác.
Vương gia đổ, là Vương Nguyên Tôn chỗ dựa, đối với Thánh Thượng chắc là một chuyện . Vương Nguyên Tôn mang tiếng g.i.ế.c , đức hạnh như , chỉ thể dựa Thánh Thượng, giống như Đông Xưởng , một đám gốc rễ, tay tàn nhẫn, sợ đắc tội khác, uy hiếp, cho nên Thánh Thượng trọng dụng.
Mọi đều hiểu đạo lý , chỉ là trong lòng phục, hung hăng : Vương Nguyên Tôn hôm nay tay nặng như , ngày nào đó Thánh Thượng dùng đến nữa, bản quan xem cho kỹ, thể kết cục gì.
Lưu Thương đ.á.n.h trượng, chịu xong, Vương tổng quản của Đông Cung mang , cầm cáng khiêng về Đông Cung. Lưu Thương đẩy , :
– Chỉ mười trượng, cần khiêng.
Sau đó kéo quần, khập khiễng về phía Đông Cung.
Hắn sợ về nhà, m.ô.n.g thương tích, ông nội lo lắng còn mắng . Lưu Thương thực chút sợ về, gây chuyện, cũng sợ ông nội hỏi tại đ.á.n.h , Vương Nguyên Tôn, ngươi dù quan hệ với Vương Nguyên Tôn, , Vương Nguyên Tôn hiện giờ đang ở ngoài cũng thấy, tội gì gây thêm chuyện?
Đạo lý Lưu Thương đều hiểu, nhưng thật sự nhịn .
Thế là đến chỗ Hứa Đa Phúc ở tạm.
Hứa Đa Phúc hạ triều, m.ô.n.g còn kịp xuống thư phòng Tuyên Chính Điện, ném một câu:
– Phụ hoàng, con việc gấp, hôm nay xin nghỉ, con .
Vội vã chạy về Đông Cung. Hắn hóng chuyện!
Lưu Thương trốn hơn nửa tháng, cuối cùng cũng tóm thằng nhóc . Hơn nữa Lưu Thương bây giờ m.ô.n.g thương tích, thừa cơ lúc yếu, dễ moi lời.
Vì Thái t.ử điện hạ nghĩ gì đều mặt, Ninh Võ Đế thấy chỉ cảm thấy buồn , cũng ngăn cản, thậm chí nghĩ đến vụ cá cược tháng , liền phất tay cho , còn :
– Ngươi ăn lẩu , cho Trẫm một tiếng.
– Chắc chắn! – Hắn đa nghĩa khí, chuyện gì cũng chia sẻ với hai cha!
Thái t.ử điện hạ vội vã đến Đông Cung, hỏi Hứa Lăng Quan Lưu Thương , Hứa Lăng Quan nén chỉ đường, ở phòng khách sân của Điện hạ. Hứa Đa Phúc:
– Hắn thế nào?
– Lưu thiếu gia tự về, ai khiêng.
– Vậy đúng là m.ô.n.g sắt, lợi hại. – Hứa Đa Phúc thật lòng khen, nếu đ.á.n.h mười trượng chắc sẽ gọi Phụ hoàng A cha. Lúc Thái t.ử điện hạ uy phong lẫm liệt chạy đến.
– Tiểu Thương, ngươi chứ? – Thái t.ử điện hạ giả nhân giả nghĩa.
Lưu Thương nên lời, vốn dĩ tâm trạng lắm, dù cũng gây rắc rối, bây giờ giọng thiếu đòn của Hứa Đa Phúc, ngược khá hơn một chút, :
– Ngươi ghê tởm , gọi là Tiểu Thương.
Có gì ghê tởm, học cấp ba nếu mang bữa sáng cho bạn cùng phòng còn gọi là nghĩa phụ nữa là! Hứa Đa Phúc giơ tay sờ đầu ch.ó của Lưu Thương đang sấp giường, vẻ trưởng bối :
– Ai u, Tiểu Thương của chúng đánh, ngươi , báo thù cho ngươi.
– ... Đủ đó Hứa Đa Phúc. – Lưu Thương run vai, hất tay Hứa Đa Phúc – Bỏ móng vuốt của ngươi .
– Thằng nhóc nhà ngươi thật điều, đáng ghét. – Hứa Đa Phúc dùng cả hai tay xoa đầu heo của Lưu Thương.
Hai cãi một hồi.
Hứa Đa Phúc:
– Thái y còn tới?
Thuận Đức :
– Điện hạ, Lưu tướng quân cần gọi thái y.
– Ta , chút vết thương ngoài da gọi thái y làm gì, mất mặt. – Lưu Thương bò dậy, , nhưng sấp chuyện với Hứa Đa Phúc là ‘thấp hơn một bậc’, khó chịu, bằng ‘cao cao tại thượng’ Hứa Đa Phúc.
Hứa Đa Phúc:
– Vậy lấy ít t.h.u.ố.c trị thương đến.
Thuận Đức vội .
– Hì hì, ngươi đừng buồn, đ.á.n.h cũng đ.á.n.h , một đổi một ngươi lời. – Hứa Đa Phúc .
Lưu Thương đến đây cũng là vì Hứa Đa Phúc sẽ hỏi ‘tại động thủ’, ‘ thể đ.á.n.h ’ những lời như , Hứa Đa Phúc chỉ hỏi...
– Ngươi đây là vì hồng nhan mà nổi giận a. – Hứa Đa Phúc tán thưởng, sợ Lưu Thương hiểu, cố ý giải thích thêm – Hồng nhan đối với ngươi mà chính là Vương Nguyên Tôn.
Lưu Thương: Hắn ngay mà.
– Ta ngươi, hiểu .
– Nói gì , so với ngươi thì còn tính là mù chữ, ngươi mới là mù chữ , cùng lắm là bán mù chữ. – Hứa Đa Phúc tự tin bản .
Lưu Thương bò về, dây dưa chuyện nữa, trong lòng quả thật một bụng vấn đề và những chuyện nghĩ thông, một lúc , :
– Ngươi ... – Hắn mở miệng, liền thấy Hứa Đa Phúc hai mắt sáng rực gật đầu chờ .
– ... Ngươi thích một và cái loại thích đó rốt cuộc phân biệt thế nào? Ngươi xem, hai từ nhỏ quen , cãi ầm ĩ chơi với , thật lòng, giao tình của hai , cũng...
Lưu Thương vốn định ‘ cũng thích ngươi’, nhưng lời , quá đúng chỗ, quá ghê tởm.
Hứa Đa Phúc hiểu rõ, hì hì :
– đúng , ngươi lời. Tình nghĩa phụ nghĩa t.ử của chúng , ngươi dùng quan hệ của chúng để rằng ngươi và Vương Nguyên Tôn cũng giống như ? trong lòng ngươi rõ là giống.
– Sao ngươi ở phương diện đầu óc linh hoạt như . – Lưu Thương lẩm bẩm một câu, hỏi – Chẳng lẽ thật sự thích Vương Nguyên Tôn ? – Hắn đến nửa câu , giọng lập tức nhỏ , còn chút ngượng ngùng.
Lưu Thương vốn tưởng Hứa Đa Phúc sẽ một tràng dài chắc như đinh đóng cột, nhưng ngờ Hứa Đa Phúc , thu nụ hì hì, nghiêm túc, còn làm Lưu Thương giật , trong lòng chút căng thẳng: Chẳng lẽ thích Vương Nguyên Tôn ?
Hắn đưa kết luận , lập tức chút mất mát.
Hứa Đa Phúc vẻ mặt nghiêm túc :
– Lưu Thương, đùa với ngươi nữa, chuyện thích một ngươi nghiêm túc hỏi chính . Tình bạn , tình , và yêu một giống , ngươi đợi chút.
Hắn chạy phòng ngủ, lâu cầm một thứ đưa cho Lưu Thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cha-ta-la-cuu-thien-tue/chuong-90-nghiem-hoai-tan-bat-ngo-to-tinh-thai-tu-dung-hinh.html.]
– Nè, ngươi xem , bản quý của .
Lưu Thương nhận lấy, lật hai trang đóng sầm , mặt đỏ tai hồng chằm chằm Hứa Đa Phúc, chỉ thiếu điều mắng Hứa Đa Phúc biến thái.
Hứa Đa Phúc: ...
– Chỉ là truyện tranh nam nam thôi mà, đến mức đó . Nếu ngươi là thẳng nam trong sáng như , thì lẽ ngươi đối với Vương Nguyên Tôn chỉ là bạn , tri kỷ tâm đầu ý hợp. Hai đàn ông ở bên chỉ đơn giản là ăn cơm, chuyện, chơi cùng . Nếu ngươi ngay cả cái cũng chấp nhận , thì đừng nghĩ lung tung nữa. Cũng tại , nên lấy chuyện trêu ngươi, nếu ngươi vốn ý đó, vì vài câu mà ngươi d.a.o động, nảy sinh ý nghĩ lung tung, đối với ngươi và Vương Nguyên Tôn đều .
Hứa Đa Phúc lải nhải, vẻ trưởng bối với Lưu Thương. Hắn thật là một nghĩa phụ .
Hứa Đa Phúc ngâm nga canh gà tâm hồn một lúc lâu, cúi đầu phát hiện Lưu Thương đang lén lút xem truyện tranh, Hứa Đa Phúc: ...
Lưu Thương phát hiện thấy xem lén, Lưu Thương đóng sách , :
– Ta chỉ xem một chút.
Câu thoại quen quen, giống như lời của tra nam. Hứa Đa Phúc chằm chằm Lưu Thương, Lưu Thương ném sách cho Hứa Đa Phúc, :
– Ta xem nữa .
Nghiệt t.ử a nghiệt tử! Ngươi gào cái gì với nghĩa phụ, xem tùy ngươi! Hứa Đa Phúc chiều con heo !
May mà Thuận Đức mang t.h.u.ố.c trị thương đến, Hứa Đa Phúc cho nghiệt t.ử một cái mặt mũi, theo bậc thang xuống, bảo Thuận Đức bôi thuốc. Lưu Thương cho xem, Hứa Đa Phúc khẩy:
– Cái m.ô.n.g của ngươi ai thèm xem.
Sau đó ngoài chờ.
Lưu Thương đấu võ mồm, để Thuận Đức bôi thuốc, ngước mắt cuốn sách đang đóng tay, nghĩ Hứa Đa Phúc ở đây, bèn lén lút cầm xem trộm, còn với Thuận Đức:
– Ngươi đừng cho Hứa Đa Phúc.
Thuận Đức:
– Lưu tướng quân, ngài gì cho với Điện hạ?
– ... Không gì, ngươi bôi t.h.u.ố.c .
Bôi t.h.u.ố.c xong, Lưu Thương ở Đông Cung lâu, chuyện xảy , về phủ, ông nội tin sẽ càng lo lắng. Vì liền mặc quần áo xuất cung, nửa đường , Hứa Đa Phúc: ?
– Cái ... sách của ngươi cho mượn xem. – Lưu Thương đưa tay .
Hứa Đa Phúc:
– Lưu Thương, con heo nhà ngươi...
– Có cho ?
Lưu Thương vẻ nếu ngươi cho , sẽ ngoài mua. Hứa Đa Phúc hùng hùng hổ hổ:
– Nghiệt tử! Đợi đó!
– Hứa Đa Phúc, ngươi đừng chiếm tiện nghi của , đ.á.n.h ngươi như đ.á.n.h em trai .
Hứa Đa Phúc vốn định chọn vài cuốn truyện tranh phiên bản nhẹ nhàng, lúc nghịch t.ử bất hiếu như , ác từ gan sinh , cầm một cuốn nặng đô nhét , đưa cho Lưu Thương:
– Nè, truyện tranh của , đều là đồ quý của , nhớ trả.
Những cuốn truyện tranh đều là do giáo phường tiến cống, vẽ theo khẩu vị của , tranh và chữ xen kẽ, văn phong , nội dung câu chuyện thực cũng nặng... trừ một cuốn, những cuốn khác đều cái thú vị riêng, như là song nam chủ thăng cấp lưu cùng thành ước mơ, thể cứu rỗi chuộc tội, còn cẩu huyết yêu hận đan xen ngược tới ngược lui, phong phú.
Ở hiện đại xem truyện mạng, bây giờ làm Thái tử, tiểu thuyết đặt riêng... tự phụ sót gì.
Lưu Thương ôm một đống thoại bản về. Sau đó tháng mười, Lưu Thương ở nhà ‘đóng cửa sám hối’.
Chuyện lớn thứ hai: Nghiêm Hoài Tân vốn dĩ cuối tháng mười sẽ đón sinh nhật mười ba tuổi, nhưng ba ngày , Nghiêm Hoài Tân nhận thư nhà từ Ngũ Hoành Sơn, mẫu của bệnh nặng, Nghiêm Hoài Tân về hầu bệnh.
Hứa Đa Phúc , trời như sụp đổ... nỡ xa Nghiêm Hoài Tân, nhưng cũng , mẫu bệnh nặng, con cái nên ở bên cạnh chăm sóc. Mặc dù Nghiêm Hoài Tân với thím hơn, nhưng thế nào nữa, bạn cùng bàn vẫn quan tâm đến cha ruột.
– Hy vọng sớm ngày bình phục, cho ngự y cùng nhé?
Nghiêm Hoài Tân cũng từ chối, cảm ơn Hứa Đa Phúc.
Hai sắp chia tay.
Hứa Đa Phúc thật sự nỡ:
– Năm nay sinh nhật, còn định chúc mừng cho , còn chuẩn cả quà.
– Ta sẽ trở về. – Nghiêm Hoài Tân .
Hứa Đa Phúc nghĩ quá ích kỷ, đưa tay ôm bạn cùng bàn một cái:
– Sức khỏe của quan trọng, sinh nhật , khi nào về bù cho cũng , cũng đừng quá lo lắng, cũng sức khỏe , lẽ chỉ là bệnh vặt, y thuật của thái y viện ...
Nghiêm Hoài Tân cung từ biệt Hứa Đa Phúc, sự việc khẩn cấp, hai lưu luyến chia tay. Hứa Đa Phúc hỏi Nghiêm Hoài Tân khi nào , ngày mai về quê, thầm nghĩ quá nhanh.
– Ngày mai tiễn .
Nghiêm Hoài Tân vốn định từ chối cần, sợ làm phiền Hứa Đa Phúc dậy sớm, nhưng cũng gặp Hứa Đa Phúc nữa nên đồng ý.
Sáng sớm hôm , Hứa Đa Phúc cưỡi ngựa mang thị vệ đến Nghiêm phủ. Hắn đến Nghiêm phủ, hành lý của bạn cùng bàn thu dọn xong, ngoài bạn cùng bàn còn quản gia và hộ vệ của Nghiêm phủ cùng đưa bạn cùng bàn về quê.
Hứa Đa Phúc xuống ngựa, chuyển sang xe ngựa của Nghiêm Hoài Tân, hai chuyện thêm một chút. Hứa Đa Phúc từ trong lòng lấy món quà:
– Năm nay chuẩn cho một miếng ngọc bình an.
Nghiêm Hoài Tân nhận lấy miếng ngọc, đưa tay sờ sờ, :
– Chờ đến sinh nhật , chắc là thể trở về, quà của sẽ tự tay đưa cho .
– Ha ha, , chờ .
Đến ngoài thành, tiện tiễn thêm nữa. Hứa Đa Phúc an ủi Nghiêm Hoài Tân, ý là chắc chắn sẽ bình an khỏe , đến lúc đó về, hoặc là bệnh nhẹ hơn một chút, cũng thể đến Thịnh Đô dưỡng bệnh.
Hắn những lời , bạn cùng bàn vẫn luôn thất thần, Hứa Đa Phúc còn tưởng Nghiêm Hoài Tân lo lắng cho sức khỏe của , cũng chỉ thể an ủi thêm.
Mãi cho đến lúc sắp chia tay, Hứa Đa Phúc xuống xe ngựa, Nghiêm Hoài Tân cũng xuống, hai bên xe ngựa . Thị vệ và hộ vệ của Nghiêm phủ đều xa chờ.
Hứa Đa Phúc: ?
– Bạn cùng bàn, chuyện với ?
Hai còn khách sáo làm gì, chuyện gì cứ thẳng.
– Hứa Đa Phúc, chờ .
– Hà, còn tưởng chuyện gì, yên tâm , bạn cùng bàn của chỉ một , ai thể thế vị trí của . – Hứa Đa Phúc thầm nghĩ: Bạn cùng bàn hổ là học sinh tiểu học, cảm giác khủng hoảng về tình bạn nặng như .
Nghiêm Hoài Tân vẻ mặt của Hứa Đa Phúc, hai hàng lông mày nhíu , :
– Hứa Đa Phúc, thích .
– Ha ha, cũng thích , Nghiêm Hoài Tân.
– Cậu đừng lấy vợ, chờ , Hứa Đa Phúc, chờ lớn lên.
Nụ ngây ngô mặt Hứa Đa Phúc dần đông cứng, cúi đầu Nghiêm Hoài Tân, khuôn mặt xinh tuấn tú của Nghiêm Hoài Tân đầy vẻ bướng bỉnh và nghiêm túc. Hứa Đa Phúc trợn tròn mắt, hé miệng, nhưng nên lời, trông đặc biệt ngốc.
– Cậu đừng coi là trẻ con. – Hốc mắt Nghiêm Hoài Tân đỏ lên.
Hứa Đa Phúc vốn định : Nhiệm vụ của bây giờ là thi chuyển cấp, nhưng nuốt lời trở về.
– Cậu, đừng . – Hứa Đa Phúc ấp úng .
Nghiêm Hoài Tân ừ một tiếng:
– Ta , Hứa Đa Phúc, tạm biệt. – Hắn ôm Hứa Đa Phúc, nhưng cuối cùng kìm , lên xe ngựa.
Lúc hai chia tay, ngay cả một cái ôm cũng . Nghiêm Hoài Tân cảm thấy thích hợp, tự tâm tư của , cũng bộc lộ , thể như đây, để Hứa Đa Phúc những hành động mật với .
Quân t.ử thẳng thắn, phát từ tình, dừng ở lễ.
Mà Hứa Đa Phúc ‘cú đấm’ của Nghiêm Hoài Tân đ.á.n.h cho ngây tại chỗ, cũng chút lúng túng. Chờ phản ứng , Nghiêm Hoài Tân lên xe ngựa, xe ngựa ngày càng xa, chỉ còn bóng dáng.
Hứa Đa Phúc tại chỗ hồi lâu, vẫn cảm thấy trời đất cuồng, hiểu nổi.
Nghiêm Hoài Tân, nhỏ như , tỏ tình với ?
Trẻ con đùa giỡn thôi ?
Có lẽ là coi như trai, nhầm lẫn , Nghiêm Hoài Tân mới bao lớn, thể phân biệt tình bạn và tình yêu.
Lưu Thương lớn như còn phân biệt .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Nghiêm Hoài Tân mới bao lớn chứ.
Hứa Đa Phúc lẩm bẩm tại chỗ, cuối cùng xe ngựa của Nghiêm phủ còn thấy . Hắn , chia tay , gặp là mấy năm . Con đường dài đằng đẵng, lúc hối hận, ngày đó tại cho Nghiêm Hoài Tân một cái ôm. Tình nghĩa bao năm, Nghiêm Hoài Tân mắt đỏ hoe, mặt đều ‘ ôm nhưng kìm ’.
– Chủ tử? – Hứa Lăng Quan tiến lên hỏi chủ t.ử , chủ t.ử lâu.
Hứa Đa Phúc hồn, vẻ mặt phức tạp, thôi, cuối cùng cũng chuyện , mà hỏi một câu liên quan:
– Lăng Quan, ngươi bao nhiêu tuổi ?
– Ta hai mươi mốt.
– Vậy ngươi thích ? – Hứa Đa Phúc như mới phản ứng , tuổi của Hứa Lăng Quan ở thời đại là già .
đây bao giờ nghĩ đến chuyện , mỗi ngày thấy Hứa Lăng Quan, cảm thấy Hứa Lăng Quan còn trẻ, non nớt, nghĩ đến chuyện . Hứa Lăng Quan gọi là chủ tử, cha , hôn sự của , nên lo lắng.
Hứa Lăng Quan thấy Điện hạ vẻ mặt chút áy náy, , thẳng thắn với chủ tử:
– Thực là , ở ngoài mua một tiểu viện, chủ t.ử đó, bên đó cũng vài trong sạch, bà mối mai mối cho , đều từ chối.
Hứa Đa Phúc định quên chuyện Nghiêm Hoài Tân tỏ tình, nghĩ nữa, lập tức dồn tâm hôn sự của Hứa Lăng Quan, nghiêm túc hỏi:
– Tại ? Bà mối ? Hay là ngươi thích kiểu nào, giúp ngươi để ý.
– Không , là thích. – Hứa Lăng Quan thẳng thắn – Chủ tử, hát Huân Hí, buông bỏ , vượt qua , ngài từng nam t.ử hán đại trượng phu, thể thiếu tự trọng, đều và nhớ kỹ, chỉ là ít nhiều chút bóng ma, hơn nữa thật, cũng sợ.
– Sợ cái gì?
Hứa Lăng Quan:
– Sợ sinh một đứa trẻ mắt xanh giống .
Hứa Đa Phúc lập tức hiểu , tư tưởng hiện đại, cảm thấy con lai gì, Hứa Lăng Quan trai, con lai càng hơn. đặt trong bối cảnh thế tục đương thời, Hứa Lăng Quan làm thị vệ, ở Đông Xưởng, giao tiếp với khác, e là chịu ít lời tiếng và sự khinh thường.
Chuyện , Lăng Quan từng với một lời, chắc là tự thể giải quyết .
– Lăng Quan. – Hứa Đa Phúc nghiêm túc – Ngươi , là một đại trượng phu cốt cách sắt son, kiêu ngạo siểm nịnh.
Hứa Lăng Quan một tiếng, là niềm vui và sự nhẹ nhõm từ tận đáy lòng.
– Vẫn là cảm ơn chủ tử, sợ thì thật sự sợ, nhưng cho cùng cũng là gặp thích.
Hứa Đa Phúc:
– đúng, cũng ép ngươi, nếu ngày nào đó ngươi gặp thích, thành gia, ngươi cứ cho , làm chủ cho ngươi.
– Được, cảm ơn chủ tử. – Hứa Lăng Quan vui vẻ, chủ t.ử đối đãi với chân thành và cực kỳ tôn trọng, coi như một con – chủ tử, hôm nay nghĩ đến hỏi hôn sự của ?
Hứa Đa Phúc: ... Đừng nữa.
Chuyện Nghiêm Hoài Tân thích thật sự khó mở lời... chủ yếu là Nghiêm Hoài Tân quá nhỏ! Hắn lúc trong lòng đặc biệt phức tạp, ngũ vị tạp trần, giấm chua năm xưa, giấm chua bay tứ tung... đều bắt đầu năng lộn xộn, chơi chữ.
– Lưu Thương ... cảm tình . – Hứa Đa Phúc trong lúc hoảng loạn chỉ thể lôi Lưu Thương chịu tội .
Hắn mơ hồ như , kết quả ngờ Hứa Lăng Quan hiểu rõ gật đầu, còn thêm một câu:
– Chẳng trách.
Không , Hứa Lăng Quan, ngươi gì ? Hứa Đa Phúc về phía Hứa Lăng Quan, ánh mắt chất vấn, giỏi lắm, chuyện mà cho .
Hứa Lăng Quan bật , :
– Cũng nhất định, đoán thôi. Nói một câu mặt dày, và Vương tướng quân lúc giống , về phương diện thế. Ta là sợ, là hận, nhưng Vương tướng quân đối với Lưu thiếu gia bình thường, cận.
– Vậy Lưu Thương còn cận với nữa kìa. – Đây cũng là chứng cứ. Hứa Đa Phúc phản bác.
Hứa Lăng Quan :
– Lưu thiếu gia dán chặt đùi chủ t.ử ?
Hứa Đa Phúc: ...
Chỉ cần tưởng tượng... tưởng tượng nổi!
– Hai họ còn dán ? – Hứa Đa Phúc mặt hóng hớt hỏi.
Hứa Lăng Quan gật đầu.
– Chuyện khi nào?!
– Chủ tử, nếu ngài tâm để ý, . Lúc huấn luyện thủy quân, và các phương diện khác đều . Vương tướng quân thích quá cận với khác, lúc đ.á.n.h , là lúc nghỉ ngơi huấn luyện. Lưu thiếu gia còn đặt chân giữa hai chân của Vương tướng quân, Vương tướng quân cũng chỉ nhíu mày mặc kệ. Còn một , trời nóng từ nước lên, Lưu thiếu gia vẩy nước tóc cổ áo của Vương tướng quân, Vương tướng quân nhíu mày, Lưu thiếu gia làm lành giơ tay lên lau...
Hứa Đa Phúc Hứa Lăng Quan với ánh mắt như thấy thanh thiên đại lão gia, chi tiết như .
Hắn còn tưởng mắt sáng như đuốc, ngờ dấu vết từ lâu như !
Lăng Quan, ngươi thật lợi hại.